1. Trước Plato có lẽ đã có, nhưng chỉ từ Plato con người thế gian mới thật sự biết về "sự tồn tại phổ quát". Có lẽ em nghe sẽ rất quen: con người phổ quát, đạo đức phổ quát, tôn giáo phổ quát. Ý nghĩa của nó là thế này: có một cái gì chung là nguyên mẫu cho tất cả - Plato đặt tên nó là "ý niệm", em có thể hiểu ông đang nói: khởi nguyên, vì vào thời ông, ý-niệm là khởi-nguyên. Ý-niệm theo cách hiểu của ông không hề giống ý-niệm của con người bình thường: với con người bình thường, ý niệm là suy tưởng và nghĩ ngợi. Với Plato, ý-niệm là nguyên mẫu tối hảo - nói cách khác, Plato đánh cắp một Thần Thông của Thượng Đế xuống cho con người. Ông đã mừng rỡ về điều này, thậm chí còn viết hẳn một kiệt tác lớn nhất thế giới cổ đại, và kể cả đến nay, cuốn Republic, trong đó những cộng đồng Thần Thánh được ông đánh tráo bằng một cộng đồng thành bang, và từ đó một truyền thống Nhà nước cùng những suy tư về Nhà nước, cộng đồng, thể chế bùng lên ở châu Âu qua hơn hai thiên niên kỷ, vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.
2. Nếu quả có một cái gì đó lý tưởng và phổ quát mang tính nguyên mẫu và tốt nhất (kiểu như ý-niệm về cái bánh có trước cái bánh, và mọi cái bánh được làm ra chỉ là mô phỏng), thì phải có con-người phổ quát, con người nguyên mẫu và toàn hảo. Và nếu đúng thế (em có để ý thấy cả em cũng hay nghĩ như thế không? kiểu như con người là, xã hội là, cuộc đời là, người tốt là..- toàn những nguyên mẫu phổ quát), thì nghĩa là nhân gian này là có-thể-dạy-bảo được để tước bỏ cái không phổ quát và quay về cái phổ quát. Plato đã quả thật nghĩ thế, ông mở trường đại học tư đầu tiên của Châu Âu, nơi người ta chỉ trao đổi những chuyện cao quý nhất như toán học, thần học, linh hồn... Ông còn định đào tạo ra các đế vương-triết gia và để các đế vương-triết gia này thống trị nhân gian lẫn linh hồn con người. Nghe quen không? Nhưng ở châu Á, Khổng Tử còn đi xa hơn thế: ông thừa nhận Thiên Tính của con người là Nhân, Lễ, Nghĩa, Trí, Tín - thế là con người phổ quát có đủ các đức tính ấy, việc còn lại là giáo hóa (bằng cả dạy học và bằng cả việc làm gương cho người khác). Ông còn nghĩ thế này: nhà vua cần được giáo hóa, dưới đến các quan, thứ dân cũng cần, và nếu cả thiên hạ đều được giáo hóa thì xã hội sẽ quay về thời cực thịnh, thời Đại-Đồng. Lão Tử còn cực đoan hơn nữa: ông bảo rằng Thầy là Đạo, cứ theo Đạo thôi, chẳng phải giáo hóa ai cả - nghĩa là vạn vật đều đang được đạo Giáo Hóa, bỏ đi tư niệm vị kỉ sẽ thấy chỗ giáo hóa rất lớn ấy.
3. Phật Thích Ca có lẽ đã nghĩ theo một cách rất khác. Ông cho rằng con người về căn bản là vô minh và đọa trong các chủng chấp trước sa đọa - rằng ngay cả con người tiên thiên chẳng qua cũng vô minh thôi. Không thể giáo hóa con người nhân gian được, chỉ có thể giáo hóa con người muốn từ-bỏ nhân gian - người tu hành. Vì thế ông không mấy khi thuyết cho người nhân gian nghe, ông thuyết cho các đế vương, các thánh trí, các la hán, các bồ tát, các thần linh các cõi... 500 năm sau Thích Ca, Jesus ở vùng Trung Đông tin rằng con người quả thật mê mờ và vô minh, nhưng sẽ được cứu rỗi bằng ân điển của Chúa, và sự cảm ngộ một vị Thần bản nguyên sẽ là sự giáo hóa lớn nhất. Không hề ngẫu nhiên, khi những người tu của Bái Hỏa Giáo và sau này là Phật A Di Đà cũng giáo hóa theo cách đó. Nhưng thật khác biệt: với Thích Ca, sự giáo hóa là để viên mãn. Với Jesus, chỉ là để được cứu chuộc.
4. Có thể đúng là nhân gian vô minh: theo nghĩa đúng nhất, họ không biết gì về cái phổ quát. Họ cũng nói về con người, tôn giáo, đạo lý, nhà nước, xã hội... nhưng họ chỉ nói về cái phổ-biến. Với họ cái phổ-biến là cái phổ-quát (thì với họ, Thần là do người tạo ra). Ai cũng kiêu ngạo - vậy kiêu ngạo cũng tốt. Ai cũng khôn lỏi tham lam - vậy khôn lỏi tham lam là tốt. Ai cũng ích kỉ - vậy ích kỉ cũng tốt... Ai cũng... Cái thế giới ai-cũng, ai khôn thì sống ai dại thì chết của họ như thế đấy. Có điều, thật kì lạ, sau mọi điều, anh tin vào những gì phổ quát - anh tin rằng làm theo đạo đức, lương tâm, điều thánh sạch, tin vào những điều cao quý và lớn lao thì con người sẽ gần với cái phổ quát. Anh tin rằng bằng việc nhận chân ra cái phổ biến, chúng ta sẽ không đọa vào một nhân gian ai-cũng nữa.
5. Còn nếu không có con người phổ quát? Thì đừng hi vọng gì nữa. Ác cứ Ác. Thiện cứ Thiện. Được cứ Được. Mất cứ Mất. Nhưng em ơi, có một điều phổ quát chí cao, một điều thánh sạch hơn hết thảy, mát lành hơn tất thảy, ân huệ hơn tất cả, giáo hóa mọi điều nhỏ nhặt đến bao quát, chỉnh sửa cải hóa mọi thứ sai lệch và lạc lối, trừ bỏ mọi thứ tà ác lộn xộn - điều ấy...
Em đã biết chưa?
Hỡi con người sống giữa những phổ quát và phổ biến?
Phẫn Nộ Đại Tôn Giả
Hiển thị các bài đăng có nhãn NeoBible. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn NeoBible. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Ba, 22 tháng 9, 2015
Con người phổ quát
Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015
Gần và Xa
1. Anh đã từng gửi em một tài liệu, trong đó chỉ ra rằng mọi sự tiếp xúc của chúng ta thực chất đều là một tương tác điện từ. Đơn giản: mỗi nguyên tử gồm hạt nhân và các electron, các eletron này gần như bất tử (so với con người) và vô hình (đến nay thì quỹ đạo của nó vẫn còn là một bí mật, xét đến cùng thì con người chẳng hiểu gì thế giới mình sống cả) - vấn đề là các electron này tạo nên kích thước của nguyên tử, trong khi hạt nhân của nguyên tử thì bé đến nỗi nếu nguyên tử là nhà em, thì hạt nhân chỉ to bằng hạt bụi, có thể bé hơn. Các electron này có tốc độ mà nếu em di chuyển cùng nó em có thể cũng sẽ bất tử so với con người. Nhưng điều anh muốn nói ở đây là: sự gắn kết giữa hai nguyên tử và giữa các nguyên tử thành chuỗi phân tử hoặc thậm chí thành một sự vật chỉ là một mối tương tác-liên kết điện từ. Thật thế, khi em ôm người yêu em thật chặt, đơn giản là em và người đó chưa bao giờ chạm vào nhau, chỉ có các xung điện và lực điện từ.
2. Nghĩa là, xét đến cùng mọi sự tương tác đều vô-tình, mọi sự chấm dứt liên kết đều tuyệt-tình. Như thế, mọi tương tác ở nhân gian này đều ít-nhất (trong trường hợp em vô-thần thì vẫn đúng thế), là tương tác ở cấp độ nguyên tử, thậm chí nhỏ hơn là electron, nghĩa là ở cấp độ hạt. Em chắc bắt đầu hiểu rằng nếu vậy (và đúng vậy), thì bản chất của các tương tác hạt này lại do hạt nhỏ hơn quyết định. Cứ nhỏ mãi, cho đến tối-cực-vi-quan. Em chắc lờ mờ hiểu ra rằng mọi sự đặt định-an bài đều xuất phát từ những tầng vi quan mà bằng xác thịt, dục vọng, trí thông minh ngu dốt và tham vọng, con người chẳng bao giờ động đến nổi. Em cũng có thể bắt đầu cho rằng, có phải ý niệm của chúng ta cũng vậy: hễ chúng ta nghĩ, đó là một tương tác, từ rất vi quan cho đến bề mặt?
3. Gần đúng. Nhưng anh đã từng nói rồi, các lớp năng lượng tương tác bị các linh thể ở không gian khác kiểm soát - đó là các ether, những giám thần quản các tương tác và ngăn chặn các xung đột nội một không gian và giữa các không gian. Do đó ý niệm của em không thể làm hại hoặc giúp ai được, dù vẫn là tương tác và vẫn được các giám thần Ether ghi nhận (em chắc bắt đầu sợ được rồi đấy, rõ ràng nghiệp dù ở trong tư tưởng hay ngoài Thân đều bị ghi nhận và phải-trả). Nghĩa là những ý niệm của em bị cô lập và chỉ còn là những rối loạn điện từ trong trường của em thôi, đúng là chỉ thế thôi đó. Giờ thì em hãy tưởng tượng một chuyện hơi nhân gian: để xuyên phá giữa các lớp giám thần Ether, em phải có một loại giấy phép, một loại hợp đồng, một loại đặc-quyền được ghi nhận. Em có thể gọi giấy phép đó là công, và nội dung của công là pháp-lí. Do đó việc trộn lẫn pháp-lí cũng rất nguy hiểm: như em trình diện một tờ giấy thông hành giả vậy, các giám thần Ether sẽ bắt ngay em lại, và sự trừng phạt là lớn đấy. Nhưng còn nữa, khi em cố gắng ngăn người ta làm giấy phép đó (ngăn cản người ta đi theo công-pháp), em cũng được các giám thần ghi tội, và tội này lớn đến mức có thể em vĩnh viễn không còn có nguyên tử nào nữa để mà cấu thành.
4. Các giám thần này biết rằng nhân gian chỉ là một môi trường tùy nghi diễn hóa của sinh mệnh theo duyên-nghiệp, nên họ không ngăn cản những vị quản các công-pháp an bài cho một người có thể vượt thoát tam giới, đó là lí do họ cấp phép thông hành ngay khi người ta đủ khả năng liên kết với công-pháp. Thế nghĩa là, nếu em đang làm chuyện của công-pháp, thì tất thảy đều đang trong an bài và có sự giám sát của Ether. Đó là lí do các Thánh tiên khởi của các phái tu, dĩ nhiên với Ngộ tính cực lớn, luôn thấy các dấu-hiệu, các lí-do, sự dẫn-đường của Thần, một sự hiện hữu siêu-vật lí và xuyên thời-không. Đến đây thì có những điều anh không tiện nói ra, vì em phải tự Ngộ.
5. Anh chỉ nói nốt về chuyện này một chút: qua những hình thức giải trí, như khi em xem một clip ca nhạc, hoặc phim, đều có thể có những dấu-hiệu, có sự hiện hữu của Thần sau đó. Đừng vội mỉm cười, hãy nhớ rằng nếu không có sự liền lạc của công-pháp đằng sau, thì thứ em nắm bắt được rất có thể chỉ là một thứ rác bẩn của nhân gian. Hãy nhớ lại điều anh nói, tất thảy đều là tương tác, và bản chất là vi quan: các linh thần công-pháp có thể qua những phản ứng điện từ của sóng và hạt để tác động đến các yếu huyệt khắp thân thể em, toàn bộ trường không gian của em, tác động thẳng vào não và nội tạng của em (đừng ngạc nhiên, vì dù chỉ là sóng wi-fi thôi đã tràn ngập không gian rồi). Vì thế khi họ gửi cho em một dấu hiệu, hãy trân trọng nó.
6. Còn khi nào em thích thú tự tìm những bài hát mình thích và xem những bộ phim đủ loại, tự mãn với các ý nghĩa của phim ảnh ca nhạc mà em tự nghĩ ra và tự đắc, hoặc buồn vui với phim ảnh - khi đó em chẳng có gì cả, ngoài sự tham lam, ích kỉ, bạc nhược và nổi loạn. Nhân tiện, anh gặp những loại đó rất nhiều. Nếu em không muốn trở thành đám rất-nhiều, em nhớ nâng cao tâm tính, tăng cường trí huệ, và nhất là hướng nội khi nghe anh nói những điều này.
Vì các Ether đang nhìn em đấy.
2. Nghĩa là, xét đến cùng mọi sự tương tác đều vô-tình, mọi sự chấm dứt liên kết đều tuyệt-tình. Như thế, mọi tương tác ở nhân gian này đều ít-nhất (trong trường hợp em vô-thần thì vẫn đúng thế), là tương tác ở cấp độ nguyên tử, thậm chí nhỏ hơn là electron, nghĩa là ở cấp độ hạt. Em chắc bắt đầu hiểu rằng nếu vậy (và đúng vậy), thì bản chất của các tương tác hạt này lại do hạt nhỏ hơn quyết định. Cứ nhỏ mãi, cho đến tối-cực-vi-quan. Em chắc lờ mờ hiểu ra rằng mọi sự đặt định-an bài đều xuất phát từ những tầng vi quan mà bằng xác thịt, dục vọng, trí thông minh ngu dốt và tham vọng, con người chẳng bao giờ động đến nổi. Em cũng có thể bắt đầu cho rằng, có phải ý niệm của chúng ta cũng vậy: hễ chúng ta nghĩ, đó là một tương tác, từ rất vi quan cho đến bề mặt?
