Nếu có lỡ phải nói chuyện Trị liệu, Tâm lý, Kỹ năng, thực chất là nói chuyện Chuyển hóa năng lượng, Hành Ngộ và Chứng đắc. Sở dĩ dùng ngôn từ thế tục là vì mượn cái vỏ mà truyền cái HỒN, chứ không phải lấy cái vỏ đấy làm thực chất!
Tiếc rằng kẻ căn cơ ngộ tính thấp, ham bám thế gian, dục vọng chất chồng, thì thường lấy cái vỏ, bỏ cái Hồn, chìm đắm, giả tạo, sai lệch. Thành ra mượn danh cái Lớn Lao mà thực thi cái Ti Tiện.
Ví như người bước vào Tâm linh lấy sự cao quý mà vươn lên Họa, Nhạc, Thi, Ca mang âm hưởng của Linh Cảm, Linh Giác, Linh Tính, Linh Khí. Còn kẻ phàm tục rốt cuộc dù là thi ca họa nhạc đều là để phô diễn cái tôi, dẫu có mượn hình mượn bóng của điều Cao Cả, thật chất lại thấp hèn!
Còn có người muốn đem mấy trò bói toán, vốn được dùng như phương tiện tiếp cận linh trí của nhân sinh, làm thực chất của con đường, xem là chân đích của trí tuệ, thật nực cười mà đáng khinh! Cái To tát mà chúng tưởng tượng, thật chất là bụi trần được tô vẽ, không sao dùng được nữa!
Thậm chí dùng Lời của Bề Trên mà mưu lợi cho mình, đem tư tâm phàm trí của mình mà át lại, đánh đổ, đục khoét vào Đạo hữu, mục tiêu là thỏa mãn cái tôi bé mọn, lại càng thêm như lửa đốt Kinh Sách, không điều đích thực trân quý nào lọt vào não chúng được!
Chúng lăng loàn vô độ đến mực Lời của Bề Trên chẳng còn giá trị, chỉ nghe xong để đó, chẳng thèm đoái hoài, chỉ cốt mở miệng ra phô trương nhân gian, kiếm tìm địa vị, thụ hưởng an dật, ngày ngày chìm đắm, phun ra những câu từ giả dối!
Chúng chưa chìm xuống đáy bùn nhân sinh, thì còn tưởng mình đang câu cá trên hồ nước, chưa bị thiêu đốt đến tận cùng xương tủy, thì còn tưởng mình đang ngồi máy lạnh đọc truyện tranh uống nước trà ngon cười nói hỉ hả!
Cái ngộ nhận thảm hại về điều Vĩnh hằng sẽ đẩy chúng đến chỗ tận triệt!
Chỉ là chúng chưa biết đó thôi!
Phẫn Nộ Đại Tôn Giả
Thứ Bảy, 18 tháng 7, 2020
Thứ Ba, 14 tháng 7, 2020
Cúi đầu không ai thương
Dĩ nhiên ngươi nghĩ rằng ngươi thiệt thòi mất mát, lòng dạ đen tối như bùn nhơ không thấy hối hận, suốt ngày dằn vặt về lợi ích cá nhân, một điểm nỗ lực cũng thấy cần người khác tâng bốc!
Dĩ nhiên ngươi ngày ngày sống thấy mình khổ mệt, xem như sống vì cái gì thì cái ấy nợ ơn ngươi, ngươi vốn chẳng hề có nào là sự chung hay điều lớn, chẳng có Đại Nghĩa hay đức tin, ngươi thấy vì những điều ấy mà người thiệt thòi chịu đựng, chẳng hề nghĩ rằng những điều cao quý nhìn ngươi lạnh lùng xem ngươi tha thân lết phận về đến đâu!
Dĩ nhiên ngươi khao khát hưởng thụ cuộc sống thế gian, tổn chút tiền bạc, tình cảm, danh dự đều điên lên như thể kẻ lấy của ngươi có lỗi, Trời có lỗi với ngươi. Cũng vì thế ngươi hưởng được chút xoa dịu êm ái của người đời thì liền cho đó là người tốt, sẵn sàng buông thân bỏ Tâm cho họ, chẳng đo đếm cái gì!
Cái giá của ngươi chỉ bằng chút mất mát, chỗ dùng của ngươi chỉ là chút lợi ích được mất của ngươi!
Không như ý ngươi là đồi bại xấu xa, không như ý ngươi thì dù là ai cũng tồi tệ khốn nạn, chắc những gì ngươi gọi là Lý Tưởng cũng chỉ thế thôi đấy?
