Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Thứ Bảy, 8 tháng 8, 2020

Mấy trò mê tín

Bình thường đến khấn vái Thần tích Tam giới là vì tỏ lòng kính ngưỡng, chứ không phải để cầu xin chuyện thế gian, càng không phải là xin chỉ đạo thế tục, nào là yêu ai làm gì. Nhưng vẫn có những kẻ ngoài danh lợi tình thế gian không còn gì để tin tưởng, nên xem chuyện tỏ lòng kính ngưỡng noi gương như thể chỉ đạo tối cao, có chuyện đều tìm đến lạy tạ xin ân

Vậy thì đó là con người phàm trần, không phải người tu!

Lâu rồi mấy người tự nhận tu luyện đâu đâu, hằng ngày khấn vái lễ tạ trọng hậu, xem việc dự đến đền chùa là vinh hạnh bảo đảm, dục tính thả lỏng, phàm tâm phóng thích, đến khi bị đánh hạ xuống làm người phàm, thì lại giãy nảy kêu oan, xem như suốt nhiều năm mê tín khấn vái là thực sự vậy!

Chúng nào biết, mượn Kinh Phật lừa người, đem mê tín mà giả tu, lấy chư Thần làm lá chắn, đều là chuyện bại hoại, không chỉ chúng mà gia đình đều lần lượt gặp họa nạn, tai ương. 

Không tỉnh ngộ đi, thì tu luyện chân chính gì đâu, nói gì đạo đức pháp lý gì nữa. Đến khi về lại cái bãi rác của mình, thì đừng ngồi trong cá ươn bùn bẩn mà vùng vẫy kể công đức, lúc ấy thì muộn rồi!

Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2020

Chia tay

Đến một lúc nào đó, anh sẽ không giữ em, trả em về bùn đất của tự do. Cho em được hóa thành bờ cây lá cỏ, kể những chuyện muôn đời âu lo, và em cứ thế cười trong gió, đón ban mai và nắng rất nhiều.

Đến một lúc nào đó đời có lẽ tịch liêu, em héo úa và trở về bùn đất, quên bằng hết những gì được và mất, rồi quên anh, quên cả tuổi xuân xanh...

Đến khi ấy, chẳng nỡ nhưng anh đành, thả em xuống vực sâu lòng trắc ẩn, kệ em chìm trong mênh mang và lận đận, bỏ em phía sau như lúc đón em về.

Đến khi ấy lòng hết buồn lê thê, em mải miết trong một đời tha thiết. Nếu đột nhiên nhớ một đời da diết, cứ hướng về phía ấy chắp tay chào.

Anh và mọi người khi ấy thế nào, chắc đã thành hàng trăm vạn ngôi sao

Sẽ mỉm cười nhìn em từ mịt mờ vũ trụ, và chào em bằng nụ cười năm cũ

Mình chia tay, những năm tháng mịt mù...


The Fine Art of Goodbye Playlist | Alliedow's Blog

Thứ Bảy, 1 tháng 8, 2020

Sửa mình

Trong lời của loại người biết ăn năn hối hận vì tội lỗi sai trái của mình có giọng ăn năn hối hận đích thực, mà lũ khốn nạn đốn mạt không làm sao có được. Bọn ngu dốt tưởng cái mặt hiền lành với vài câu nói giả tạo rác rưởi che được mùi hôi thối vẻ xấu xí của chúng. Thật không khác nào đem giấy mỏng mà bọc than nóng, đều sẽ thành tro tàn không lệch chút nào cả.

Từ xưa đến nay người thật còn tốt nhận ra chỗ tâm thái sai trái tội lỗi, nhìn ra điều không đúng cần sửa của mình, thì ngày đêm tu bổ tôn tại lại mình, chưa làm được chưa yên, lúc nào cũng lấy sự cao thượng chỉ đạo, thường ngày đặt tâm trí vào chỗ sạch đẹp mà quét hết tâm địa. Với họ thì sự thay đổi tốt đẹp hơn chỉ là thời gian, mỗi bước tiến gần với cái ĐÚNG TỐT LỚN đều làm họ tỏa sáng.