3. Gần đúng. Nhưng anh đã từng nói rồi, các lớp năng lượng tương tác bị các linh thể ở không gian khác kiểm soát - đó là các ether, những giám thần quản các tương tác và ngăn chặn các xung đột nội một không gian và giữa các không gian. Do đó ý niệm của em không thể làm hại hoặc giúp ai được, dù vẫn là tương tác và vẫn được các giám thần Ether ghi nhận (em chắc bắt đầu sợ được rồi đấy, rõ ràng nghiệp dù ở trong tư tưởng hay ngoài Thân đều bị ghi nhận và phải-trả). Nghĩa là những ý niệm của em bị cô lập và chỉ còn là những rối loạn điện từ trong trường của em thôi, đúng là chỉ thế thôi đó. Giờ thì em hãy tưởng tượng một chuyện hơi nhân gian: để xuyên phá giữa các lớp giám thần Ether, em phải có một loại giấy phép, một loại hợp đồng, một loại đặc-quyền được ghi nhận. Em có thể gọi giấy phép đó là công, và nội dung của công là pháp-lí. Do đó việc trộn lẫn pháp-lí cũng rất nguy hiểm: như em trình diện một tờ giấy thông hành giả vậy, các giám thần Ether sẽ bắt ngay em lại, và sự trừng phạt là lớn đấy. Nhưng còn nữa, khi em cố gắng ngăn người ta làm giấy phép đó (ngăn cản người ta đi theo công-pháp), em cũng được các giám thần ghi tội, và tội này lớn đến mức có thể em vĩnh viễn không còn có nguyên tử nào nữa để mà cấu thành.
4. Các giám thần này biết rằng nhân gian chỉ là một môi trường tùy nghi diễn hóa của sinh mệnh theo duyên-nghiệp, nên họ không ngăn cản những vị quản các công-pháp an bài cho một người có thể vượt thoát tam giới, đó là lí do họ cấp phép thông hành ngay khi người ta đủ khả năng liên kết với công-pháp. Thế nghĩa là, nếu em đang làm chuyện của công-pháp, thì tất thảy đều đang trong an bài và có sự giám sát của Ether. Đó là lí do các Thánh tiên khởi của các phái tu, dĩ nhiên với Ngộ tính cực lớn, luôn thấy các dấu-hiệu, các lí-do, sự dẫn-đường của Thần, một sự hiện hữu siêu-vật lí và xuyên thời-không. Đến đây thì có những điều anh không tiện nói ra, vì em phải tự Ngộ.
5. Anh chỉ nói nốt về chuyện này một chút: qua những hình thức giải trí, như khi em xem một clip ca nhạc, hoặc phim, đều có thể có những dấu-hiệu, có sự hiện hữu của Thần sau đó. Đừng vội mỉm cười, hãy nhớ rằng nếu không có sự liền lạc của công-pháp đằng sau, thì thứ em nắm bắt được rất có thể chỉ là một thứ rác bẩn của nhân gian. Hãy nhớ lại điều anh nói, tất thảy đều là tương tác, và bản chất là vi quan: các linh thần công-pháp có thể qua những phản ứng điện từ của sóng và hạt để tác động đến các yếu huyệt khắp thân thể em, toàn bộ trường không gian của em, tác động thẳng vào não và nội tạng của em (đừng ngạc nhiên, vì dù chỉ là sóng wi-fi thôi đã tràn ngập không gian rồi). Vì thế khi họ gửi cho em một dấu hiệu, hãy trân trọng nó.
6. Còn khi nào em thích thú tự tìm những bài hát mình thích và xem những bộ phim đủ loại, tự mãn với các ý nghĩa của phim ảnh ca nhạc mà em tự nghĩ ra và tự đắc, hoặc buồn vui với phim ảnh - khi đó em chẳng có gì cả, ngoài sự tham lam, ích kỉ, bạc nhược và nổi loạn. Nhân tiện, anh gặp những loại đó rất nhiều. Nếu em không muốn trở thành đám rất-nhiều, em nhớ nâng cao tâm tính, tăng cường trí huệ, và nhất là hướng nội khi nghe anh nói những điều này.
Vì các Ether đang nhìn em đấy.
Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015
Tham lam, Ích kỷ, Bạc nhược và Nổi loạn
Hôm nay anh có nói chuyện với vài người bạn. Về Thân. Chẳng có gì mới, nhân có người hỏi anh, sao ông lại tin vào Phật đến vậy, sao phải tin vào phẩm giá, sao phải làm điều tốt, sao phải nghĩ tốt sống tốt... nên anh ghi lại một chút.
1. Con người chia làm ba phần: Đầu, Thân, Chân.
Trên đầu có Não, Não rất tham lam, nó chỉ cần glucose và chiếm đến 30% năng lượng cơ thể. Nó hút máu và qua đó là glucose nhiều đến nỗi thân thể nhiều khi bải hoải muốn đổ không hiểu do đâu. Đôi lúc Não quá tham, làm người ta huyết áp cao. Đôi lúc quá thấp, làm người ta bị huyết áp thấp. Tham quá, nó thừa máu và năng lượng, phởn phơ ám ảnh và nghĩ ra những chuyện kì cục nghi ngờ. Đuối quá, thiếu máu, nó làm người ta hay quên và dễ oán hận. Để quản lý thằng tham lam này, Ngũ Tạng phối với nhau tạo ra tai, mắt, mũi, miệng và Trán. Còn để đục khoét và vơ vét Glucose (giờ cứ gọi là Tiền đi), Não phát triển một hệ thần kinh thực vật tỏa khắp thân thể (Khốn nạn, cái bọn hám tiền tưởng mình thông minh, kiểm soát người khác).
Trong thân có một thứ đặc biệt, là Tim và Máu. Tim cực kì ích kỉ, nó không quan tâm đến Thân, nó sai Máu đi khắp các phủ tạng lùng bắt các chất, và nuôi ngũ tạng như thể người ta chăn gà chăn lợn, để đến lúc bòn rút - bòn rút không hết, nó tạo ra cơ-da làm nhà cho nó, nó còn bắt cơ và da vận động nhiều một chút cho nó được khỏe. Máu lấy cái tốt và thải cái xấu, một phần bợ đỡ và thương gia đình, nó đưa tiền cho Não và an ủi Não rằng hãy cố quản lý cho tốt bọn Ngũ Tạng, đặng cống nạp thêm cho nó. Thứ ích kỉ.
Chân thì quá đặc biệt, anh thề. Chân là khu vực các áp lực của Tim được điều hòa, nó còn là thằng cần mẫn đẽo gọt và dâng hiến từ những thứ Thân đẩy xuống để tạo ra Xương. Vậy là nó phục vụ Tim, phục vụ Thân, và còn phục vụ Não. Ngoan lắm Chân, hãy cố lên, những con lừa tưởng mình giỏi nhưng không bao giờ minh bạch. Những kẻ âu sầu say ngủ, nặng nề và lúc nào cũng gánh chịu, mất hết ý chí muốn cải hóa và luôn than phiền trước mọi đau đớn. Đồ bạc nhược.
Trên Thân còn một thứ nữa đặc biệt mà anh kể sau: Đó là Tay. Tay là nơi phát tán năng lượng, từ đây Thân giao tiếp với bên ngoài (chú ý: Thân rất thích giao tiếp với bên ngoài, vô tình tai mắt mũi miệng đều thích giao tiếp với bên ngoài thì cũng là do chúng là con của Ngũ Tạng). Khi tay cầm tay, nó ấm lên, khi ôm, nó ấm lên, nó nối với cả ba phần của cơ thể, nó quảy lý bằng Mạch, nó có một bộ máy phát sóng mà mỗi khi người ta phát tán một điều gì thì bàn tay lại ấm lên: người ta hua tay khi hoảng loạn lẫn khi cầu cứu, nắm chặt khi tức giận, tự đặt tay vào Thân khi đau khổ, gõ những ngón tay khi vui sướng, dùng nó để viết thư tình,... Ban đầu thì không sao, nhưng để quản lý nhau, Não và Ngũ Tạng cùng dồn vốn vào Tay. Kết cục là Tay có một quyền năng phi thường so với Thân: nó muốn làm gì thì Thân phải chịu, và Thân phụ thuộc vào gã đầy tớ nổi loạn này.
2. Thế chưa xong đâu, em thấy rồi đó, tính tham lam, ích kỷ, bạc nhược và nổi loạn của Thân không xâm nhập được vào não nên tích thành một cục ở trên đầu, em gọi là Chất Xám. Chất Xám này cũng đầy âu lo và bất an như Não và Ngũ Tạng, cũng mù mờ và nổi loạn như Chân và Tay, nhưng nó tự cho nó quyền tự do và đôi khi là kiêu hãnh (buồn cười thế), vì nó thấy nhiều khi mình tách được khỏi cơ thể. Một ngày nọ nó thấy một ánh sáng phát ra từ sâu thẳm, nó liền kể lại với mọi người điều nó thấy, bằng sự tham lam ích kỷ bạc nhược và nổi loạn của nó: đó chính là khi nó kiêu hãnh tuyên bố rằng Ta là Quan niệm Hậu thiên. Cái thằng khốn đấy đấy.
3. Rồi anh bảo với họ, Trí tuệ của Thân phức tạp và khôn ngoan thế đấy. Mỗi cuộc chiến giữa Não và Tim phải đổi bằng mạng của hàng nghìn triệu tỷ tế bào, và cuộc tranh đua trong thân thể thường có quy mô cả trăm triệu tế bào như thế là ít. Những nền văn minh chúng lập ra, những kho tàng mà chúng vùi lấp, những đế chế điên loạn chúng gây dựng... thật không thể tưởng tượng nổi. Trí tuệ của Thân, do đó, là Tranh Đấu. Tính cách của Thân, do đó, là Đố Kị. Xu hướng của Thân, do đó, là Sắc Dục. Sự khủng hoảng của nó, dễ đoán: là Huyễn hoặc.
4. Rồi anh lại bảo họ, vậy nên để thông minh hơn Thân: hãy thôi Sắc Dục, Đố kị, Tranh Đấu, Huyễn hoặc. Một anh bạn lắc đầu. Anh bảo, đơn giản, ví như ghen tuông chính là đố kị và sắc dục, hạ xuống là được, anh ta bật cười nói sao lại vô lý thế, vợ mình nhìn thằng khác lẽ nào lại không nổi giận. Anh cười và chỉ vào anh ta, nói với mọi người:
5. Nghe cái Thân nói kìa!
1. Con người chia làm ba phần: Đầu, Thân, Chân.
Trên đầu có Não, Não rất tham lam, nó chỉ cần glucose và chiếm đến 30% năng lượng cơ thể. Nó hút máu và qua đó là glucose nhiều đến nỗi thân thể nhiều khi bải hoải muốn đổ không hiểu do đâu. Đôi lúc Não quá tham, làm người ta huyết áp cao. Đôi lúc quá thấp, làm người ta bị huyết áp thấp. Tham quá, nó thừa máu và năng lượng, phởn phơ ám ảnh và nghĩ ra những chuyện kì cục nghi ngờ. Đuối quá, thiếu máu, nó làm người ta hay quên và dễ oán hận. Để quản lý thằng tham lam này, Ngũ Tạng phối với nhau tạo ra tai, mắt, mũi, miệng và Trán. Còn để đục khoét và vơ vét Glucose (giờ cứ gọi là Tiền đi), Não phát triển một hệ thần kinh thực vật tỏa khắp thân thể (Khốn nạn, cái bọn hám tiền tưởng mình thông minh, kiểm soát người khác).
Trong thân có một thứ đặc biệt, là Tim và Máu. Tim cực kì ích kỉ, nó không quan tâm đến Thân, nó sai Máu đi khắp các phủ tạng lùng bắt các chất, và nuôi ngũ tạng như thể người ta chăn gà chăn lợn, để đến lúc bòn rút - bòn rút không hết, nó tạo ra cơ-da làm nhà cho nó, nó còn bắt cơ và da vận động nhiều một chút cho nó được khỏe. Máu lấy cái tốt và thải cái xấu, một phần bợ đỡ và thương gia đình, nó đưa tiền cho Não và an ủi Não rằng hãy cố quản lý cho tốt bọn Ngũ Tạng, đặng cống nạp thêm cho nó. Thứ ích kỉ.
Chân thì quá đặc biệt, anh thề. Chân là khu vực các áp lực của Tim được điều hòa, nó còn là thằng cần mẫn đẽo gọt và dâng hiến từ những thứ Thân đẩy xuống để tạo ra Xương. Vậy là nó phục vụ Tim, phục vụ Thân, và còn phục vụ Não. Ngoan lắm Chân, hãy cố lên, những con lừa tưởng mình giỏi nhưng không bao giờ minh bạch. Những kẻ âu sầu say ngủ, nặng nề và lúc nào cũng gánh chịu, mất hết ý chí muốn cải hóa và luôn than phiền trước mọi đau đớn. Đồ bạc nhược.
Trên Thân còn một thứ nữa đặc biệt mà anh kể sau: Đó là Tay. Tay là nơi phát tán năng lượng, từ đây Thân giao tiếp với bên ngoài (chú ý: Thân rất thích giao tiếp với bên ngoài, vô tình tai mắt mũi miệng đều thích giao tiếp với bên ngoài thì cũng là do chúng là con của Ngũ Tạng). Khi tay cầm tay, nó ấm lên, khi ôm, nó ấm lên, nó nối với cả ba phần của cơ thể, nó quảy lý bằng Mạch, nó có một bộ máy phát sóng mà mỗi khi người ta phát tán một điều gì thì bàn tay lại ấm lên: người ta hua tay khi hoảng loạn lẫn khi cầu cứu, nắm chặt khi tức giận, tự đặt tay vào Thân khi đau khổ, gõ những ngón tay khi vui sướng, dùng nó để viết thư tình,... Ban đầu thì không sao, nhưng để quản lý nhau, Não và Ngũ Tạng cùng dồn vốn vào Tay. Kết cục là Tay có một quyền năng phi thường so với Thân: nó muốn làm gì thì Thân phải chịu, và Thân phụ thuộc vào gã đầy tớ nổi loạn này.
2. Thế chưa xong đâu, em thấy rồi đó, tính tham lam, ích kỷ, bạc nhược và nổi loạn của Thân không xâm nhập được vào não nên tích thành một cục ở trên đầu, em gọi là Chất Xám. Chất Xám này cũng đầy âu lo và bất an như Não và Ngũ Tạng, cũng mù mờ và nổi loạn như Chân và Tay, nhưng nó tự cho nó quyền tự do và đôi khi là kiêu hãnh (buồn cười thế), vì nó thấy nhiều khi mình tách được khỏi cơ thể. Một ngày nọ nó thấy một ánh sáng phát ra từ sâu thẳm, nó liền kể lại với mọi người điều nó thấy, bằng sự tham lam ích kỷ bạc nhược và nổi loạn của nó: đó chính là khi nó kiêu hãnh tuyên bố rằng Ta là Quan niệm Hậu thiên. Cái thằng khốn đấy đấy.