Thế thì có nghĩa là gì?
Khi Trời sập xuống, ngươi sẽ có được phúc phần đúng bằng chút lợi ích tầm thường thảm hại đó!
Hoặc thậm chí trắng tay!
Cứ chờ mà xem!
Dĩ nhiên ngươi ngày ngày sống thấy mình khổ mệt, xem như sống vì cái gì thì cái ấy nợ ơn ngươi, ngươi vốn chẳng hề có nào là sự chung hay điều lớn, chẳng có Đại Nghĩa hay đức tin, ngươi thấy vì những điều ấy mà người thiệt thòi chịu đựng, chẳng hề nghĩ rằng những điều cao quý nhìn ngươi lạnh lùng xem ngươi tha thân lết phận về đến đâu!
Dĩ nhiên ngươi khao khát hưởng thụ cuộc sống thế gian, tổn chút tiền bạc, tình cảm, danh dự đều điên lên như thể kẻ lấy của ngươi có lỗi, Trời có lỗi với ngươi. Cũng vì thế ngươi hưởng được chút xoa dịu êm ái của người đời thì liền cho đó là người tốt, sẵn sàng buông thân bỏ Tâm cho họ, chẳng đo đếm cái gì!
Cái giá của ngươi chỉ bằng chút mất mát, chỗ dùng của ngươi chỉ là chút lợi ích được mất của ngươi!
Không như ý ngươi là đồi bại xấu xa, không như ý ngươi thì dù là ai cũng tồi tệ khốn nạn, chắc những gì ngươi gọi là Lý Tưởng cũng chỉ thế thôi đấy?
Thế thì có nghĩa là gì?
Khi Trời sập xuống, ngươi sẽ có được phúc phần đúng bằng chút lợi ích tầm thường thảm hại đó!
Hoặc thậm chí trắng tay!
Cứ chờ mà xem!
Thứ Tư, 22 tháng 4, 2020
Nói BỎ thì BỎ
Thật ra tuy anh mềm mỏng, lúc nào cũng cúi đầu khiêm cung đúng lễ, nhưng anh chưa từng nhân nhượng với NHÂN TÂM. Ở đâu nhân tâm của người tu lớn lên, ở đó nên phế tận. Chùa lớn tượng bằng vàng mà nhân tâm cũng soán đoạt Đạo Tâm, thì nên để cho hoang vắng. Tăng y dẫu thêu kĩ từng đường chỉ hoàng kim, nếu do người dung tục mặc, thì chẳng thà đốt bỏ!
Anh nghĩ mỗi người tự mang tiếng là tu luyện, thì nên sống có giá trị, trước hết là giá trị với cuộc sống. Đã làm đúng chức trách chưa, đã tận tâm công việc chưa, đả thẳng thắn chân thành chưa, đã nỗ lực bao nhiêu cống hiến bao nhiêu? Nếu không làm tốt được cái tốt sơ đẳng, cái tốt cao hơn nói làm gì?
Tăng hội không nên làm chuyện phàm trần. Một cư sĩ Phật giáo bất kể anh là ai bản lĩnh gì, nên đi làm việc cho một công ty bình thường. Trong công ty đó, anh có ông chủ là người thường, ông ta xấu ác làm chuyện tham lam thì anh nên bỏ việc tìm chỗ tử tế. Ông ta khó khăn anh nên gánh vác cùng. Ông ta ngu anh nên tôn trọng mà tìm hướng cho tốt. Ông ta khôn vặt anh nên bỏ qua mà giữ Đạo.
Một cư sĩ dù là nam hay nữ, khi nhận lương từ người thường, chịu áp lực của người thường, đau khổ mệt mỏi uất khí do người thường, thì mới biết trân trọng đời tu, biết rằng đời mình được TỤNG KINH NIỆM PHẬT là may mắn lắm! Họ ở nơi đó tự mình lao động biết KHÓ KHỔ NHỤC thì sau này mới trưởng thành lên được.
Ở tịt trong Chùa, hằng ngày tranh đấu đố kị với đồng tu, đời tu cá nhân thì dang dở không chăm xuyến, lúc ngã thì trách Phật, được 1 chút thì cho là nhờ mình, dựng thêm được Tượng trong Chùa không khéo cho rằng công đức mình thâm hậu?