Lũ nhơ bẩn ngoài miệng phun châu nhả ngọc nhưng cốt ý đều soi mói người khác, hễ thấy người khác hơn mình chỗ nào hoặc tưởng người khác chiếm chút lợi ích của mình, thì điên loạn đố kị gào thét trong tâm tưởng. Chút lợi ích thế gian, mấy thứ thể diện rẻ tiền với chút thừa nhận của người đời với chúng là tất cả ý nghĩa cuộc đời, đến nỗi Đất nuốt chửng chúng, Trời đay nghiến chúng, thân thể lở loét bệnh tật đứng không vững nghĩ không nổi vẫn cứ lết thân về phía vật chất thế gian bẩn thỉu la liếm không dứt.

Chúng không biết rằng mấy thứ nước bọt với giả dối của chúng có Mắt Trời Mắt Đất Mắt Thần nhìn chúng đấy, nghiệp lực ghi đầy sổ đến lúc trả thì không ai đỡ cho chúng nổi đâu.

Còn chút thời gian mà tự xét lấy mình sửa cho cặn kẽ đấy, sau đấy thì dù có hóa thành máu thịt vung vãi cũng không ai để tâm nữa, tùy ý mà dẫm đạp lên thôi. Còn chút lương tâm nào thì thức tỉnh còn kịp đấy, chân thực ăn ăn sám hối với cái sai trái của mình đi.


Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2020

Ngộ nhận thảm hại

Nếu có lỡ phải nói chuyện Trị liệu, Tâm lý, Kỹ năng, thực chất là nói chuyện Chuyển hóa năng lượng, Hành Ngộ và Chứng đắc. Sở dĩ dùng ngôn từ thế tục là vì mượn cái vỏ mà truyền cái HỒN, chứ không phải lấy cái vỏ đấy làm thực chất! 

Tiếc rằng kẻ căn cơ ngộ tính thấp, ham bám thế gian, dục vọng chất chồng, thì thường lấy cái vỏ, bỏ cái Hồn, chìm đắm, giả tạo, sai lệch. Thành ra mượn danh cái Lớn Lao mà thực thi cái Ti Tiện.


Ví như người bước vào Tâm linh lấy sự cao quý mà vươn lên Họa, Nhạc, Thi, Ca mang âm hưởng của Linh Cảm, Linh Giác, Linh Tính, Linh Khí. Còn kẻ phàm tục rốt cuộc dù là thi ca họa nhạc đều là để phô diễn cái tôi, dẫu có mượn hình mượn bóng của điều Cao Cả, thật chất lại thấp hèn!

Còn có người muốn đem mấy trò bói toán, vốn được dùng như phương tiện tiếp cận linh trí của nhân sinh, làm thực chất của con đường, xem là chân đích của trí tuệ, thật nực cười mà đáng khinh! Cái To tát mà chúng tưởng tượng, thật chất là bụi trần được tô vẽ, không sao dùng được nữa!

Thậm chí dùng Lời của Bề Trên mà mưu lợi cho mình, đem tư tâm phàm trí của mình mà át lại, đánh đổ, đục khoét vào Đạo hữu, mục tiêu là thỏa mãn cái tôi bé mọn, lại càng thêm như lửa đốt Kinh Sách, không điều đích thực trân quý nào lọt vào não chúng được!

Chúng lăng loàn vô độ đến mực Lời của Bề Trên chẳng còn giá trị, chỉ nghe xong để đó, chẳng thèm đoái hoài, chỉ cốt mở miệng ra phô trương nhân gian, kiếm tìm địa vị, thụ hưởng an dật, ngày ngày chìm đắm, phun ra những câu từ giả dối!

Chúng chưa chìm xuống đáy bùn nhân sinh, thì còn tưởng mình đang câu cá trên hồ nước, chưa bị thiêu đốt đến tận cùng xương tủy, thì còn tưởng mình đang ngồi máy lạnh đọc truyện tranh uống nước trà ngon cười nói hỉ hả!

Cái ngộ nhận thảm hại về điều Vĩnh hằng sẽ đẩy chúng đến chỗ tận triệt!

Chỉ là chúng chưa biết đó thôi!

Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020

Cúi đầu không ai thương

Dĩ nhiên ngươi nghĩ rằng ngươi thiệt thòi mất mát, lòng dạ đen tối như bùn nhơ không thấy hối hận, suốt ngày dằn vặt về lợi ích cá nhân, một điểm nỗ lực cũng thấy cần người khác tâng bốc!