3. Rồi anh bảo với họ, Trí tuệ của Thân phức tạp và khôn ngoan thế đấy. Mỗi cuộc chiến giữa Não và Tim phải đổi bằng mạng của hàng nghìn triệu tỷ tế bào, và cuộc tranh đua trong thân thể thường có quy mô cả trăm triệu tế bào như thế là ít. Những nền văn minh chúng lập ra, những kho tàng mà chúng vùi lấp, những đế chế điên loạn chúng gây dựng... thật không thể tưởng tượng nổi. Trí tuệ của Thân, do đó, là Tranh Đấu. Tính cách của Thân, do đó, là Đố Kị. Xu hướng của Thân, do đó, là Sắc Dục. Sự khủng hoảng của nó, dễ đoán: là Huyễn hoặc.
4. Rồi anh lại bảo họ, vậy nên để thông minh hơn Thân: hãy thôi Sắc Dục, Đố kị, Tranh Đấu, Huyễn hoặc. Một anh bạn lắc đầu. Anh bảo, đơn giản, ví như ghen tuông chính là đố kị và sắc dục, hạ xuống là được, anh ta bật cười nói sao lại vô lý thế, vợ mình nhìn thằng khác lẽ nào lại không nổi giận. Anh cười và chỉ vào anh ta, nói với mọi người:
5. Nghe cái Thân nói kìa!
Thứ Ba, 8 tháng 9, 2015
Một thời đại đẹp
1. Em thử nghĩ xem, nếu em quen một người suốt ngày nghĩ những chuyện con giòi trông ra sao, giun bò thế nào, thịt xương máu me tan rã... thì em sẽ cho đó là kẻ bình thường hay không? Vậy mà những ý nghĩ oán hận, hằn thù, nghi ngờ, nguyền rủa, nhạo báng Thần, bất tín còn tệ hơn thế. Do vậy đôi khi anh thấy con người thật kì lạ: anh thấy một cậu bé ngồi trên xe máy, hớn hở vui vẻ cười, trong đầu toàn ý nghĩ hưởng thụ và tiền bạc, chạy đi tìm nguồn vui thanh sạch và vô thần, và cậu bé đó có thể sống nốt một đời với đầy những ý nghĩ tệ hơn cả máu me giun bọ. Đây là thời đại gì nhỉ?
2. Vào hậu bán thế kỷ XIX, người ta đã mơ mộng về một trường dẫn sóng (vì nếu không có nó, sóng ánh-sáng truyền đi kiểu gì nhỉ?), đầy những hạt vật chất mà họ gọi là ether, một loại hạt Thần Thánh lấp đầy các không gian cho phép sóng được tạo thành và các hạt chuyển động ở một loạt các khoảng không khác nhau gần như đồng thời. Chắc em sẽ thấy phi lý vì trực quan của em không bảo vậy: sóng, như sóng biển, có thể là sóng âm nữa, phải là một sự xô đẩy, dồn ép các hạt vật chất đồng loại hoặc tương tác được với nhau, như thể ta làm quăn một nếp áo - nghĩa là cần gì đến một loại trường dẫn trung gian. Thế rồi người ta phát hiện ra các electron mới là các hạt cấu thành sóng, nên cho rằng ether là một hệ tuyệt đối làm quy chiếu cho không gian và các chuyển động. Rồi Einstein nói về thuyết tương đối, rằng không thời gian là tương đối theo năng lượng của vật thể. Thế thì Ether là cái gì? KHÔNG-còn là gì cả.
3. Anh không biết chắc ai là người đầu tiên nghĩ đến các hạt ether, nhưng họ hẳn đã biết về sự tồn tại của linh giới, hoặc chí ít họ đã biết rằng sự thôi động của không gian này phải xuất phát từ một không gian khác. Người đó hẳn phải hiểu rằng sóng và hạt, sự lan truyền chuyển động theo dạng xoắn ốc và các quỹ đạo dao động, chỉ là hai biểu hiện của một trường vật chất: một dạng bảo trì, một dạng phát tán, và nó không có gì là mâu thuẫn với sự tồn tại của vật thể cả. Có điều là để bảo trì và phát tán được ở dạng siêu-vật lý đó (đến giờ sóng và hạt vẫn là những bí ẩn, chẳng rõ như người ta hay nói đâu), phải xuất phát từ một không gian siêu-vật lý (giờ thì người ta nói về các chiều không gian, thực ra em nên hiểu là các không gian khác nhau, đó là sự tương tác của các mức năng lượng khác nhau giữa các hạt vi quan của vật thể). Nói siêu-vật lý là cho ấn tượng thôi, ý anh chỉ là: một sự tồn tại mà em khó minh bạch tại không gian này, nếu không biết về nó, sau nữa, không tin vào nó. Có vẻ ở thời đại khoa học, niềm tin là thứ đáng khinh trước sự lừa đảo và các thí nghiệm. Hai cái đó có khác nhau không nhỉ?
4. Chắc em vẫn thấy khá khó hiểu về sự tương tác ở không gian khác nói theo kiểu vật lý. Giả thử em là A, A cấu thành từ tế bào (a), tế bào (a) cấu thành từ phân tử a1-a2, còn a1 và a2 là các nguyên tử. Nguyên tử a1 và a2 này có tốc độ và năng lượng cực cao, dù nếu phải đo điện tích theo kiểu dùng máy dò thì em thấy nó bé nhỏ làm sao ấy. Năng lượng của liên kết a1-a2 chỉ bộc lộ khi liên kết này phân rã, em gọi đó là phóng xạ, khi đó một sự phân rã xảy ra thì phản ứng dây chuyển của mọi phân tử a1-a2 khác cũng có thể xảy ra, em gọi đây là vụ nổ hạt nhân. Giờ thì em hơi hiểu về năng lượng của nguyên tử rồi chứ? Giả thử đúng là nó lớn như anh nói, thì sức mạnh nào đã ép chặt năng lượng này trong những vật chất mà em thấy là quá bạc nhược và tầm thường. Em có thể thắc mắc: lẽ nào một hòn đá vô dụng có thể nổ đùng và tiêu hủy một thành phố, cái hòn đá mà em nhặt lên bất kỳ và vứt đi mà không làm rung nổi một cái cây ấy hả? Nhưng đúng thế đấy. Sự liên kết giữa các nguyên tử tạo ra một không gian có các phân tử. Sự liên kết giữa các phân tử tạo ra một không gian có các tế bào. Sự liên kết giữa các tế bào tạo ra không gian có súc sinh và con người. Mỗi không gian có một mức năng lượng khác nhau và hoạt động theo những quy tắc vật lý khác nhau, có gì đâu. Khi người ta cố xâm phạm và lạm dụng các quy tắc của không gian khác để kiếm lợi trong không gian này, nghiệp lực ấy cực lớn: em sẽ có ném bom hạt nhân, chiến tranh, vũ khí sinh học, chất thải ô nhiễm, chết chóc, nghèo đói, bệnh dịch,... Chứ em nghĩ rằng con người độc tôn vũ trụ chắc? Luôn có những sự báo ứng do các Giác giả đặt định, đừng vô thần quá mà không tin điều này.
5. Cái gì duy trì sự liên kết các không gian đó mà không làm chúng lẫn lộn và điên loạn rồi nổ tung? Đó là ether. Anh không bàn thêm xem linh giới và ether là gì. Anh chỉ mỉm cười khi nghĩ rằng, có một thời đại mà rất nhiều người thường nghĩ đến ether, ánh sáng, vũ trụ... Một thời đại rất đẹp, ngay trước thềm thời hiện đại. Anh không cố tình bỏ qua những nghèo đói, vật lộn, tình cảnh nô lệ, thuộc địa... Anh chỉ đang nói là, có một thời, nghĩa là bao gồm có những xứ sở (dù sao thì thời không cũng gắn với nhau), đã có những con người chỉ nghĩ đến những điều lớn lao và thanh sạch. Họ rất đẹp, thật sự rất đẹp, dù chỉ là tiêu chuẩn con người.
6. Có điều, ai đã dám lộ ra bí mật của linh giới nhỉ? Anh thật tò mò.
(Dĩ nhiên, em đọc đến đây, sẽ thấy rằng khái niệm nguyên tử, hạt và sóng của anh khác với của vật lý. Dĩ nhiên rồi. Vì đây là hai thứ vật lý khác nhau.)
2. Vào hậu bán thế kỷ XIX, người ta đã mơ mộng về một trường dẫn sóng (vì nếu không có nó, sóng ánh-sáng truyền đi kiểu gì nhỉ?), đầy những hạt vật chất mà họ gọi là ether, một loại hạt Thần Thánh lấp đầy các không gian cho phép sóng được tạo thành và các hạt chuyển động ở một loạt các khoảng không khác nhau gần như đồng thời. Chắc em sẽ thấy phi lý vì trực quan của em không bảo vậy: sóng, như sóng biển, có thể là sóng âm nữa, phải là một sự xô đẩy, dồn ép các hạt vật chất đồng loại hoặc tương tác được với nhau, như thể ta làm quăn một nếp áo - nghĩa là cần gì đến một loại trường dẫn trung gian. Thế rồi người ta phát hiện ra các electron mới là các hạt cấu thành sóng, nên cho rằng ether là một hệ tuyệt đối làm quy chiếu cho không gian và các chuyển động. Rồi Einstein nói về thuyết tương đối, rằng không thời gian là tương đối theo năng lượng của vật thể. Thế thì Ether là cái gì? KHÔNG-còn là gì cả.
3. Anh không biết chắc ai là người đầu tiên nghĩ đến các hạt ether, nhưng họ hẳn đã biết về sự tồn tại của linh giới, hoặc chí ít họ đã biết rằng sự thôi động của không gian này phải xuất phát từ một không gian khác. Người đó hẳn phải hiểu rằng sóng và hạt, sự lan truyền chuyển động theo dạng xoắn ốc và các quỹ đạo dao động, chỉ là hai biểu hiện của một trường vật chất: một dạng bảo trì, một dạng phát tán, và nó không có gì là mâu thuẫn với sự tồn tại của vật thể cả. Có điều là để bảo trì và phát tán được ở dạng siêu-vật lý đó (đến giờ sóng và hạt vẫn là những bí ẩn, chẳng rõ như người ta hay nói đâu), phải xuất phát từ một không gian siêu-vật lý (giờ thì người ta nói về các chiều không gian, thực ra em nên hiểu là các không gian khác nhau, đó là sự tương tác của các mức năng lượng khác nhau giữa các hạt vi quan của vật thể). Nói siêu-vật lý là cho ấn tượng thôi, ý anh chỉ là: một sự tồn tại mà em khó minh bạch tại không gian này, nếu không biết về nó, sau nữa, không tin vào nó. Có vẻ ở thời đại khoa học, niềm tin là thứ đáng khinh trước sự lừa đảo và các thí nghiệm. Hai cái đó có khác nhau không nhỉ?
4. Chắc em vẫn thấy khá khó hiểu về sự tương tác ở không gian khác nói theo kiểu vật lý. Giả thử em là A, A cấu thành từ tế bào (a), tế bào (a) cấu thành từ phân tử a1-a2, còn a1 và a2 là các nguyên tử. Nguyên tử a1 và a2 này có tốc độ và năng lượng cực cao, dù nếu phải đo điện tích theo kiểu dùng máy dò thì em thấy nó bé nhỏ làm sao ấy. Năng lượng của liên kết a1-a2 chỉ bộc lộ khi liên kết này phân rã, em gọi đó là phóng xạ, khi đó một sự phân rã xảy ra thì phản ứng dây chuyển của mọi phân tử a1-a2 khác cũng có thể xảy ra, em gọi đây là vụ nổ hạt nhân. Giờ thì em hơi hiểu về năng lượng của nguyên tử rồi chứ? Giả thử đúng là nó lớn như anh nói, thì sức mạnh nào đã ép chặt năng lượng này trong những vật chất mà em thấy là quá bạc nhược và tầm thường. Em có thể thắc mắc: lẽ nào một hòn đá vô dụng có thể nổ đùng và tiêu hủy một thành phố, cái hòn đá mà em nhặt lên bất kỳ và vứt đi mà không làm rung nổi một cái cây ấy hả? Nhưng đúng thế đấy. Sự liên kết giữa các nguyên tử tạo ra một không gian có các phân tử. Sự liên kết giữa các phân tử tạo ra một không gian có các tế bào. Sự liên kết giữa các tế bào tạo ra không gian có súc sinh và con người. Mỗi không gian có một mức năng lượng khác nhau và hoạt động theo những quy tắc vật lý khác nhau, có gì đâu. Khi người ta cố xâm phạm và lạm dụng các quy tắc của không gian khác để kiếm lợi trong không gian này, nghiệp lực ấy cực lớn: em sẽ có ném bom hạt nhân, chiến tranh, vũ khí sinh học, chất thải ô nhiễm, chết chóc, nghèo đói, bệnh dịch,... Chứ em nghĩ rằng con người độc tôn vũ trụ chắc? Luôn có những sự báo ứng do các Giác giả đặt định, đừng vô thần quá mà không tin điều này.
5. Cái gì duy trì sự liên kết các không gian đó mà không làm chúng lẫn lộn và điên loạn rồi nổ tung? Đó là ether. Anh không bàn thêm xem linh giới và ether là gì. Anh chỉ mỉm cười khi nghĩ rằng, có một thời đại mà rất nhiều người thường nghĩ đến ether, ánh sáng, vũ trụ... Một thời đại rất đẹp, ngay trước thềm thời hiện đại. Anh không cố tình bỏ qua những nghèo đói, vật lộn, tình cảnh nô lệ, thuộc địa... Anh chỉ đang nói là, có một thời, nghĩa là bao gồm có những xứ sở (dù sao thì thời không cũng gắn với nhau), đã có những con người chỉ nghĩ đến những điều lớn lao và thanh sạch. Họ rất đẹp, thật sự rất đẹp, dù chỉ là tiêu chuẩn con người.
6. Có điều, ai đã dám lộ ra bí mật của linh giới nhỉ? Anh thật tò mò.
(Dĩ nhiên, em đọc đến đây, sẽ thấy rằng khái niệm nguyên tử, hạt và sóng của anh khác với của vật lý. Dĩ nhiên rồi. Vì đây là hai thứ vật lý khác nhau.)
Thứ Năm, 3 tháng 9, 2015
Oxi *Oxy*
Để anh kể cho em nghe một chuyện, không lấy gì làm hay ho nhưng quan trọng, vì con anh vừa hỏi anh rằng Oxi, tại sao Oxi.