Hoàn cảnh tốt không dung được cái xấu, Tăng hội không cần đến nhân tâm. Tu được thì tu, không tu được thì đừng tu, nỗ lực là lựa chọn, cũng là năng lực, nói bằng nước bọt không được đâu!
Nếu cần xua lũ người tu luyện như đi trên dây, suốt ngày chăm lo nghệ thuật giữ thăng bằng giữa áp lực, thì anh thà để họ lặn lội vất vả trong nhân gian giữa người thường, còn hơn dung túng cho họ ngày ngày trì trệ vật vờ trong bóng nước độc địa của đố kị.
Nên chỉ là thời gian thôi, em nhé!
Anh nghĩ mỗi người tự mang tiếng là tu luyện, thì nên sống có giá trị, trước hết là giá trị với cuộc sống. Đã làm đúng chức trách chưa, đã tận tâm công việc chưa, đả thẳng thắn chân thành chưa, đã nỗ lực bao nhiêu cống hiến bao nhiêu? Nếu không làm tốt được cái tốt sơ đẳng, cái tốt cao hơn nói làm gì?
Tăng hội không nên làm chuyện phàm trần. Một cư sĩ Phật giáo bất kể anh là ai bản lĩnh gì, nên đi làm việc cho một công ty bình thường. Trong công ty đó, anh có ông chủ là người thường, ông ta xấu ác làm chuyện tham lam thì anh nên bỏ việc tìm chỗ tử tế. Ông ta khó khăn anh nên gánh vác cùng. Ông ta ngu anh nên tôn trọng mà tìm hướng cho tốt. Ông ta khôn vặt anh nên bỏ qua mà giữ Đạo.
Một cư sĩ dù là nam hay nữ, khi nhận lương từ người thường, chịu áp lực của người thường, đau khổ mệt mỏi uất khí do người thường, thì mới biết trân trọng đời tu, biết rằng đời mình được TỤNG KINH NIỆM PHẬT là may mắn lắm! Họ ở nơi đó tự mình lao động biết KHÓ KHỔ NHỤC thì sau này mới trưởng thành lên được.
Ở tịt trong Chùa, hằng ngày tranh đấu đố kị với đồng tu, đời tu cá nhân thì dang dở không chăm xuyến, lúc ngã thì trách Phật, được 1 chút thì cho là nhờ mình, dựng thêm được Tượng trong Chùa không khéo cho rằng công đức mình thâm hậu?
Hoàn cảnh tốt không dung được cái xấu, Tăng hội không cần đến nhân tâm. Tu được thì tu, không tu được thì đừng tu, nỗ lực là lựa chọn, cũng là năng lực, nói bằng nước bọt không được đâu!
Nếu cần xua lũ người tu luyện như đi trên dây, suốt ngày chăm lo nghệ thuật giữ thăng bằng giữa áp lực, thì anh thà để họ lặn lội vất vả trong nhân gian giữa người thường, còn hơn dung túng cho họ ngày ngày trì trệ vật vờ trong bóng nước độc địa của đố kị.
Nên chỉ là thời gian thôi, em nhé!
Thứ Tư, 4 tháng 3, 2020
Nhân tâm
Mỗi ngày cùng thở với con người, anh thấy rất mệt, nhưng ý chí quyết liệt vẫn thúc bách anh phải đi tiếp. Điều khiến anh muộn phiền hơn nữa chính là nhân tâm, dẫu có ban cho con người điều gì và tin tưởng khuyến khích họ đến đâu, họ vẫn chỉ có thể là họ
Gieo một hạt từ bi vào đất khổ ải, con người vẫn cứ mê lầm mà lạc lối
Anh chỉ có thể đặt niềm tin vào những con người ngày ngày vẫn đang trên con đường chiến thắng thế gian, bất chấp những bóng đêm kinh hoàng trong chính mình mà vượt lên, cắn răng chịu đựng mà bước tiếp
Họ lăn lộn trong bùn mà không từ nan, đặt sinh mệnh vào chỗ cao thượng mà nỗ lực, làm việc ngày đêm không quản ngại, sẵn sàng đối diện với gánh nặng lớn lao chướng ngại mịt mùng của đời
Thế nên bao nhiêu điều đen tối lừa dối của đời không chạm được vào chéo áo họ
Trong họ dẫu còn bao nhiêu nhân tâm anh cũng cho rằng sẽ tan biến
Em thì sao?
Gieo một hạt từ bi vào đất khổ ải, con người vẫn cứ mê lầm mà lạc lối
Anh chỉ có thể đặt niềm tin vào những con người ngày ngày vẫn đang trên con đường chiến thắng thế gian, bất chấp những bóng đêm kinh hoàng trong chính mình mà vượt lên, cắn răng chịu đựng mà bước tiếp
Họ lăn lộn trong bùn mà không từ nan, đặt sinh mệnh vào chỗ cao thượng mà nỗ lực, làm việc ngày đêm không quản ngại, sẵn sàng đối diện với gánh nặng lớn lao chướng ngại mịt mùng của đời
Thế nên bao nhiêu điều đen tối lừa dối của đời không chạm được vào chéo áo họ
Trong họ dẫu còn bao nhiêu nhân tâm anh cũng cho rằng sẽ tan biến
Em thì sao?
Thứ Ba, 4 tháng 2, 2020
Lo nghĩ
Sự sự thế gian, cho dù anh có lao tâm khổ tứ, thì vẫn là còn xem nhân tâm của những người liên đới đến đâu, có thể theo hay sẽ thành cản đường. Chưa một phút giây nào anh nản chí, sương gió mưa nắng anh vẫn có thể lặn lội, băng qua cái thế gian bão bùng chưa từng chùn bước
Nhưng khi băng qua cái vực thẳm nhân tâm phàm tục, nhìn con người lặn lội lôi kéo vì bì bõm trong dòng nước bẩn anh lại có lúc khựng lại. Điều Cha anh nói với anh rằng, "con người là con người", thật là nặng nề cho dù biết bao thời gian anh đã quen gánh lấy trái đất này trên vai
Tuy vậy, dù thế gian tăm tối đến đâu hoăc nhân tâm nhơ nhớp đến đâu, anh biết chưa một sinh mệnh nào muốn cản bước anh cả. Điều cần thực thi chính là cần phải thực thi, nhất định anh sẽ làm bằng được, và nhất định sẽ làm được, chắc chắn làm được
Vậy nên em hãy bặm môi cắn răng mà làm cho tốt, đưa Tâm sáng băng qua biển khổ, mà lấp lánh như vàng ròng, rực rỡ hơn MẶT TRỜI, em nhé!
Nhưng khi băng qua cái vực thẳm nhân tâm phàm tục, nhìn con người lặn lội lôi kéo vì bì bõm trong dòng nước bẩn anh lại có lúc khựng lại. Điều Cha anh nói với anh rằng, "con người là con người", thật là nặng nề cho dù biết bao thời gian anh đã quen gánh lấy trái đất này trên vai
Tuy vậy, dù thế gian tăm tối đến đâu hoăc nhân tâm nhơ nhớp đến đâu, anh biết chưa một sinh mệnh nào muốn cản bước anh cả. Điều cần thực thi chính là cần phải thực thi, nhất định anh sẽ làm bằng được, và nhất định sẽ làm được, chắc chắn làm được
Vậy nên em hãy bặm môi cắn răng mà làm cho tốt, đưa Tâm sáng băng qua biển khổ, mà lấp lánh như vàng ròng, rực rỡ hơn MẶT TRỜI, em nhé!
Thứ Hai, 27 tháng 1, 2020
Các ngươi có ngắm nhìn Mặt Trời không?
Ta vẫn thường ngắm Mặt Trời trong Đêm Tối, và thấy những mảnh Đêm rực rỡ óng ánh
Các ngươi có thấy dòng suối chảy xuyên qua nham thạch? Ta đã bước trên đó và ca hát. Khi ta hát, các người đã chạy theo ta như những đứa trẻ, và băng qua lửa bỏng rồi tỏa sáng
Các người có thấy ánh chớp sáng lóe lên giữa sâu thẳm? Ta đã bay qua thế gian và ngắm nhìn. Khi ta ngắm nhìn các người đang vạ vật giữa thế gian như tro bụi, ta đã chạm vào trái tim lạnh xám của các ngươi, bảo nó bừng cháy lên một lần nữa, và dòng nhiệt huyết đã dẫn các người đi xuyên qua đau khổ
Khi các người cầu nguyện, có nghĩ đến MẶT TRỜI của mình không?
Có ngửa mặt lên và thề nguyện không?
Ta vẫn nhìn các ngươi như vậy, dù đêm hay ngày, dù ngươi ngu muội hay khôn ngoan, trước ta chỉ có một:
TỎA SÁNG
hoặc
tăm tối!