Dĩ nhiên ngươi  ngày ngày sống thấy mình khổ mệt, xem như sống vì cái gì thì cái ấy nợ ơn ngươi, ngươi vốn chẳng hề có nào là sự chung hay điều lớn, chẳng có Đại Nghĩa hay đức tin, ngươi thấy vì những điều ấy mà người thiệt thòi chịu đựng, chẳng hề nghĩ rằng những điều cao quý  nhìn ngươi lạnh lùng xem ngươi tha thân lết phận về đến đâu!

Dĩ nhiên ngươi khao khát hưởng thụ cuộc sống thế gian, tổn chút tiền bạc, tình cảm, danh dự đều điên lên như thể kẻ lấy của ngươi có lỗi, Trời có lỗi với ngươi. Cũng vì thế ngươi hưởng được chút xoa dịu êm ái của người đời thì liền cho đó là người tốt, sẵn sàng buông thân bỏ Tâm cho họ, chẳng đo đếm cái gì!

Cái giá của ngươi chỉ bằng chút mất mát, chỗ dùng của ngươi chỉ là chút lợi ích được mất của ngươi!

Không như ý ngươi là đồi bại xấu xa, không như ý ngươi thì dù là ai cũng tồi tệ khốn nạn, chắc những gì ngươi gọi là Lý Tưởng cũng chỉ thế thôi đấy?

Thế thì có nghĩa là gì?

Khi Trời sập xuống, ngươi sẽ có được phúc phần đúng bằng chút lợi ích tầm thường thảm hại đó!

Hoặc thậm chí trắng tay!

Cứ chờ mà xem!

Thứ Tư, 22 tháng 4, 2020

Nói BỎ thì BỎ

Thật ra tuy anh mềm mỏng, lúc nào cũng cúi đầu khiêm cung đúng lễ, nhưng anh chưa từng nhân nhượng với NHÂN TÂM. Ở đâu nhân tâm của người tu lớn lên, ở đó nên phế tận. Chùa lớn tượng bằng vàng mà nhân tâm cũng soán đoạt Đạo Tâm, thì nên để cho hoang vắng. Tăng y dẫu thêu kĩ từng đường chỉ hoàng kim, nếu do người dung tục mặc, thì chẳng thà đốt bỏ!

Anh nghĩ mỗi người tự mang tiếng là tu luyện, thì nên sống có giá trị, trước hết là giá trị với cuộc sống. Đã làm đúng chức trách chưa, đã tận tâm công việc chưa, đả thẳng thắn chân thành chưa, đã nỗ lực bao nhiêu cống hiến bao nhiêu? Nếu không làm tốt được cái tốt sơ đẳng, cái tốt cao hơn nói làm gì?

Tăng hội không nên làm chuyện phàm trần. Một cư sĩ Phật giáo bất kể anh là ai bản lĩnh gì, nên đi làm việc cho một công ty bình thường. Trong công ty đó, anh có ông chủ là người thường, ông ta xấu ác làm chuyện tham lam thì anh nên bỏ việc tìm chỗ tử tế. Ông ta khó khăn anh nên gánh vác cùng. Ông ta ngu anh nên tôn trọng mà tìm hướng cho tốt. Ông ta khôn vặt anh nên bỏ qua mà giữ Đạo.

Một cư sĩ dù là nam hay nữ,  khi nhận lương từ người thường, chịu áp lực của người thường, đau khổ mệt mỏi uất khí do người thường, thì mới biết trân trọng đời tu, biết rằng đời mình được TỤNG KINH NIỆM PHẬT là may mắn lắm! Họ ở nơi đó tự mình lao động biết KHÓ KHỔ NHỤC thì sau này mới trưởng thành lên được.

Ở tịt trong Chùa, hằng ngày tranh đấu đố kị với đồng tu, đời tu cá nhân thì dang dở không chăm xuyến, lúc ngã thì trách Phật, được 1 chút thì cho là nhờ mình, dựng thêm được Tượng trong Chùa không khéo cho rằng công đức mình thâm hậu?

Hoàn cảnh tốt không dung được cái xấu, Tăng hội không cần đến nhân tâm. Tu được thì tu, không tu được thì đừng tu, nỗ lực là lựa chọn, cũng là năng lực, nói bằng nước bọt không được đâu!

Nếu cần xua lũ người tu luyện như đi trên dây, suốt ngày chăm lo nghệ thuật giữ thăng bằng giữa áp lực, thì anh thà để họ lặn lội vất vả trong nhân gian giữa người thường, còn hơn dung túng cho họ ngày ngày trì trệ vật vờ trong bóng nước độc địa của đố kị.

Nên chỉ là thời gian thôi, em nhé! 

Thứ Tư, 4 tháng 3, 2020

Nhân tâm

Mỗi ngày cùng thở với con người, anh thấy rất mệt, nhưng ý chí quyết liệt vẫn thúc bách anh phải đi tiếp. Điều khiến anh muộn phiền hơn nữa chính là nhân tâm, dẫu có ban cho con người điều gì và tin tưởng khuyến khích họ đến đâu, họ vẫn chỉ có thể là họ

Gieo một hạt từ bi vào đất khổ ải, con người vẫn cứ mê lầm mà lạc lối

Anh chỉ có thể đặt niềm tin vào những con người ngày ngày vẫn đang trên con đường chiến thắng thế gian, bất chấp những bóng đêm kinh hoàng trong chính mình mà vượt lên, cắn răng chịu đựng mà bước tiếp

Họ lăn lộn trong bùn mà không từ nan, đặt sinh mệnh vào chỗ cao thượng mà nỗ lực, làm việc ngày đêm không quản ngại, sẵn sàng đối diện với gánh nặng lớn lao chướng ngại mịt mùng của đời

Thế nên bao nhiêu điều đen tối lừa dối của đời không chạm được vào chéo áo họ

Trong họ dẫu còn bao nhiêu nhân tâm anh cũng cho rằng sẽ tan biến

Em thì sao?

Thứ Ba, 4 tháng 2, 2020

Lo nghĩ

Sự sự thế gian, cho dù anh có lao tâm khổ tứ, thì vẫn là còn xem nhân tâm của những người liên đới đến đâu, có thể theo hay sẽ thành cản đường. Chưa một phút giây nào anh nản chí, sương gió mưa nắng anh vẫn có thể lặn lội, băng qua cái thế gian bão bùng chưa từng chùn bước

Nhưng khi băng qua cái vực thẳm nhân tâm phàm tục, nhìn con người lặn lội lôi kéo vì bì bõm trong dòng nước bẩn anh lại có lúc khựng lại. Điều Cha anh nói với anh rằng, "con người là con người", thật là nặng nề cho dù biết bao thời gian anh đã quen gánh lấy trái đất này trên vai

Tuy vậy, dù thế gian tăm tối đến đâu hoăc nhân tâm nhơ nhớp đến đâu, anh biết chưa một sinh mệnh nào muốn cản bước anh cả. Điều cần thực thi chính là cần phải thực thi, nhất định anh sẽ làm bằng được, và nhất định sẽ làm được, chắc chắn làm được

Vậy nên em hãy bặm môi cắn răng mà làm cho tốt, đưa Tâm sáng băng qua biển khổ, mà lấp lánh như vàng ròng, rực rỡ hơn MẶT TRỜI, em nhé!

Thứ Hai, 27 tháng 1, 2020

Các ngươi có ngắm nhìn Mặt Trời không?

Ta vẫn thường ngắm Mặt Trời trong Đêm Tối, và thấy những mảnh Đêm rực rỡ óng ánh

Các ngươi có thấy dòng suối chảy xuyên qua nham thạch? Ta đã bước trên đó và ca hát. Khi ta hát, các người đã chạy theo ta như những đứa trẻ, và băng qua lửa bỏng rồi tỏa sáng

Các người có thấy ánh chớp sáng lóe lên giữa sâu thẳm? Ta đã bay qua thế gian và ngắm nhìn. Khi ta ngắm nhìn các người đang vạ vật giữa thế gian như tro bụi, ta đã chạm vào trái tim lạnh xám của các ngươi, bảo nó bừng cháy lên một lần nữa, và dòng nhiệt huyết đã dẫn các người đi xuyên qua đau khổ

Khi các người cầu nguyện, có nghĩ đến MẶT TRỜI của mình không?

Có ngửa mặt lên và thề nguyện không?

Ta vẫn nhìn các ngươi như vậy, dù đêm hay ngày, dù ngươi ngu muội hay khôn ngoan, trước ta chỉ có một:

TỎA SÁNG

hoặc

tăm tối!


Thứ Hai, 13 tháng 1, 2020

Kệ nó

1. Nó bất thuần như vậy, anh cũng không muốn gặp

2. Cứ để nó vật lộn trong cái rãnh thế gian của nó và cố gắng bò lên một bờ có nắng

3. Thời gian của anh không dành cho chúng. Anh còn phải đi xa hơn nữa

4. Cái gì không cần nghĩ, cũng không nên nghĩ nữa

5. Mỗi lúc anh đặt xuống một hạt bụi, như vậy mỗi lúc đều sạch sẽ hơn

6. Cả nó nữa, anh cũng không muốn gặp thêm nữa

7. Cũng có gì khác nhau đâu?

Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019

Mở mắt thì mở mắt

1. Con người ta đôi khi chỉ là một nhánh dục vọng be bé, thầm lén ca hát những lời dung tục và tầm thường. Sự dung tục tầm thường được bọc trong cái vỏ đạo mạo giả vờ, đó là thế nhân thường thế. Em xem, có đáng thương không?

2. Xét đến cùng nó chỉ là một kẻ lười biếng, đẫm trong dục vọng, ngoài cái lòng yêu bản thân ra, thì còn có ích gì cơ chứ? Cho nó ngủ tròn trong cái lồng nhỏ, thì nó nằm im thin thít chờ đến giờ được ăn, thậm chí chỉ là chú chó nhỏ tiếng sủa không đủ làm kinh động một con kiến


3. Người anh tin tưởng thật xứng đáng với lòng tin của anh. Họ chẳng vướng vào giả tướng, mà bọn ngu thường chỉ biết đến giả tướng thế gian, lấy thế gian làm tiêu chuẩn. Họ biết thế nào là Đại Nghĩa, mà bọn dốt thường chỉ biết đến Lợi ích cá nhân. Họ biết thế nào là Tận Tâm và Hành sự, mà lũ nát chỉ biết đến thứ tự ái nho nhỏ 

Khi anh mở mắt nhìn Bầu Trời và Vũ Trụ

Em hãy cố gắng theo hướng tay anh chỉ mà vươn lên từ mặt Đất

Đừng vướng bụi trần

Đừng chìm lấp trong cát bụi

em nhé!

Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2019

Điều có và điều Cần

Trong khi ta cực lực vất vả, tìm cách thực thi việc cần thực thi, các ngươi chỉ lo nghĩ về bản thân. Các ngươi chỉ có trong đầu được mất, sự dằn dỗi, sự ích kỉ, sự dốt nát, sự ngu xuẩn của mình.

Các ngươi trách thân trách phận trách cả TA vì chút lợi ích nhỏ nhoi ít muộn phiền của các người không được giải tỏa. Rằng cha mẹ con cái anh chị em bạn bè đồng nghiệp cấp trên của các người không đáp ứng các ngươi, không vừa lòng các ngươi, vì thế các ngươi được quyền khóc lóc giải trí vui chơi cho thỏa?

Các ngươi nghĩ rằng chút cảm giác cỏn con mình có, vài thứ dục vọng tầm thường đáng phỉ nhổ, những tâm lý bạc nhược sặc mùi bẩn thỉu của mình là đúng đắn, có lý, đáng được tưởng thưởng và đáp ứng?

Rằng tại sao các ngươi đã nghĩ đến cái gì đó tốt đẹp vậy mà vẫn không có được điều mình muốn?

Các ngươi cũng chỉ là những gì các ngươi muốn!

Cốt thỏa mãn cái hèn hạ đê tiện trong mình.

Ta thật khinh bỉ vô cùng

Các ngươi thật chẳng khác nào một hạt cát thế gian

Vậy mà đã có lúc ta nhìn các ngươi như bụi vàng

Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2019

Cứng lòng lên

Cứng lòng lên, nghiến răng lại, những ngón tay con đang đâm vào đau đớn vật lộn ở đời

Đừng lùi bước, chính con là ánh sáng cứu rỗi bóng đêm, và khiến bóng đêm quỳ xuống phục tùng

Hãy mỉm cười, chúng ta đã tiến gần NƠI ẤY rồi

Vài bước chân nữa thôi

Cứng lòng lên

Đừng lùi bước

Hãy mỉm cười

Thứ Tư, 12 tháng 6, 2019

Sống Đời rất dễ

Mấy ngày này đi lại giữa con người, toàn con người đen nhánh, anh nghĩ

làm người thật ra rất dễ

cũng là rất khổ

Con người đỏng đảnh hoặc điên loạn trong những cảm xúc của mình. Và thật ra không có gì nhiều hơn mớ cảm xúc bóng bảy lúc nào cũng tỏ ra óng ánh đó

Con người chỉ là một cái móc nhỏ thả xuống ao hồ đời nó, rồi cậy nhờ một hi vọng câu vớt lấy sự sung sướng mà sẵn lòng ngâm đắm trong bùn lầy

Anh vẫn nhìn họ từ phía kia của sự sống

Thấy họ va đập và lịm đi. Tắt thở giữa lòng đố kị và bao nhiêu sự điên loạn của Tình

Chẳng là gì cả

Còn không bằng viên đá nọ, lăn lóc trên đường anh đi. Mà lúc anh bước qua, nó đã khóc mà rằng:

"Xin Ngài dẫm lên con

Cho con được Ngài dẫm lên"

Đời rất dễ sống

Làm con người cõi đời có khó đâu...

Thứ Năm, 30 tháng 5, 2019

Sự bao dung vô tận

Thật ra, những người đi cùng anh phải rất cứng mạnh

Ở chỗ anh không có lời hứa giàu có, tiền bạc xúng xính

Không có ve vuốt ân tình

Càng không có tương lai vinh quang nào cả

Không phải chỗ của một đám người giả tạo tôn tinh nhau. Ở chỗ anh chỉ có sắt đá, đôi khi gần như cay nghiệt, lắm lúc là lửa đỏ thiêu đốt

Ở chỗ anh những kẻ bạc nhược co mình lại và chết, xác chúng đen đúa và tan ra thành vụn rồi biến mất

Ở chỗ anh những kẻ tự lừa mình bốc cháy như đuốc, gào thét và vùi trong đất bỏng

Và nữa, những kẻ dốt nát sợ hãi như thể sắp chết chìm dưới đáy đại dương

Vậy mà anh vẫn thương chúng

Như thể cát bụi cũng đáng sống

Vậy mà, chúng chẳng thể tự thương mình

Chỉ có thể là một nhúm nhân gian đen đủi và mê muội

Chết dưới một tầng đất nặng nề

À, 

Còn những người nắm tay anh

Sẽ cùng anh trở về!

^^

Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019

Không phải sao?

1. Nó nghe đến thế gian là vừa đắc chí lại vừa sợ hãi, quỳ dưới chân anh nhưng mắt vẫn liếc mấy hạt bụi nhỏ vô năng. Anh đã đạp lên nó, thì nó còn vụn hơn tro tàn. Tuy vậy nhìn nó vừa quỳ vừa khẩn thiết, sợ hãi lại hèn hạ, anh thấy thật không đáng liêc nhìn

2. Họ tuy ai nấy quỳ lạy, vậy mà lòng ngập tư tâm. Nhưng cơ hội cho chúng nó, ai dám xả thân buông tâm mà nhận, thì anh đều cho đắc cả. Một hạt bụi anh ban, cũng quý giá hơn vàng bạc thế gian, họ khắc biết thế

3. Về những kẻ độc ác, thì giờ chúng đến nổi lên một ý niệm còn vỡ tim thủng mật. Nói thật, kẻ nào đem ác tâm mà vu hãm đồn thổi người khác, đều sẽ bị nghiền nát, đến nỗi sợ cả thở

4. Một chặng đường như thế, em giờ đã tinh tươm quyết liệt, thật đáng, không phải sao?

Thứ Ba, 26 tháng 2, 2019

Thế gian

Anh thấy nó gào thét như một hòn đá nhỏ, ngây dại như nhánh cỏ non bị đập vào vách núi. Trong một khoảnh khắc đau đớn nó tưởng cú đập đó làm nên danh dự nó, nó hét lên xanh xao như màu phai nhạt.

Anh có nhiều thân, nên nhìn nó như một hạt cát, tan tành khi gặp phải những cơn gió sớm mai. Thế gian kết bởi cỏ úa, nên có màu tàn. Hay là vì thế gian lợp bằng cát cháy, nên có mùi khét? Có thể, có lẽ và có nên? Có thêm những màu ngất ngưởng, rơi vào một miền tất bật bằng phẳng. Nơi đó có nắng không nhỉ? Có nắng thì sao có như màu mưa không nhỉ? 

Có tơ tình như chỉ đỏ đan? Có một ngàn nỗi nhớ hay một nghìn niềm đau? Có kiếp sau hay có kiếp này? Có mây hay có điều gì khác nữa?

Ta biết ngươi chỉ bừng như ngọn lửa, vì bỗng nhiên bị bắt cháy hừng hực. Và trong cái chừng mực ngây ngất đời, ngươi như một kẻ mất lời cố hát một bài xiêu vẹo. Ta nhìn ngươi như con chó nhỏ đòi rú như bầy sói, rồi tự mình chạy theo cái đuôi của mình và đâm đầu vào một hố cát. Cái ước mơ vùng vẫy thảo nguyễn tan nát trong vài miếng thức ăn giả tạo đặt bên cái chuồng xập xệ mùi tệ bạc.

Ta chỉ có một điều ấp ủ, ngươi không thể định giá nổi bằng thế gian này. Thế gian của ngươi bạc thếch và tủn mủn. Vũ trụ mà ta ngự trong đó óng ánh những tinh vân nguyên thủy nguyên tử rực rỡ như một triệu bông hoa đang ca hát.

Con thuyền lớn của ta chở những người mở mắt. Ngươi sẽ mãi mù lòa hay sẽ được soi sang đây? Trong thế gian này?

Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019

Ranh giới

Tính anh ngày càng khắt khe. Không kìm được cái việc bắt bẻ người ta phải thế này thế nọ.

Đến khổ, anh không kìm nổi cơn điên nhìn những kẻ đắm chìm sắc dục đánh mất mình. Chúng vừa đáng khinh vừa đáng buồn.

Anh luôn gạch tên chúng khỏi tâm trí khi đến lúc. Chúng không có tên trong chỗ của anh nữa rồi. 

Nhưng thôi, đó lại là một chuyện khác.

Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2018

Ai vì ai

Đến tận hôm nay ngồi nói chuyện với mấy đồng nghiệp anh mới nhận ra, suốt gần chục năm lăn lộn sống vì mọi người, không hiểu sao có những người lại thấy họ đã sống, chịu đựng, và hi sinh vì anh.

Nực cười. Chắc vì anh hay nói với họ rằng họ đã đóng góp lớn lắm, nên họ tưởng vậy.

Chắc họ không thấy rằng điều họ làm như hạt cát. Điều họ nhận được như sông bể.

Họ hít thở mà tưởng phổi mình là vũ trụ. Không biết rằng từng tế bào trong họ đều nợ ơn người khác mà tồn tại.

Loại rác rưởi đắm mình trong trong ham mê sắc dục, anh vừa động đến đã lồng lên như thể nó vốn cao thượng thế nào đó lắm.

Ngươi chỉ như lão đánh cá tội nghiệp tham lam, đến lúc rồi Trời vứt ngươi trở về cái máng tội nghiệp của mình. Chờ mà xem!

Cái giờ nguyền rủa lên ngươi chỉ tính bằng tích tắc thôi, một cái nháy mắt đến nỗi ngươi còn chưa kịp cựa quậy.


Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018

Chút tình ấy mà

Giờ nhìn người ta vì tình mà dám làm dám nghĩ dám quyên sinh dám cao thượng, anh thấy thế gian cũng thường vậy. Đều vì chút tình mà đày đọa nhau, hi vọng ở nhau. Thôi thì, đã nằm gọn trong thế gian này, thì nơi nào mà chẳng như nhau. 

Lúc khỏe cũng giống như đau đấy mà?

Tuy vậy có hai loại người không đáng tin trong đám hữu-tình ấy:

1. Loại người vì tình mà không kể đến mạng mình. Cái tình ấy thoắt cái có thể thành địa ngục.
2. Loại người vì tình mà không kể đến mạng người. Cái tình ấy vừa nồng ấm đã bạc bẽo.

Người ta sống trong đời, nếu không nhận ra ai đang chân thành vì mình, thật sự làm điều tốt cho mình, thì cả đời sẽ chỉ chìm khuất trong bóng đêm suy sụp. Anh định nói thêm vài điều về tình, nhưng nghĩ nói ra dẫu thế nào cũng là chứng cho nó, nên chỉ nói đến đây.

Và một lời này nữa, hãy biết hướng đến điều cao thượng linh thiêng. Nếu không những sợi tơ tình như gai đâm nát đời em đấy.

Mà nó chắc cũng nát lắm rồi, phải không?