Sau thời kì của tảo và các sinh vật phù du, trái đất đột nhiên tràn ngập oxi. Về lí mà nói, oxi khi đó chỉ là chất thải của các sinh vật (tình cờ, cả với thực vật), và còn là một chất độc nữa. Cả trái đất tràn ngập Oxi, một chất hỗ trợ sự cháy kinh khiếp, và là cửa dẫn của Mộc Tính nguyên thủy. Nhờ có oxi, một hệ sinh vật mới tận dụng Oxi xuất hiện. Đó là Khủng Long. Chúng cực kì to lớn là do lượng oxi, lượng oxi này giúp thân chúng kết hợp với hiđro tốt hơn, tổng hợp vật chất nhân gian (mọi loại khoáng chất, protein, lipid...) tốt hơn. Vì thế chúng to đùng. Như lá 3 of pentacles mà anh đã nói: Mộc tính hiện hình thành Mộc, súc sinh đạo.
Đó là một an bài để đặt định tam giới. Đến nay vẫn vậy. Mỗi sinh vật to lớn đều ngốn một lượng oxi lớn, kể cả con người. Những người to béo cũng vậy: họ cần một lượng oxi lớn hơn người thường làm cửa dẫn cho Mộc tính nguyên thủy của họ. Vì thế những người xung quanh họ khó mà hòa hợp với họ: thật đấy, những người to lớn thường khó hòa đồng với xung quanh, đó là cuộc cạnh tranh oxi, tranh đoạt Mộc tính nguyên thủy. Em có thể thấy những chủng người to lớn thường sống ở những nơi có điều kiện oxi và khí hậu tốt hơn. Thật đấy. Về Thân mà nói, điều tệ hại là, những người to béo do đó thường đi vào 2 tâm trạng: một là quá khích thích chinh phạt và tranh đoạt, một là yếm thế và luôn thấy cô đơn. Thật tội họ. Nếu biết điều này rồi, em sẽ hiểu cả những người nhỏ bé: luôn thấy mình thua thiệt hoặc thấy bất công, vì họ thiếu Oxi.
Tình cờ hoặc không, Oxi không phải là Mộc tính nguyên thủy, nhưng không có nó thì không biết làm sao để tích lũy Mộc tính nguyên thủy. Giống như tiền vậy: người ta cứ điên cuồng vì tiền, dù tiền chẳng là gì ngoài là giấy. Em thấy không. Như lá 3 of Pentacles,
Thế là anh đã nói những điều rất bí mật. Nhưng chỉ là rất bí mật, nếu em ngộ ra.
Cố lên
Sau thời kì của tảo và các sinh vật phù du, trái đất đột nhiên tràn ngập oxi. Về lí mà nói, oxi khi đó chỉ là chất thải của các sinh vật (tình cờ, cả với thực vật), và còn là một chất độc nữa. Cả trái đất tràn ngập Oxi, một chất hỗ trợ sự cháy kinh khiếp, và là cửa dẫn của Mộc Tính nguyên thủy. Nhờ có oxi, một hệ sinh vật mới tận dụng Oxi xuất hiện. Đó là Khủng Long. Chúng cực kì to lớn là do lượng oxi, lượng oxi này giúp thân chúng kết hợp với hiđro tốt hơn, tổng hợp vật chất nhân gian (mọi loại khoáng chất, protein, lipid...) tốt hơn. Vì thế chúng to đùng. Như lá 3 of pentacles mà anh đã nói: Mộc tính hiện hình thành Mộc, súc sinh đạo.
Đó là một an bài để đặt định tam giới. Đến nay vẫn vậy. Mỗi sinh vật to lớn đều ngốn một lượng oxi lớn, kể cả con người. Những người to béo cũng vậy: họ cần một lượng oxi lớn hơn người thường làm cửa dẫn cho Mộc tính nguyên thủy của họ. Vì thế những người xung quanh họ khó mà hòa hợp với họ: thật đấy, những người to lớn thường khó hòa đồng với xung quanh, đó là cuộc cạnh tranh oxi, tranh đoạt Mộc tính nguyên thủy. Em có thể thấy những chủng người to lớn thường sống ở những nơi có điều kiện oxi và khí hậu tốt hơn. Thật đấy. Về Thân mà nói, điều tệ hại là, những người to béo do đó thường đi vào 2 tâm trạng: một là quá khích thích chinh phạt và tranh đoạt, một là yếm thế và luôn thấy cô đơn. Thật tội họ. Nếu biết điều này rồi, em sẽ hiểu cả những người nhỏ bé: luôn thấy mình thua thiệt hoặc thấy bất công, vì họ thiếu Oxi.
Tình cờ hoặc không, Oxi không phải là Mộc tính nguyên thủy, nhưng không có nó thì không biết làm sao để tích lũy Mộc tính nguyên thủy. Giống như tiền vậy: người ta cứ điên cuồng vì tiền, dù tiền chẳng là gì ngoài là giấy. Em thấy không. Như lá 3 of Pentacles,
Thế là anh đã nói những điều rất bí mật. Nhưng chỉ là rất bí mật, nếu em ngộ ra.
Cố lên
Chủ Nhật, 30 tháng 8, 2015
Món ăn (2)
1. Chả nướng là món rất độc, vì nó dùng hỏa độc thiêu đốt dương, khiến dương chất của thịt trở thành thái cực hỏa độc và dương độc. Nếu buộc phải làm chắc em nên biết cách. Cách mặt bếp khoảng 1-2 cm là khu vực các sinh mệnh lửa tụ tập thành những điểm, có thể đốt cháy thành những đóm khét trên thịt. Anh thì không thích điều đó lắm, vì thế anh chọn khoảng cách 3 cm so với mặt bếp, là nơi các sinh mệnh lửa tỏa đều như một đám mây. Nếu em có trí huệ tốt, thì hẳn biết anh đang miêu tả cách một ngọn núi lửa phun trào thực sự. Ở khoảng cách đó, anh phải giữ kẹp chả một lúc và đảo hai mặt theo thời gian 1 phút, để hỏa độc hòa với thép và oxi trở thành thuần hỏa khí. Cơ chế hình thành Thuần Hỏa khí em rất nên Ngộ (tất nhiên, phải nhắc em rằng Vô Hình Hỏa này không đơn giản là sức nóng của lửa, nếu em định hiểu như vậy).
2. Với thuần hỏa khí đó, khi đã ngấm vào thịt, thịt sẽ tràn đầy năng lượng dương, kết hợp với các sinh mệnh lửa trải đều, đợi đến khi những bề mặt thịt đã vàng khắp một chút (một chút, đừng nhầm), anh sẽ hạ thấp xuống tầm 2cm. Lúc này sinh mệnh lửa sẽ theo những đường dẫn khí của Thuần Hỏa Khí đã in lên thịt mà truyền dẫn, giúp thịt chín nhanh hơn. Hãy lưu ý điều này: những rãnh thuần hỏa in lên thịt cũng như những dòng sông và ao hồ trên mặt đất, khi em rót nước lên sẽ thấy nước tự tìm các rãnh và ao hồ này mà trôi chảy, tích tụ.
3. Thuần hỏa khí sẽ vận hành theo một quỹ đạo hình xoáy trôn ốc (như một luồng khí tượng kiểu như gió lốc, có mật đồ dày với năng lượng lớn mà em có thể thấy khi xem dự báo thời tiết), do đó em sẽ phải đưa tay theo hai chiều thuận và nghịch kim đồng hồ để thuần hỏa khí hòa hợp với thịt (Chắc em bắt đầu hiểu để điều hòa Thiên Địa không dễ chút nào, cơ chế luôn xoay chuyển là có ý nghĩa ở mọi hiện tượng trong trời đất). Khi em thấy màu vàng đã rất đều và các sinh mệnh đã cân bằng, đó là lúc em rắc một chút muối trộn hạt tiêu lên thịt, ở cả hai mặt của kẹp chả. Muối tiêu chính là Kim và Mộc kết tinh, khi gieo lên thái cực thuần hỏa khí và dương chất (mà lúc này đã trở thành Thổ chất), với nước mỡ và nước thịt nóng (thái cực Dương Thủy và Âm Thủy), sẽ tạo thành Ngũ Hành Hợp Nguyên. Lúc này món thịt đã thơm đều và rất mềm (hai đặc tính của Thổ Nguyên), nếu tinh ý em sẽ nhận ra các sinh mệnh đều reo vui và hạnh phúc. Một sinh mệnh Thịt như vậy sẽ giúp Thân điều hòa cùng nhiều lợi ích khác.
4. Nhưng còn một bước cuối nữa. Trong Ngũ hành hợp nguyên có nhân tố thuần hỏa tuy rất sạch nhưng cần được giải thoát sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ, do đó trước khi nhấc kẹp chả ra, em cần bỏ một chút lá khô, hoặc cỏ khô vào than, một chút lửa và khói đó lan đều lên hai mặt của kẹp chả sẽ bổ sung nhân tố Hỏa Nguyên thay cho Thuần Hỏa Khí. Thuần Hỏa Khí sẽ lập tức cuốn vào một trong hai tay em và trở thành sinh mệnh cấu thành em. Vì thế, anh thường nói, ngay cả nấu ăn cũng là tu luyện, theo một nghĩa khá hẹp.
5. Nếu em thắc mắc Thuần Hỏa Khí là gì và để làm gì, thì có hai việc em cần lưu ý: em phải làm món ăn đã, sau đó là Ngộ trong khi cảm nhận quy trình sinh mệnh này. Nhưng, có người nấu có người không nấu ăn, chuyện này không quan trọng quá với tu luyện của em. Chỉ là anh muốn nói, mọi thứ trong cuộc sống đều là tu luyện. Ngày nào em đến được điểm đó: thấu suốt vạn sự, em sẽ thấy hành trình tu luyện quá đỗi hạnh phúc, hoàn toàn đích đáng.
Có điều Sư Phụ giảng "bất thất bất đắc", mong em biết thất và đắc thật sự là gì.
2. Với thuần hỏa khí đó, khi đã ngấm vào thịt, thịt sẽ tràn đầy năng lượng dương, kết hợp với các sinh mệnh lửa trải đều, đợi đến khi những bề mặt thịt đã vàng khắp một chút (một chút, đừng nhầm), anh sẽ hạ thấp xuống tầm 2cm. Lúc này sinh mệnh lửa sẽ theo những đường dẫn khí của Thuần Hỏa Khí đã in lên thịt mà truyền dẫn, giúp thịt chín nhanh hơn. Hãy lưu ý điều này: những rãnh thuần hỏa in lên thịt cũng như những dòng sông và ao hồ trên mặt đất, khi em rót nước lên sẽ thấy nước tự tìm các rãnh và ao hồ này mà trôi chảy, tích tụ.
3. Thuần hỏa khí sẽ vận hành theo một quỹ đạo hình xoáy trôn ốc (như một luồng khí tượng kiểu như gió lốc, có mật đồ dày với năng lượng lớn mà em có thể thấy khi xem dự báo thời tiết), do đó em sẽ phải đưa tay theo hai chiều thuận và nghịch kim đồng hồ để thuần hỏa khí hòa hợp với thịt (Chắc em bắt đầu hiểu để điều hòa Thiên Địa không dễ chút nào, cơ chế luôn xoay chuyển là có ý nghĩa ở mọi hiện tượng trong trời đất). Khi em thấy màu vàng đã rất đều và các sinh mệnh đã cân bằng, đó là lúc em rắc một chút muối trộn hạt tiêu lên thịt, ở cả hai mặt của kẹp chả. Muối tiêu chính là Kim và Mộc kết tinh, khi gieo lên thái cực thuần hỏa khí và dương chất (mà lúc này đã trở thành Thổ chất), với nước mỡ và nước thịt nóng (thái cực Dương Thủy và Âm Thủy), sẽ tạo thành Ngũ Hành Hợp Nguyên. Lúc này món thịt đã thơm đều và rất mềm (hai đặc tính của Thổ Nguyên), nếu tinh ý em sẽ nhận ra các sinh mệnh đều reo vui và hạnh phúc. Một sinh mệnh Thịt như vậy sẽ giúp Thân điều hòa cùng nhiều lợi ích khác.
4. Nhưng còn một bước cuối nữa. Trong Ngũ hành hợp nguyên có nhân tố thuần hỏa tuy rất sạch nhưng cần được giải thoát sau khi đã hoàn thành nhiệm vụ, do đó trước khi nhấc kẹp chả ra, em cần bỏ một chút lá khô, hoặc cỏ khô vào than, một chút lửa và khói đó lan đều lên hai mặt của kẹp chả sẽ bổ sung nhân tố Hỏa Nguyên thay cho Thuần Hỏa Khí. Thuần Hỏa Khí sẽ lập tức cuốn vào một trong hai tay em và trở thành sinh mệnh cấu thành em. Vì thế, anh thường nói, ngay cả nấu ăn cũng là tu luyện, theo một nghĩa khá hẹp.
5. Nếu em thắc mắc Thuần Hỏa Khí là gì và để làm gì, thì có hai việc em cần lưu ý: em phải làm món ăn đã, sau đó là Ngộ trong khi cảm nhận quy trình sinh mệnh này. Nhưng, có người nấu có người không nấu ăn, chuyện này không quan trọng quá với tu luyện của em. Chỉ là anh muốn nói, mọi thứ trong cuộc sống đều là tu luyện. Ngày nào em đến được điểm đó: thấu suốt vạn sự, em sẽ thấy hành trình tu luyện quá đỗi hạnh phúc, hoàn toàn đích đáng.
Có điều Sư Phụ giảng "bất thất bất đắc", mong em biết thất và đắc thật sự là gì.
Chủ Nhật, 23 tháng 8, 2015
Món ăn
1. Dừa là một sinh mệnh kín đáo và cần mẫn. Thực ra nó không muốn loài nào ăn nó, nên cùi và nước đều kín đáo, được bao bọc kĩ và chỉ dành để nuôi dưỡng sinh mệnh dừa mới. Lá dừa tối ưu hóa cho quang hợp và thân tối đa hóa chống mất nước, tất cả vì con nó, quả dừa, cho nên nước dừa rất thơm ngọt. Cùi dừa chính là thịt dừa, cả cùi và nước đều mang tính cách của những hoàng tử và công chúa trong cổ tích: cao quý, thanh sạch, trắng trẻo, ngọt và tinh tế. Thật đáng tiếc nếu em không nhận ra điều đó khi uống nước và ăn cùi dừa. Hãy tin anh, nó không muốn ai ăn nó, nhưng nó muốn những người thanh sạch và cao quý hòa nhập với nó. Em hãy tin rằng nó vốn là Thiên Địa Tinh Hoa tụ thành, gần với nguyên âm nguyên dương, nên nó thấu hiểu cái lẽ hợp Đạo, và nó mong muốn góp phần vào nguyên khí của những người sẽ vươn đến thế giới thánh khiết.
2. Để giúp Nguyên khí được tỏa phát, cần một vật dẫn chí âm và một vật dẫn chí dương. Nó có thể sẽ khiến em bất ngờ. Đó là một loài cây tiếp thu Thiên Dương và Địa Âm, ẩn mình dưới đất và giấu kín sự thánh khiết bằng những lá xanh tươi rạo rực. Cải củ trắng (chí âm) và cải củ đỏ (chí dương) là hai vật dẫn hoàn hảo. Em có tưởng tượng được món ăn có đủ vị cay rất nhẹ, vị ngọt tinh tế tuyệt vời, hòa trộn giữa điều thánh khiết và điều kiên định, của cả sự ẩn nhẫn và kín đáo? Thật đó, món ăn làm từ nước dừa, cùi dừa thái nhỏ, củ cải đỏ và trắng, thông qua dẫn là lửa và nước, được một người hướng về Đạo phối hợp - đó sẽ là món ăn ngon nhất em từng ăn.
3. Thịt lợn kho với nước dừa và cùi cũng rất ngon. Thịt lợn là loại Dương chất rất lành, nên làm vật dẫn cho nguyên khí của Dừa khá tốt. Vị ngọt của thịt và vị ngọt của dừa sẽ phát tán sau đó, khiến thân thể tràn trề sinh lực và có thể làm em thích nói cười. Thịt lợn cũng có thể nấu với cá, khi đó nó sẽ hấp thu toàn bộ Âm Khí của Cá và chuyển hóa thành thái cực âm-dương điều hòa, ăn sẽ rất mát và lành, khi ăn xong em sẽ thấy an định và thanh thản, đặc biệt nếu em dùng thịt mỡ. Món này sẽ triệt tiêu âm độc trong Cá, và điều này em nên nghĩ cho kĩ đạo lý sau đó. Nhưng hãy nhớ là Dừa và Cá chẳng hợp nhau tí nào, đừng bao giờ trộn chúng lại với nhau, chuyện nghịch Đạo đó dù có tạo ra món ăn ngon đến đâu cũng không nên làm.
4. Anh cũng rất thích uống nước chanh pha mật ong. Đó là hai vị Âm Mộc Tinh Hoa và Dương Mộc Tinh Hoa, cả hai đều phát tán và bảo trì rất tốt. Vào lúc mặt trời còn thảnh thơi, có lẽ là trước 9h sáng, chắc chắn em sẽ cần một cốc chanh mật ong như thế để phấn chấn nếu có lỡ đêm qua khá mệt mỏi. Vỏ chanh nên Xanh. Mật Ong nên vàng. Đừng dùng đường, vì nó quá giả tạo. Em sẽ không thích một thứ thanh sạch pha lẫn với giả tạo, chắc chắn đấy.
5. Bất ngờ nhất là Không-Khí: tất cả những gì con người cần đều có trong Không-Khí, Thân em biết điều đó. Em có biết ngày nào hàng tỷ tế bào da cũng long ra khỏi Thân em chỉ vì Thân muốn thoát hơi nước, hấp thu chất khoáng và tái tạo Oxi Nitric, trao đổi ATP vốn là năng lượng chính của các tế bào cấu thành nên cơ thể em không? Thân rõ ràng cũng quang hợp theo cách của nó giống cây xanh, và nó biết Thiên Địa không bỏ rơi nó như không bỏ rơi những loài thực vật im lặng và nhẫn nại. Nhưng sự phối hợp của các tế bào bề mặt cần đến trao đổi chất ở mức bổ sung liên tục, vì thế em cần ăn và ăn nhiều đấy, dù sao thì hãy nhớ rằng duyên cùng các nguyên tử cấu thành em cần được bổ sung liên tục, đến lượt mình thì chúng cũng chỉ là tải thể của những điều cao quý hơn. Thấp nhất là Âm Dương Tinh Hoa. Cao hơn nữa là Cảnh giới và Thần Thể. Ai mà biết được, ý anh chỉ là: hãy cảm ơn không khí quanh em, Oxi, Hydro và mọi khoáng chất em nhận được được từ đó. Và hãy nhớ: chúng biết chọn những người đồng đặc tính với mình, những điều tốt đẹp nhất của Trời Đất biết tìm đến người tương thông với Thiên Địa. Không giống như Danh Lợi Tình đâu. Nếu chưa hiểu, cứ nghĩ kĩ.
2. Để giúp Nguyên khí được tỏa phát, cần một vật dẫn chí âm và một vật dẫn chí dương. Nó có thể sẽ khiến em bất ngờ. Đó là một loài cây tiếp thu Thiên Dương và Địa Âm, ẩn mình dưới đất và giấu kín sự thánh khiết bằng những lá xanh tươi rạo rực. Cải củ trắng (chí âm) và cải củ đỏ (chí dương) là hai vật dẫn hoàn hảo. Em có tưởng tượng được món ăn có đủ vị cay rất nhẹ, vị ngọt tinh tế tuyệt vời, hòa trộn giữa điều thánh khiết và điều kiên định, của cả sự ẩn nhẫn và kín đáo? Thật đó, món ăn làm từ nước dừa, cùi dừa thái nhỏ, củ cải đỏ và trắng, thông qua dẫn là lửa và nước, được một người hướng về Đạo phối hợp - đó sẽ là món ăn ngon nhất em từng ăn.
3. Thịt lợn kho với nước dừa và cùi cũng rất ngon. Thịt lợn là loại Dương chất rất lành, nên làm vật dẫn cho nguyên khí của Dừa khá tốt. Vị ngọt của thịt và vị ngọt của dừa sẽ phát tán sau đó, khiến thân thể tràn trề sinh lực và có thể làm em thích nói cười. Thịt lợn cũng có thể nấu với cá, khi đó nó sẽ hấp thu toàn bộ Âm Khí của Cá và chuyển hóa thành thái cực âm-dương điều hòa, ăn sẽ rất mát và lành, khi ăn xong em sẽ thấy an định và thanh thản, đặc biệt nếu em dùng thịt mỡ. Món này sẽ triệt tiêu âm độc trong Cá, và điều này em nên nghĩ cho kĩ đạo lý sau đó. Nhưng hãy nhớ là Dừa và Cá chẳng hợp nhau tí nào, đừng bao giờ trộn chúng lại với nhau, chuyện nghịch Đạo đó dù có tạo ra món ăn ngon đến đâu cũng không nên làm.
4. Anh cũng rất thích uống nước chanh pha mật ong. Đó là hai vị Âm Mộc Tinh Hoa và Dương Mộc Tinh Hoa, cả hai đều phát tán và bảo trì rất tốt. Vào lúc mặt trời còn thảnh thơi, có lẽ là trước 9h sáng, chắc chắn em sẽ cần một cốc chanh mật ong như thế để phấn chấn nếu có lỡ đêm qua khá mệt mỏi. Vỏ chanh nên Xanh. Mật Ong nên vàng. Đừng dùng đường, vì nó quá giả tạo. Em sẽ không thích một thứ thanh sạch pha lẫn với giả tạo, chắc chắn đấy.
5. Bất ngờ nhất là Không-Khí: tất cả những gì con người cần đều có trong Không-Khí, Thân em biết điều đó. Em có biết ngày nào hàng tỷ tế bào da cũng long ra khỏi Thân em chỉ vì Thân muốn thoát hơi nước, hấp thu chất khoáng và tái tạo Oxi Nitric, trao đổi ATP vốn là năng lượng chính của các tế bào cấu thành nên cơ thể em không? Thân rõ ràng cũng quang hợp theo cách của nó giống cây xanh, và nó biết Thiên Địa không bỏ rơi nó như không bỏ rơi những loài thực vật im lặng và nhẫn nại. Nhưng sự phối hợp của các tế bào bề mặt cần đến trao đổi chất ở mức bổ sung liên tục, vì thế em cần ăn và ăn nhiều đấy, dù sao thì hãy nhớ rằng duyên cùng các nguyên tử cấu thành em cần được bổ sung liên tục, đến lượt mình thì chúng cũng chỉ là tải thể của những điều cao quý hơn. Thấp nhất là Âm Dương Tinh Hoa. Cao hơn nữa là Cảnh giới và Thần Thể. Ai mà biết được, ý anh chỉ là: hãy cảm ơn không khí quanh em, Oxi, Hydro và mọi khoáng chất em nhận được được từ đó. Và hãy nhớ: chúng biết chọn những người đồng đặc tính với mình, những điều tốt đẹp nhất của Trời Đất biết tìm đến người tương thông với Thiên Địa. Không giống như Danh Lợi Tình đâu. Nếu chưa hiểu, cứ nghĩ kĩ.
Thứ Ba, 18 tháng 8, 2015
Bại hoại
1. Đúng là nhân gian này rất nguy hiểm. Cái gì cũng có thể làm suy sụp đức tin vào sự thiêng liêng và làm nhơ bẩn điều thánh sạch. Ví như, anh tiếc vì đã trả lầm một tờ 5000 đồng cho một người bán hàng. Một niệm tiếc đó có thể sống trong não anh nhiều phút, tương đương với một lượng nơ-ron thần kinh khổng lồ và một lượng lưu chuyển thông tin cực lớn, cho đến khi được mang xuống tiềm thức và tồn tại vĩnh viễn ở đó. Nguyên tử là bất tử so với con người, nên nguyên tử lưu giữ thông tin đó cũng không chết, mà sẽ tìm đến anh ở kiếp sau, duyên nghiệp đáng sợ vậy đó. Nhưng đáng sợ là nghiệp trong niệm đầu của anh, chứ không phải 5.000 đồng kia. Em có thấy không?
2. Đó là điều mà người xưa gọi là Bại Hoại. Đây là một từ thuần túy đạo đức, đó là tình trạng đạo đức mất đi, chứ không phải thay đổi. Đó là 5.000 Đ đã khiến anh chịu đựng đời đời kiếp kiếp cho đến khi anh bỏ chấp trước vào tiền bạc. Lạ lùng là, điều anh đang nói đây không có gì thần thánh quá, mà là sự thật mang tính khoa học hiển nhiên. Lạ lùng hơn, nó chẳng làm ai kinh sợ hay bất ngờ, vì với họ, thế thì đã sao. Họ nhìn vào tờ 5.000, chứ không nhìn vào những sinh mệnh sẽ phải gánh chịu sau đó và trong đó.
3. Nhưng tờ 5.000 này không tồn tại đơn lẻ. Nó gắn với hàng triệu đồng khác và với vô số tiền tài vật chất cho đến những tài sản bé nhỏ như cái gáo nước hoặc tờ giấy trắng. Con người không nhận ra rằng tất thảy những thứ đó liên hệ với nhau và thúc đẩy nhau, và còn có nghĩa là một lượng nơ-ron thần kinh khổng lồ đang chảy trôi theo đó. Dòng chảy đó là chấp trước. Phân tử nước của nó là tiền bạc. Kết cục của nó là một bể-khổ-vô-bờ. Đây vẫn là khoa học, thật thế.
4. Về cá nhân, anh thích những thứ đồ tốt và không đắt lắm, vì anh chẳng cần gì nhiều hơn những điều đó, từ quần áo đến đồ dùng. Nếu công việc của anh thực sự cần đến những thứ tốt hơn, anh sẽ cố mua lấy. Sinh mệnh được dùng đúng như nó nên được dùng, đó là đức hạnh cho cả anh và nó. Nên anh thường bảo bạn bè anh, hãy tránh xa thói phù hoa. Anh không hề có ý nói về sự tiết kiệm đến nhỏ nhen lẫn thói tận dụng đến tội nghiệp những vật chất nhân gian. Theo anh, chẳng phải khổ thế: hãy nhớ rằng một đồ vật là hàng tỉ tỉ nguyên tử, còn lượng nơ-ron khổ đau vì những việc không đáng cũng vô kể. Điều này có thể tồn tại thêm hàng tỉ năm nữa với em, nếu em chẳng hiểu và từ bỏ được chấp trước. Nhớ là anh không đe dọa đâu nhé. Đây là khoa học.
5. Và nhớ là: cả Thân, Tâm và Ý đều có tình trạng bại hoại riêng của nó.
2. Đó là điều mà người xưa gọi là Bại Hoại. Đây là một từ thuần túy đạo đức, đó là tình trạng đạo đức mất đi, chứ không phải thay đổi. Đó là 5.000 Đ đã khiến anh chịu đựng đời đời kiếp kiếp cho đến khi anh bỏ chấp trước vào tiền bạc. Lạ lùng là, điều anh đang nói đây không có gì thần thánh quá, mà là sự thật mang tính khoa học hiển nhiên. Lạ lùng hơn, nó chẳng làm ai kinh sợ hay bất ngờ, vì với họ, thế thì đã sao. Họ nhìn vào tờ 5.000, chứ không nhìn vào những sinh mệnh sẽ phải gánh chịu sau đó và trong đó.
3. Nhưng tờ 5.000 này không tồn tại đơn lẻ. Nó gắn với hàng triệu đồng khác và với vô số tiền tài vật chất cho đến những tài sản bé nhỏ như cái gáo nước hoặc tờ giấy trắng. Con người không nhận ra rằng tất thảy những thứ đó liên hệ với nhau và thúc đẩy nhau, và còn có nghĩa là một lượng nơ-ron thần kinh khổng lồ đang chảy trôi theo đó. Dòng chảy đó là chấp trước. Phân tử nước của nó là tiền bạc. Kết cục của nó là một bể-khổ-vô-bờ. Đây vẫn là khoa học, thật thế.
4. Về cá nhân, anh thích những thứ đồ tốt và không đắt lắm, vì anh chẳng cần gì nhiều hơn những điều đó, từ quần áo đến đồ dùng. Nếu công việc của anh thực sự cần đến những thứ tốt hơn, anh sẽ cố mua lấy. Sinh mệnh được dùng đúng như nó nên được dùng, đó là đức hạnh cho cả anh và nó. Nên anh thường bảo bạn bè anh, hãy tránh xa thói phù hoa. Anh không hề có ý nói về sự tiết kiệm đến nhỏ nhen lẫn thói tận dụng đến tội nghiệp những vật chất nhân gian. Theo anh, chẳng phải khổ thế: hãy nhớ rằng một đồ vật là hàng tỉ tỉ nguyên tử, còn lượng nơ-ron khổ đau vì những việc không đáng cũng vô kể. Điều này có thể tồn tại thêm hàng tỉ năm nữa với em, nếu em chẳng hiểu và từ bỏ được chấp trước. Nhớ là anh không đe dọa đâu nhé. Đây là khoa học.
5. Và nhớ là: cả Thân, Tâm và Ý đều có tình trạng bại hoại riêng của nó.
Chủ Nhật, 16 tháng 8, 2015
Triêu Văn Đạo
Ta biết rằng nhân gian này là một vực thẳm trống rỗng, đen tối và khốc liệt. Nhưng nó cũng nhỏ bé, vô lực và tầm thường. Ma Quỷ có thể độc ác. Nhưng chúng không là gì trước người chân tu.
Hồng trần này thì là gì? Có kẻ sáng nghe được Đạo...
Đừng chết. Vì cuộc sống đích thực mới chỉ mở ra. Vì kể từ sáng đó chỉ có màn đêm của nhân gian này chết đi, chỉ có sự tầm thường của cuộc đời này mất đi, chỉ có sự bẩn thỉu thô thiển của nhân tâm tan đi. Tất cả sự thánh khiết và thanh sạch, hành trình của ý chí và thiêng liêng chỉ mới bắt đầu.
Này kẻ nghe Đạo, chỉ nghe được Đạo vì đã không còn tham tiếc, và sẽ không có lưu luyến. Hãy bước mạnh lên. Đá lát dưới chân ngươi là vàng ròng. Tâm ngươi là Mặt trời. Trí tuệ ngươi là Vũ trụ.
Đi nhanh lên, đừng chết. Đi để buổi sáng đó trở thành vĩnh cửu. Ân sủng của ánh sáng là bất diệt. Đi nhanh lên để đôi chân ngươi kịp đến nguồn sáng cuối cùng. Nơi ngươi chính là một nguồn sáng.
Đi đi
Hồng trần này thì là gì? Có kẻ sáng nghe được Đạo...
Đừng chết. Vì cuộc sống đích thực mới chỉ mở ra. Vì kể từ sáng đó chỉ có màn đêm của nhân gian này chết đi, chỉ có sự tầm thường của cuộc đời này mất đi, chỉ có sự bẩn thỉu thô thiển của nhân tâm tan đi. Tất cả sự thánh khiết và thanh sạch, hành trình của ý chí và thiêng liêng chỉ mới bắt đầu.
Này kẻ nghe Đạo, chỉ nghe được Đạo vì đã không còn tham tiếc, và sẽ không có lưu luyến. Hãy bước mạnh lên. Đá lát dưới chân ngươi là vàng ròng. Tâm ngươi là Mặt trời. Trí tuệ ngươi là Vũ trụ.
Đi nhanh lên, đừng chết. Đi để buổi sáng đó trở thành vĩnh cửu. Ân sủng của ánh sáng là bất diệt. Đi nhanh lên để đôi chân ngươi kịp đến nguồn sáng cuối cùng. Nơi ngươi chính là một nguồn sáng.
Đi đi
Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015
Khác hẳn
1. Những cuốn sách dùng để nâng đỡ những linh hồn lạc lối hoặc bối rối của con người thường ngầm giả định rằng: chúng ta đều là những người bình thường, vậy hãy... - ngay cả khi nó mở đầu bằng những lời kiểu: bạn và tôi đều đặc biệt. Phải, chẳng vĩ nhân nào mua cuốn sách đó cả, vậy hãy tập sống thế nào đó để khắc phục một đời lộn xộn nức nở. Anh tin vào điều khác hẳn: anh tin vào sự cao quý và chân lí, và anh tin rằng phải nỗ lực để cao quý và hòa nhập với chân lí, chính nỗ lực ấy cũng cao quý và là chân lí của sự sống. Chưa bao giờ anh định đối thoại lần nữa với sự hèn hạ và ti tiện, dù chúng có gào thét gì, dù chúng ở trong hay ở ngoài anh. Anh nhìn chúng tiêu vong và tan biến.
2. Người thường hay bắt đầu sự cao cả trong tranh luận bằng cách nói: người ta nghĩ khác mình, và tự cho mình quyền vị tha bằng cách mỉm cười. Người tu khác hẳn, im lặng vì hướng nội, và im lặng như một vũ trụ vĩ đại, rồi cất tiếng bằng uy lực của chân lí, hoặc chí ít bằng sức mạnh của những điều cao quý và thanh sạch. Đây không phải là tô vẽ đời sống của người tu, đây là sự-thật về họ.
3. Người thường tìm ra "sự thật" của họ bằng cách nghi ngờ, giả thiết những chuyện xung quanh rồi phát hiện, kết luận. Người tu khác hẳn, họ tìm ra chân lí của mình bằng lí trí mạnh mẽ và tâm cảm kiên định hướng tới sự thanh sạch của chính mình. Đây không phải là sự hạn hẹp của người tu, mà là sự vĩ đại của phẩm giá.
4. Người thường quên đi một ai đó hoặc chấm dứt một quan hệ vì tâm cảm cá nhân. Người tu khác hẳn, chấm dứt hoặc tiếp tục vì chân lí mà họ tin tưởng, vì sự thanh sạch mà họ gìn giữ, vì điều thiêng liêng mà họ phụng sự. Đây không phải là sự kì dị của người tu, đây là sức mạnh to lớn nhất có thể đoạn trừ mọi ác duyên, điều mà người thường vĩnh viễn không cắt nghĩa nổi,
5. Em khác hẳn họ. Hãy ghi nhớ điều đó.
2. Người thường hay bắt đầu sự cao cả trong tranh luận bằng cách nói: người ta nghĩ khác mình, và tự cho mình quyền vị tha bằng cách mỉm cười. Người tu khác hẳn, im lặng vì hướng nội, và im lặng như một vũ trụ vĩ đại, rồi cất tiếng bằng uy lực của chân lí, hoặc chí ít bằng sức mạnh của những điều cao quý và thanh sạch. Đây không phải là tô vẽ đời sống của người tu, đây là sự-thật về họ.
3. Người thường tìm ra "sự thật" của họ bằng cách nghi ngờ, giả thiết những chuyện xung quanh rồi phát hiện, kết luận. Người tu khác hẳn, họ tìm ra chân lí của mình bằng lí trí mạnh mẽ và tâm cảm kiên định hướng tới sự thanh sạch của chính mình. Đây không phải là sự hạn hẹp của người tu, mà là sự vĩ đại của phẩm giá.
4. Người thường quên đi một ai đó hoặc chấm dứt một quan hệ vì tâm cảm cá nhân. Người tu khác hẳn, chấm dứt hoặc tiếp tục vì chân lí mà họ tin tưởng, vì sự thanh sạch mà họ gìn giữ, vì điều thiêng liêng mà họ phụng sự. Đây không phải là sự kì dị của người tu, đây là sức mạnh to lớn nhất có thể đoạn trừ mọi ác duyên, điều mà người thường vĩnh viễn không cắt nghĩa nổi,
5. Em khác hẳn họ. Hãy ghi nhớ điều đó.
Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015
Chuyển hóa
Chính vào khoảnh khắc đó ta đã chạm tay vào Cội nguồn của mọi Ánh Sáng. Và không biết gì khác ngoài Ánh Sáng, Bất Tận.
Sau đó là vô lượng vũ trụ.
Rồi ra khỏi những vũ trụ
Rồi ta mở Mắt. Ánh Sáng bất tận hơn nữa. Bây giờ không thể dùng Lời diễn tả nữa.
Ở đó, ta thấy Thần Mệnh. Vì thế ta trở lại đây. Để khiến bóng tối phải lui bước và tiêu biến. Để thắp sáng mọi bóng đêm trong linh hồn. Để trừng phạt những kẻ khiến linh hồn trở nên tối tăm.
Hãy rũ bỏ bóng đêm. Hoặc chẳng là gì khác. Ta chỉ có thể nói với ngươi như vậy.
Chính ngươi!
Sau đó là vô lượng vũ trụ.
Rồi ra khỏi những vũ trụ
Rồi ta mở Mắt. Ánh Sáng bất tận hơn nữa. Bây giờ không thể dùng Lời diễn tả nữa.
Ở đó, ta thấy Thần Mệnh. Vì thế ta trở lại đây. Để khiến bóng tối phải lui bước và tiêu biến. Để thắp sáng mọi bóng đêm trong linh hồn. Để trừng phạt những kẻ khiến linh hồn trở nên tối tăm.
Hãy rũ bỏ bóng đêm. Hoặc chẳng là gì khác. Ta chỉ có thể nói với ngươi như vậy.
Chính ngươi!
Thứ Bảy, 6 tháng 6, 2015
Tìm gì?
1. Con người hiện đại đặt ra một vấn đề lệch lạc, nhưng lại hấp dẫn - hẳn là một đặc trưng của thời hiện đại khi nói rằng lệch lạc khiến người ta bị thu hút, chứ không phải sự chân chính và hài hòa -, rằng con người có một bản tính, cái bản tính này là "tự nhiên" trong con người, để con người tương tác với thế giới, tạo ra tất tật mọi thứ, và mọi thứ đó lại tương tác với con người, kích thích sự phát triển của bản tính. Như vậy lịch sử con người là: bước từ tăm tối ra ánh sáng, từ lạc hậu đến hiện đại, từ thô thiển đến tinh tế, từ bản năng sang bản tính. Cũng có nghĩa: bản tính mang tính lịch sử, nó tiến hóa với con người.
2. Hãy nhớ rằng mọi cách nhìn về một vấn đề đều cấu thành nhãn quan, thành lí trí. Chẳng hạn, nếu xem một hòn đá là sinh mệnh, sẽ thấy sinh mệnh trong vạn vật. Nếu nhìn cái ác là đương nhiên, thì thấy thế giới không có gì đáng thắc mắc, chỉ để thụ hưởng. Nếu thấy sự đê tiện, bạc nhược, nhỏ nhen là một cá tính, thì toàn bộ thế gian là một bức tranh đa màu. Vậy nếu thế con người có một bản tính lịch sử, thì sao đây? Đừng nghĩ chuyện này nhỏ nhoi, vì chính khi người ta tưởng rằng mình nhìn con người như một sinh mệnh tiên thiên bị giáng xuống và đày đọa, thì thực ra vẫn chỉ đang loanh quanh trong chấp niệm về một "con người lịch sử", tiến hóa và thăng hoa, trong đó mọi biểu hiện đều có lí do, và cứ thế mà cho rằng cái lí do này lớn hơn đạo đức của nó. Cách nhìn một việc có thể ảnh hưởng đến toàn bộ quan niệm và lí trí, sai lệch này dẫn đến sai lệch khác: đừng cười vội, điều này sẽ ảnh hưởng tới toàn bộ một đời người từ lúc nào không hay.
3. Các truyền thống tu luyện cổ, dù độ nhân hay độc tu, đều thấy rằng quần thể người, những kẻ dắt díu nhau trong dục vọng, truy cầu, chấp trước, nghiệp lực... là cần tránh xa. Thời cổ người ta gọi hình ảnh nhân gian, nhân giới, con người nhân gian, chấp trước, các tham vọng, các tính ác, giả, huyễn... tất cả đó là "Xúi Giục". Nếu đúng con người bản nguyên là Chân Thiện, thì lời Xúi Giục là ngược lại, là sự xô đẩy, khiến cái Chân và Thiện "không còn là chính mình" nữa. Nếu con người bản nguyên quả thực là Chân Thiện, và giờ thì Chân Thiện bị xô đẩy không còn nữa, thì con người cũng "không còn là mình nữa". Chủ nghĩa nhị nguyên mà hình thức đáng sợ hơn của nó là Thị-Phi (đúng-sai) là "những lời xúi giục" như vậy. Người ta gọi nó là "viên đá cản đường" (chướng Đạo) hay "quỷ dữ". Đó chính là lời giải về bản tính người: cái người ta xem là bản tính người, thứ bản tính tạo ra tất tật thế gian, chính là và chỉ là những Lời Xúi Giục đã cấu kết thành một mạng lưới, phổ quát, lan truyền và neo bám. Có một lịch sử thoái hóa, và có một thời Hiện Đại là thời của những Xúi Giục như vậy.
4. Sự hài hước, vốn chưa từng có trong phẩm Trang nghiêm, là quả táo mà Mụ Phù Thủy dùng để hãm hại sự sống Trinh Nguyên của Công Chúa, của người con gái mang vẻ đẹp của Thần. Nó vừa dùng để trốn tránh thực tại, vừa được dùng để công kích thực tại, và qua cả hai điều đó khiến đời sống là một thực tại có-lí-do và chấp-nhận-được. Nếu quả thế, nếu người ta hiểu được đời sống và chấp-nhận-được nó, thì thật thuận lợi cho Nhân gian, những Lời Xúi Giục đục não và đi vào, kết kén, xây tổ trong đầu người ta. Đây là thứ bản tính hiện đại hay được nói đến. Tệ hại nhất chỉ là, Thời của Xúi Giục được xem là Sự Phát-Triển của con người. Cười đùa và Hài hước, tốt lắm, hãy để những bản năng bị dồn nén được giải khai, được dựa dẫm, để những loài sâu bọ đục khoét thay vì chống lại chúng, và như thế được sống và thảnh thơi. Tốt lắm, cuộc thánh chiến diệt trừ ma quỷ giờ là những cái bắt tay, và con người có lại hòa bình bằng sự độc ác ngấm ngầm. Tốt lắm, giờ thì sự độc ác có thể đôi khi bị lên án, để đời sống còn thấy mình có đạo đức, và để những uất hận được đổ lên đầu những kẻ gây tội, thế là trong cơn cuồng nộ, khinh bỉ đó, cái xấu bẩn ác tìm được lí-do và sự đáng-chấp-nhận của mình.
5. Đừng bước chân sang chỗ nhân gian, bước chân ấy chỉ là một Niệm đấy thôi. Không có Niệm ấy, em sẽ ngay trong nhân gian này mà dần thánh sạch hơn. Đừng lùi bước, đừng bắt tay với Lời Xúi Giục. Một niệm đấy thôi
6. Em Tìm gì vậy?
Chủ Nhật, 24 tháng 5, 2015
Đồng hồ
1. Trong tư tưởng cổ, con người biết rằng thời gian không thuộc về họ, mà họ nằm trong thời gian, vì cả thời gian lẫn không gian mà họ tồn tại đều chỉ là một bối cảnh mà Thần tạo lập. Nói cách khác, con người tôn trọng thời gian vì thời gian thuộc về Thần. Những kẻ thấy được sức mạnh đó của Thời gian, rằng vật chất chân chính của thời gian không đo đếm bằng con người, đã dùng thời gian vào phụng sự Thần, nhờ đó thoát khỏi Thời gian và trở thành bất tử. Những kẻ khác không đủ niềm tin ấy: họ tin vào Thần nhưng không đủ chân tín để dâng thời gian cho Thần sự, nên buộc phải ở lại nhân gian. Càng ở lại, họ càng khổ đau: vì họ biết thời gian vốn thuộc về Thần, chứ không thuộc về họ, ngay khi họ dùng thời gian vào những việc tư dục cá nhân, họ đánh mất cả thời gian và chính mình.
2. Để chống lại nỗi ám ảnh đó, họ nghĩ ra cách đo đếm sự tồn tại của Thần, và nếu được, tận dụng sự tồn tại đó cho mình. Ban đầu, sự sợ hãi quyền năng của Thần khiến họ phải xây những đền đài công trình lớn lao chỉ để đo thời gian đó, và không chỉ đo mà còn ca ngợi thời gian. Nhưng việc ấy dường như mang lại lợi ích hơn là báo ứng, nên họ hào hứng thu nhỏ các công trình đó lại và ngày càng đem về cho mình. Phương thức ban đầu đo thời gian là dựa vào hào quang của Nhật Nguyệt Tinh Tú, mà mãi về sau thì dựa vào các nhịp dao động đều đặn để đo theo một chuẩn phân chia của con người.
3. Càng tư hữu Thời gian, con người càng nhận được ít thời gian, vì Thần trao thời gian cho họ để tồn tại vì Thần chứ không phải vì cá nhân. Một nỗi sợ hãi về thời khắc của tồn tại lớn lên dần, con người càng điên cuồng tìm cách cá nhân hóa cao độ toàn bộ thời gian của mình, và tước đoạt cả thời gian của người khác. Đó là cội nguồn của đồng hồ cá nhân: đồng hồ cá nhân là đời sống chật chội và nheo nhóc, là nỗi ám ảnh đã hóa thành sợ hãi. Sự chiếm đoạt dần trở thành phô trương, và đồng hồ trở thành biểu tượng của sự chiếm đoạt, của thành công nơi con người khi chiếm hữu tài vật của Thần.
4. Đồng hồ đeo tay được cá nhân hóa, và trở thành những món đồ đắt tiền nhất: nó thường có hai hoặc ba kim, dài ngắn khác nhau, biểu tượng của thanh kiếm (cũng như những kẻ đã biến trí tuệ của Thần thành công cụ chinh phạt) và quyền trượng (cây gậy phép của bí mật sự sống trở thành quyền lực của nhà vua tàn bạo), chỉ về phía những phân mốc của tồn tại, mà giờ đây được cắt đều ra, nhỏ bé, phân đoạn, đều đặn, và phục tùng.
5. Nếu con người thức tỉnh, nhận ra rằng thời gian chính là cơ hội của thần sự, mỗi việc làm đều là đang cải sửa điều chưa tốt, mỗi phó xuất là viên thành đặc tính cá nhân, từng lời nói công ăn việc làm đều là hoàn cảnh để tu luyện..., thì con người sẽ trao cho tội lỗi của loài người một số phận mới: từ nay, những vật đại diện cho sự chiếm đoạt các sức mạnh của Thượng Đế có thể trở thành công cụ nhắc nhở rằng con người đang sử dụng thời gian mà Thần ban cho để hành sự và chuyển hóa.
6. Vì vậy, đừng vội vứt đồng hồ đi. Trái lại, hãy dùng nó để phụng sự Thần mệnh. Đây chính là Chân Thiện có thể cải hóa mọi sinh mệnh. Em có thể, phải không?
2. Để chống lại nỗi ám ảnh đó, họ nghĩ ra cách đo đếm sự tồn tại của Thần, và nếu được, tận dụng sự tồn tại đó cho mình. Ban đầu, sự sợ hãi quyền năng của Thần khiến họ phải xây những đền đài công trình lớn lao chỉ để đo thời gian đó, và không chỉ đo mà còn ca ngợi thời gian. Nhưng việc ấy dường như mang lại lợi ích hơn là báo ứng, nên họ hào hứng thu nhỏ các công trình đó lại và ngày càng đem về cho mình. Phương thức ban đầu đo thời gian là dựa vào hào quang của Nhật Nguyệt Tinh Tú, mà mãi về sau thì dựa vào các nhịp dao động đều đặn để đo theo một chuẩn phân chia của con người.
3. Càng tư hữu Thời gian, con người càng nhận được ít thời gian, vì Thần trao thời gian cho họ để tồn tại vì Thần chứ không phải vì cá nhân. Một nỗi sợ hãi về thời khắc của tồn tại lớn lên dần, con người càng điên cuồng tìm cách cá nhân hóa cao độ toàn bộ thời gian của mình, và tước đoạt cả thời gian của người khác. Đó là cội nguồn của đồng hồ cá nhân: đồng hồ cá nhân là đời sống chật chội và nheo nhóc, là nỗi ám ảnh đã hóa thành sợ hãi. Sự chiếm đoạt dần trở thành phô trương, và đồng hồ trở thành biểu tượng của sự chiếm đoạt, của thành công nơi con người khi chiếm hữu tài vật của Thần.
4. Đồng hồ đeo tay được cá nhân hóa, và trở thành những món đồ đắt tiền nhất: nó thường có hai hoặc ba kim, dài ngắn khác nhau, biểu tượng của thanh kiếm (cũng như những kẻ đã biến trí tuệ của Thần thành công cụ chinh phạt) và quyền trượng (cây gậy phép của bí mật sự sống trở thành quyền lực của nhà vua tàn bạo), chỉ về phía những phân mốc của tồn tại, mà giờ đây được cắt đều ra, nhỏ bé, phân đoạn, đều đặn, và phục tùng.
5. Nếu con người thức tỉnh, nhận ra rằng thời gian chính là cơ hội của thần sự, mỗi việc làm đều là đang cải sửa điều chưa tốt, mỗi phó xuất là viên thành đặc tính cá nhân, từng lời nói công ăn việc làm đều là hoàn cảnh để tu luyện..., thì con người sẽ trao cho tội lỗi của loài người một số phận mới: từ nay, những vật đại diện cho sự chiếm đoạt các sức mạnh của Thượng Đế có thể trở thành công cụ nhắc nhở rằng con người đang sử dụng thời gian mà Thần ban cho để hành sự và chuyển hóa.
6. Vì vậy, đừng vội vứt đồng hồ đi. Trái lại, hãy dùng nó để phụng sự Thần mệnh. Đây chính là Chân Thiện có thể cải hóa mọi sinh mệnh. Em có thể, phải không?
Thứ Tư, 31 tháng 12, 2014
Junk - Con người cần gì? (Đệ nhất)
Đời sống thị dân rất đáng chán. Cũng không có gì nhiều để sống. Với một người bình thường, thì thật khó để sống thanh thản, ít vướng bận. Đọc sách nhiều quá khó, vì đọc sách cần động não và suy nghĩ. Sách nghiêm túc hoặc mang tính trí tuệ càng khó đọc, vì hễ đọc lại đòi hỏi đào sâu vào hiểu biết của mình, mà như thế nhanh mệt, nhanh chán. Chưa kể rằng, mỗi người có một ngưỡng trí tuệ, chẳng dễ để vượt qua được những giới hạn khô cứng của mình để đột phá lên. Thực vậy đấy, đột phá cần quyết tâm. Mà quyết tâm thì lại mệt tim mạch phổi huyết. Hoặc một sự chăm chỉ kiên nhẫn sẽ giúp người ta kiên trì nâng cao mình, nhưng như thế lại mệt ruột dạ dày gan mật vị thận các thứ. Quá mệt, con người vốn mệt vì mê, muốn đột phá Mê thì phải vượt qua cái ngưỡng nghỉ ngơi giải trí của mình.
Để tồn tại, qủa thật con người phải tự nghĩ ra một thứ gì đó khác với Thần sự: thú thực, những thứ Thần thánh và Thượng Đế ban cho con người làm con người mệt mỏi quá, khó theo, khó làm, khó hằng ngày thực hiện. Làm sao có một thứ gì đó giải trí, vô hại, thích thú, hấp dẫn. Nên nhớ rằng, con người tạo ra những thứ này là vì mình, nên cốt sao những điều giải trí đó phải vô hại với họ, còn có hại với ai có thể chưa nên quan tâm. Vì thế, tình dục, trò chơi, tin đồn, mua đồ... những thứ ấy nảy sinh ra và ngày càng quan trọng hơn với con người, đúng là có một lịch sử của những thứ đó, gắn liền với lịch sử đạo đức của con người. Tất thảy những thứ vô hại, lảm nhảm đó, tiếng Anh gọi là Junk. Anh nhắc lại, nó đáp ứng cho người cần nó, sao cho người đó thấy rằng những Junk đó không làm tổn hại đến mình, tức là không phương hại đến lợi ích của mình. Dĩ nhiên, con người thường quá junk để hiểu được cái hại của Junk.
Hễ là con người thì cần đến Junk để giải thoát mình khỏi sự nhàm chán của đời sống. Tuy vậy, một sự thể nghiêm trọng xuất hiện: trong chính những người tự cho rằng mình đang đi dưới sự ban ơn và do đó đang phụng sự Thần Thánh, xuất hiện một nhu cầu về Junk mãnh liệt. Nghĩ về Thần thì khó quá, vì Ngài ở xa mà lại khó hình dung. Nghĩ một chút thì được, nghĩ nhiều thì cũng không biết nghĩ gì. Mà Thần là ai cơ chứ? Khi người ta làm việc xấu, khi người ta phỉ báng tàn hại người khác, thì Thần ở đâu để phân định vậy? Vì thế, những người theo Thần dần có nhu cầu cứu vãn đời phụng sự của mình bằng Junk: họ cần giải trí, tin đồn, tình dục, mua đồ... để khỏa lấp sự trống rỗng tâm hồn. Quay trở lại, sự thể nghiêm trọng không phải ở những điều giải trí, tin đồn, tình dục, mua đồ đó, mà là một sự báng bổ: họ đưa Thần vào tất thảy những thứ Junk của họ, hoặc người tốt, hoặc những điều cao quý. Thật vậy, thú vui dã man nhất của con người, con người đã bắt đầu chán một đời đạo đức cao đẹp, chính là sỉ nhục, báng bổ, tiêu diệt, tàn hoại, đùa cợt về Thần, về những điều tốt đẹp, về người tử tế.
Sự thể này nghiêm trọng đến đâu? Trước hết, những kẻ sử dụng thứ Junk này nhờ đó lấy lại sự tự tin và niềm yêu thích sống. Sau nữa, bằng cách hủy báng những vị Thần không trong tôn giáo, đức tin của mình, họ lấy lại sự yêu thích vị Thần của họ. Nữa, những kẻ từ chối đức tin cũ của mình, tìm thấy sự an toàn trong đức tin mới bằng cách vũ nhục những vị Thần cũ. Vậy là những người này đạt được cùng lúc hai mục đích: vừa thấy mình cao đẹp (thật may mắn quá nhỉ), vừa được giải trí để thoát khỏi sức ép phải sống một đời nghiêm túc, chăm chỉ, cao thượng, sâu sắc. Dĩ nhiên, cái Junk-Thần thánh này khi đi quá đà, trở thành những trào lưu hộ Pháp dã man, ác độc, thích thú và đầy đủ màu lý tưởng. Chẳng có gì mới lạ đâu, con người có cả một lịch sử những thứ như vậy. Vũ nhục điều cao đẹp là cách để con người thấy mình an toàn vì cảm thấy cao đẹp hơn thứ mình vừa hủy báng.
Những gì anh trình bày trên đây chỉ là một nhát giải phẫu thôi, mà miêu tả cũng không phải là giải thích. Con người thích miêu tả và coi đó là giải thích, chính là vì họ chẳng có gì ngoài thiên kiến và sự dốt nát làm nền tảng tinh thần. Những gì đã tạo ra Junk của loài người là quá phức tạp. Tuy vậy, anh viết cả bài này để nói rằng, những kẻ yêu mến và thờ phụng thứ Junk kia, dù ở hình thức nào, cũng chỉ đơn giản là
một thứ junk bẩn thỉu của vũ trụ.
Và chẳng là gì hơn một thứ junk đó. Quan trọng nhất là, em hãy đừng làm một thứ junk như vậy.
Có khó quá không?
Để tồn tại, qủa thật con người phải tự nghĩ ra một thứ gì đó khác với Thần sự: thú thực, những thứ Thần thánh và Thượng Đế ban cho con người làm con người mệt mỏi quá, khó theo, khó làm, khó hằng ngày thực hiện. Làm sao có một thứ gì đó giải trí, vô hại, thích thú, hấp dẫn. Nên nhớ rằng, con người tạo ra những thứ này là vì mình, nên cốt sao những điều giải trí đó phải vô hại với họ, còn có hại với ai có thể chưa nên quan tâm. Vì thế, tình dục, trò chơi, tin đồn, mua đồ... những thứ ấy nảy sinh ra và ngày càng quan trọng hơn với con người, đúng là có một lịch sử của những thứ đó, gắn liền với lịch sử đạo đức của con người. Tất thảy những thứ vô hại, lảm nhảm đó, tiếng Anh gọi là Junk. Anh nhắc lại, nó đáp ứng cho người cần nó, sao cho người đó thấy rằng những Junk đó không làm tổn hại đến mình, tức là không phương hại đến lợi ích của mình. Dĩ nhiên, con người thường quá junk để hiểu được cái hại của Junk.
Hễ là con người thì cần đến Junk để giải thoát mình khỏi sự nhàm chán của đời sống. Tuy vậy, một sự thể nghiêm trọng xuất hiện: trong chính những người tự cho rằng mình đang đi dưới sự ban ơn và do đó đang phụng sự Thần Thánh, xuất hiện một nhu cầu về Junk mãnh liệt. Nghĩ về Thần thì khó quá, vì Ngài ở xa mà lại khó hình dung. Nghĩ một chút thì được, nghĩ nhiều thì cũng không biết nghĩ gì. Mà Thần là ai cơ chứ? Khi người ta làm việc xấu, khi người ta phỉ báng tàn hại người khác, thì Thần ở đâu để phân định vậy? Vì thế, những người theo Thần dần có nhu cầu cứu vãn đời phụng sự của mình bằng Junk: họ cần giải trí, tin đồn, tình dục, mua đồ... để khỏa lấp sự trống rỗng tâm hồn. Quay trở lại, sự thể nghiêm trọng không phải ở những điều giải trí, tin đồn, tình dục, mua đồ đó, mà là một sự báng bổ: họ đưa Thần vào tất thảy những thứ Junk của họ, hoặc người tốt, hoặc những điều cao quý. Thật vậy, thú vui dã man nhất của con người, con người đã bắt đầu chán một đời đạo đức cao đẹp, chính là sỉ nhục, báng bổ, tiêu diệt, tàn hoại, đùa cợt về Thần, về những điều tốt đẹp, về người tử tế.
Sự thể này nghiêm trọng đến đâu? Trước hết, những kẻ sử dụng thứ Junk này nhờ đó lấy lại sự tự tin và niềm yêu thích sống. Sau nữa, bằng cách hủy báng những vị Thần không trong tôn giáo, đức tin của mình, họ lấy lại sự yêu thích vị Thần của họ. Nữa, những kẻ từ chối đức tin cũ của mình, tìm thấy sự an toàn trong đức tin mới bằng cách vũ nhục những vị Thần cũ. Vậy là những người này đạt được cùng lúc hai mục đích: vừa thấy mình cao đẹp (thật may mắn quá nhỉ), vừa được giải trí để thoát khỏi sức ép phải sống một đời nghiêm túc, chăm chỉ, cao thượng, sâu sắc. Dĩ nhiên, cái Junk-Thần thánh này khi đi quá đà, trở thành những trào lưu hộ Pháp dã man, ác độc, thích thú và đầy đủ màu lý tưởng. Chẳng có gì mới lạ đâu, con người có cả một lịch sử những thứ như vậy. Vũ nhục điều cao đẹp là cách để con người thấy mình an toàn vì cảm thấy cao đẹp hơn thứ mình vừa hủy báng.
Những gì anh trình bày trên đây chỉ là một nhát giải phẫu thôi, mà miêu tả cũng không phải là giải thích. Con người thích miêu tả và coi đó là giải thích, chính là vì họ chẳng có gì ngoài thiên kiến và sự dốt nát làm nền tảng tinh thần. Những gì đã tạo ra Junk của loài người là quá phức tạp. Tuy vậy, anh viết cả bài này để nói rằng, những kẻ yêu mến và thờ phụng thứ Junk kia, dù ở hình thức nào, cũng chỉ đơn giản là
một thứ junk bẩn thỉu của vũ trụ.
Và chẳng là gì hơn một thứ junk đó. Quan trọng nhất là, em hãy đừng làm một thứ junk như vậy.
Có khó quá không?
Thứ Tư, 24 tháng 12, 2014
Lục ác niệm
Con người ta tích lũy nghiệp tư tưởng có thể thông qua 6 giai đoạn:
giận - hờn - trách - oán - hận - thù
Giận phá bỏ trì giới. Kẻ không tu khẩu mọi giới đều yếu đi.
Hờn phá bỏ bố thí. Kẻ không tiết chế quan hệ xã hội thì hay tủi hổ tự ái thiếu đi tự tin.
Trách phá bỏ nhẫn nhục. Kẻ không lấy Pháp làm chỉ đạo thường dễ thấy bất công than thở.
Oán phá bỏ tinh tấn. Kẻ nuôi giữ cái ác và niệm đầu bất hảo thì ngày càng suy đồi.
Hận phá bỏ bát nhã. Kẻ tích lũy cái ác mà không phát tác được thì vô minh độc địa.
Thù phá bỏ thiền định. Kẻ không định nổi thân, để dục vọng ước chế, thì dễ phát tác điều ác mà không biết rõ.
Thế nên, kẻ giận người ta thì miệng nóng khó chịu, nước bọt đọng lại. Thái cực bảo trì tiêu biến.
Kẻ hờn người ta thì mũi thở mạnh, khí tức bực bội lồng ngực bức bối. Âm dương điên đảo.
Kẻ trách người khác thì tai không nghe thấy gì, âm thầm đau mỏi. Khí tinh hoa dần cạn.
Kẻ oán người ta thì mắt mờ đỏ, khô khan mệt mỏi. Nguyên khí đại hao.
Kẻ hận người ta thì đầu đau nhói, da ám đen trán cứng nhắc. Ma tính cường thịnh.
Kẻ thù người ta thì thân đau mệt, xương cốt bất an, tay chân run rẩy. Nhập ma.
Một vài kiến thức trung y sơ đẳng, quá sơ đẳng, để em biết rằng
Giận hờn trách oán hận thù
Chỉ dẫn tới khổ đau của kẻ mang lấy nó.
Hiểu không ^^
giận - hờn - trách - oán - hận - thù
Giận phá bỏ trì giới. Kẻ không tu khẩu mọi giới đều yếu đi.
Hờn phá bỏ bố thí. Kẻ không tiết chế quan hệ xã hội thì hay tủi hổ tự ái thiếu đi tự tin.
Trách phá bỏ nhẫn nhục. Kẻ không lấy Pháp làm chỉ đạo thường dễ thấy bất công than thở.
Oán phá bỏ tinh tấn. Kẻ nuôi giữ cái ác và niệm đầu bất hảo thì ngày càng suy đồi.
Hận phá bỏ bát nhã. Kẻ tích lũy cái ác mà không phát tác được thì vô minh độc địa.
Thù phá bỏ thiền định. Kẻ không định nổi thân, để dục vọng ước chế, thì dễ phát tác điều ác mà không biết rõ.
Thế nên, kẻ giận người ta thì miệng nóng khó chịu, nước bọt đọng lại. Thái cực bảo trì tiêu biến.
Kẻ hờn người ta thì mũi thở mạnh, khí tức bực bội lồng ngực bức bối. Âm dương điên đảo.
Kẻ trách người khác thì tai không nghe thấy gì, âm thầm đau mỏi. Khí tinh hoa dần cạn.
Kẻ oán người ta thì mắt mờ đỏ, khô khan mệt mỏi. Nguyên khí đại hao.
Kẻ hận người ta thì đầu đau nhói, da ám đen trán cứng nhắc. Ma tính cường thịnh.
Kẻ thù người ta thì thân đau mệt, xương cốt bất an, tay chân run rẩy. Nhập ma.
Một vài kiến thức trung y sơ đẳng, quá sơ đẳng, để em biết rằng
Giận hờn trách oán hận thù
Chỉ dẫn tới khổ đau của kẻ mang lấy nó.
Hiểu không ^^
Thứ Bảy, 20 tháng 12, 2014
Sự thích thú ác độc
Trong tâm lý con người, có một hiện tượng tâm thần rất thú vị, và đáng ghê tởm: sự thích thú với đau khổ và suy bại của người khác.
Ví dụ thế này, có một người rất tốt với em, rồi một ngày người ấy qua đời. Em sẽ thấy rất đau khổ và có thể bật khóc, như thế cũng cho thấy em khá chân thành. Nhưng một sự thể sau đó xuất hiện: em nhớ về người ta và kì lạ thay, nhớ và cảm động nhất về lúc em bật khóc đó. Em có thể nói: vừa nghe tin, tôi thấy mình tê điếng và nước mắt cứ lăn dài. Nói cách khác, hiện tượng tâm thần ấy lập tức xảy ra: em thỏa mãn với sự cảm động của mình, thích thú và hạnh phúc về nó. Không phải sao, vào giây phút đó, em thấy mình có đủ mọi ý nghĩa và cao đẹp nhất. Em là con người. Hẳn vậy.
Ví dụ khác, có nhiều kẻ rất đau khổ và đầy cảm thương, hoặc xúc động khủng khiếp mỗi lần nhắc đến chuyện Jesus bị đóng đinh. Khi xúc động vì hình ảnh đó, họ thấy mình có nghĩa và tốt đẹp nhất, cứ như đang đồng nhất với Chúa vậy. Vì thế họ thích một cách khó hiểu hình ảnh Jesus bị đóng đinh trên thập giá. Họ nói rằng, hình ảnh đó cho thấy lòng yêu thương của Chúa đối với nhân loại. Nhưng họ làm sao giấu nổi sự thật rằng cảm giác thỏa mãn hạnh phúc khi được thương cảm Chúa.
Hiện tượng tâm thần này có biểu hiện trực tiếp hơn: thấy bị kích động với bất hạnh của người khác, hoặc thỏa mãn với bất hạnh của người khác. Triệu chứng mạnh hơn là sự thích thú khi bôi nhọ, giết người, tàn sát, trả thù...
Hiện tượng tâm thần này trong đức lý cổ gọi tên là: CÁI ÁC. Nó rất tầm thường, chỉ nên viết ra một cách giản đơn: cái ác. Cái ác dung tục, biết cách khơi gợi điều cao thượng để được tồn tại chính đáng. Hiện tượng tâm thần này đã cấu thành nên quan niệm của nhân loại, đến mức nỗi trăn trở về mối quan hệ giữa cái đẹp và cái ác trở thành một chủ đề rất lớn trong mỹ học và đạo đức học.
Em thử nghĩ xem: em thần tượng một ai đó, rồi mong người này bất hạnh, bị hủy hoại, bị chết đi. Thỉnh thoảng ý nghĩ đó xuất hiện. Nhưng em lại luôn nuôi dưỡng ý tưởng rằng mình cầu nguyện cho người đó điều tốt lành. Đừng vội mừng, sự cầu nguyện đó là chuẩn bị cho sự thỏa mãn khi thần tượng hoặc người em yêu quý chết, bị tổn thương, bị hủy hoại. Như 2 ví dụ anh đã nói ở trên. Đây chính là một phần nội hàm của pháp lý chính phản đồng xuất, thiện ác đồng tại.
Anh thì chẳng có ý kiến gì về việc người ta nên tốt hơn hay xấu đi thế nào. Khi em mang điều thực tốt đến cho ai, thì người đó vừa cảm kích em vừa chán ghét em. Khi em bảo họ sống một đời đức lý, thì họ vừa muốn sửa mình vừa muốn em bị hủy hoại. Trạng thái đó tồn tại trong bề mặt hoặc vi quan, ai mà biết được. An bài sau mỗi trạng thái đó càng chi li liên quan đến những pháp lý cao tầng khó mà em hiểu được.
Anh thì, chẳng quan tâm mấy nữa. Kẻ nói chuyện viên mãn Thần Phật các kiểu mà anh gặp, chẳng mấy ai chân tu. Toàn trốn tránh, tự ái, ác độc, giả dối, ngu dốt.
Nên anh chỉ cười thôi, anh không quan tâm đến con người. Anh có một giải pháp: chỉ giúp người chân chính, bỏ mặc kẻ giả ác.
Đấy. Chỉ giúp người chân chính.
Và không lý gì đến kẻ giả ác.
Nhưng anh nói vậy thôi, ở một thời không khác,
Anh đã làm những chuyện cần làm rồi.
Ví dụ thế này, có một người rất tốt với em, rồi một ngày người ấy qua đời. Em sẽ thấy rất đau khổ và có thể bật khóc, như thế cũng cho thấy em khá chân thành. Nhưng một sự thể sau đó xuất hiện: em nhớ về người ta và kì lạ thay, nhớ và cảm động nhất về lúc em bật khóc đó. Em có thể nói: vừa nghe tin, tôi thấy mình tê điếng và nước mắt cứ lăn dài. Nói cách khác, hiện tượng tâm thần ấy lập tức xảy ra: em thỏa mãn với sự cảm động của mình, thích thú và hạnh phúc về nó. Không phải sao, vào giây phút đó, em thấy mình có đủ mọi ý nghĩa và cao đẹp nhất. Em là con người. Hẳn vậy.
Ví dụ khác, có nhiều kẻ rất đau khổ và đầy cảm thương, hoặc xúc động khủng khiếp mỗi lần nhắc đến chuyện Jesus bị đóng đinh. Khi xúc động vì hình ảnh đó, họ thấy mình có nghĩa và tốt đẹp nhất, cứ như đang đồng nhất với Chúa vậy. Vì thế họ thích một cách khó hiểu hình ảnh Jesus bị đóng đinh trên thập giá. Họ nói rằng, hình ảnh đó cho thấy lòng yêu thương của Chúa đối với nhân loại. Nhưng họ làm sao giấu nổi sự thật rằng cảm giác thỏa mãn hạnh phúc khi được thương cảm Chúa.
Hiện tượng tâm thần này có biểu hiện trực tiếp hơn: thấy bị kích động với bất hạnh của người khác, hoặc thỏa mãn với bất hạnh của người khác. Triệu chứng mạnh hơn là sự thích thú khi bôi nhọ, giết người, tàn sát, trả thù...
Hiện tượng tâm thần này trong đức lý cổ gọi tên là: CÁI ÁC. Nó rất tầm thường, chỉ nên viết ra một cách giản đơn: cái ác. Cái ác dung tục, biết cách khơi gợi điều cao thượng để được tồn tại chính đáng. Hiện tượng tâm thần này đã cấu thành nên quan niệm của nhân loại, đến mức nỗi trăn trở về mối quan hệ giữa cái đẹp và cái ác trở thành một chủ đề rất lớn trong mỹ học và đạo đức học.
Em thử nghĩ xem: em thần tượng một ai đó, rồi mong người này bất hạnh, bị hủy hoại, bị chết đi. Thỉnh thoảng ý nghĩ đó xuất hiện. Nhưng em lại luôn nuôi dưỡng ý tưởng rằng mình cầu nguyện cho người đó điều tốt lành. Đừng vội mừng, sự cầu nguyện đó là chuẩn bị cho sự thỏa mãn khi thần tượng hoặc người em yêu quý chết, bị tổn thương, bị hủy hoại. Như 2 ví dụ anh đã nói ở trên. Đây chính là một phần nội hàm của pháp lý chính phản đồng xuất, thiện ác đồng tại.
Anh thì chẳng có ý kiến gì về việc người ta nên tốt hơn hay xấu đi thế nào. Khi em mang điều thực tốt đến cho ai, thì người đó vừa cảm kích em vừa chán ghét em. Khi em bảo họ sống một đời đức lý, thì họ vừa muốn sửa mình vừa muốn em bị hủy hoại. Trạng thái đó tồn tại trong bề mặt hoặc vi quan, ai mà biết được. An bài sau mỗi trạng thái đó càng chi li liên quan đến những pháp lý cao tầng khó mà em hiểu được.
Anh thì, chẳng quan tâm mấy nữa. Kẻ nói chuyện viên mãn Thần Phật các kiểu mà anh gặp, chẳng mấy ai chân tu. Toàn trốn tránh, tự ái, ác độc, giả dối, ngu dốt.
Nên anh chỉ cười thôi, anh không quan tâm đến con người. Anh có một giải pháp: chỉ giúp người chân chính, bỏ mặc kẻ giả ác.
Đấy. Chỉ giúp người chân chính.
Và không lý gì đến kẻ giả ác.
Nhưng anh nói vậy thôi, ở một thời không khác,
Anh đã làm những chuyện cần làm rồi.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)