Các ngươi có thấy dòng suối chảy xuyên qua nham thạch? Ta đã bước trên đó và ca hát. Khi ta hát, các người đã chạy theo ta như những đứa trẻ, và băng qua lửa bỏng rồi tỏa sáng
Các người có thấy ánh chớp sáng lóe lên giữa sâu thẳm? Ta đã bay qua thế gian và ngắm nhìn. Khi ta ngắm nhìn các người đang vạ vật giữa thế gian như tro bụi, ta đã chạm vào trái tim lạnh xám của các ngươi, bảo nó bừng cháy lên một lần nữa, và dòng nhiệt huyết đã dẫn các người đi xuyên qua đau khổ
Khi các người cầu nguyện, có nghĩ đến MẶT TRỜI của mình không?
Có ngửa mặt lên và thề nguyện không?
Ta vẫn nhìn các ngươi như vậy, dù đêm hay ngày, dù ngươi ngu muội hay khôn ngoan, trước ta chỉ có một:
TỎA SÁNG
hoặc
tăm tối!
Thứ Hai, 13 tháng 1, 2020
Kệ nó
1. Nó bất thuần như vậy, anh cũng không muốn gặp
2. Cứ để nó vật lộn trong cái rãnh thế gian của nó và cố gắng bò lên một bờ có nắng
3. Thời gian của anh không dành cho chúng. Anh còn phải đi xa hơn nữa
4. Cái gì không cần nghĩ, cũng không nên nghĩ nữa
5. Mỗi lúc anh đặt xuống một hạt bụi, như vậy mỗi lúc đều sạch sẽ hơn
6. Cả nó nữa, anh cũng không muốn gặp thêm nữa
7. Cũng có gì khác nhau đâu?
2. Cứ để nó vật lộn trong cái rãnh thế gian của nó và cố gắng bò lên một bờ có nắng
3. Thời gian của anh không dành cho chúng. Anh còn phải đi xa hơn nữa
4. Cái gì không cần nghĩ, cũng không nên nghĩ nữa
5. Mỗi lúc anh đặt xuống một hạt bụi, như vậy mỗi lúc đều sạch sẽ hơn
6. Cả nó nữa, anh cũng không muốn gặp thêm nữa
7. Cũng có gì khác nhau đâu?
Chủ Nhật, 3 tháng 11, 2019
Mở mắt thì mở mắt
1. Con người ta đôi khi chỉ là một nhánh dục vọng be bé, thầm lén ca hát những lời dung tục và tầm thường. Sự dung tục tầm thường được bọc trong cái vỏ đạo mạo giả vờ, đó là thế nhân thường thế. Em xem, có đáng thương không?
2. Xét đến cùng nó chỉ là một kẻ lười biếng, đẫm trong dục vọng, ngoài cái lòng yêu bản thân ra, thì còn có ích gì cơ chứ? Cho nó ngủ tròn trong cái lồng nhỏ, thì nó nằm im thin thít chờ đến giờ được ăn, thậm chí chỉ là chú chó nhỏ tiếng sủa không đủ làm kinh động một con kiến
3. Người anh tin tưởng thật xứng đáng với lòng tin của anh. Họ chẳng vướng vào giả tướng, mà bọn ngu thường chỉ biết đến giả tướng thế gian, lấy thế gian làm tiêu chuẩn. Họ biết thế nào là Đại Nghĩa, mà bọn dốt thường chỉ biết đến Lợi ích cá nhân. Họ biết thế nào là Tận Tâm và Hành sự, mà lũ nát chỉ biết đến thứ tự ái nho nhỏ
Khi anh mở mắt nhìn Bầu Trời và Vũ Trụ
Em hãy cố gắng theo hướng tay anh chỉ mà vươn lên từ mặt Đất
Đừng vướng bụi trần
Đừng chìm lấp trong cát bụi
em nhé!
2. Xét đến cùng nó chỉ là một kẻ lười biếng, đẫm trong dục vọng, ngoài cái lòng yêu bản thân ra, thì còn có ích gì cơ chứ? Cho nó ngủ tròn trong cái lồng nhỏ, thì nó nằm im thin thít chờ đến giờ được ăn, thậm chí chỉ là chú chó nhỏ tiếng sủa không đủ làm kinh động một con kiến
3. Người anh tin tưởng thật xứng đáng với lòng tin của anh. Họ chẳng vướng vào giả tướng, mà bọn ngu thường chỉ biết đến giả tướng thế gian, lấy thế gian làm tiêu chuẩn. Họ biết thế nào là Đại Nghