Sáng nay anh dậy khắp người đau
Lần lữa trở mình định dậy sau
Chuông điểm 3 lần đầu nhoi nhói
Anh tỉnh nhưng mà mắt mưa mau
Hình như buổi sáng mà tăm tối
Chẳng thấy nắng tràn kẽ cửa đâu
Gượng ngắm xuân về trong gió vội
Với mộng bình minh đã nhuốm sầu
Hình như đêm lạnh anh không kịp
Đắp lấy tấm chăn cho ấm người
Nước mắt đảo vành im thin thít
Sáng dậy môi anh đọng tiếng cười
Đời buồn nó kiểu không hi vọng
Chỉ biết vui cùng chuyện cỏn con
Nói chuyện hàn huyên như nói ngọng
Tóc điểm bạc rồi vẫn tưởng son
Em ơi nửa đời anh đau mệt
Đánh gió vật sương để sống còn
Anh chưa nghỉ được chưa xong được
Nếu có buồn đau cũng tự chôn
Tầm 10 năm trước anh còn nhớ
Nghèo rách cả da vẫn ngồi mơ
Một ngày nắng đẹp anh sẽ kiểu
Rạng rỡ sau bao năm đợi chờ
Ai biết 10 năm đến bây giờ
Sáng dậy đau bụng tối vật vờ
Ra đường hình như anh còn chẳng
Nhớ ông mặt Trời đã lên chưa
Em ơi thế khác gì đêm tối
Dưới ngọn đèn đường người lưa thưa
Một mình anh phóng con wave cũ
Trong gió u buồn tưởng đang trưa
Cuộc đời đang vui thường cũng phũ
Gỗ đẹp thì thường phải chịu cưa
Anh cắt đời mình ba bảy mảnh
Gắn với lòng ai cũng thấy thừa
Thôi anh phải dậy phải đi làm
Chiếc áo len hỏng chẳng ai đan
Một đời bạc phếch cười trong gió
Những chuyện trần ai với trái ngang
Người ta trưởng thành trong gian khó
Anh phải lớn dần lúc lang thang
Đến tuổi đi Tây đi đâu đó
Anh chạy quanh đời quấn dở dang
Người ta nhà cửa đều đang có
Anh chỉ vung tay thật hoang tàn
Anh đến quán rồi, anh đọc đây
Sách vở oặt ra nhớ tầng mây
Khi nào đèn sách anh danh tiếng
Anh dắt em đi khắp đó đây
Bây giờ anh lẫn vào đau mệt
Ngượng ngượng nghe nghe tiếng gọi Thầy
Cố dạy cho người thiện ác biệt
Riêng mình ngiêng ngả với ngất ngây
Anh uống trà rồi kể em biết
Sáng rồi, mưa chết một mầm cây
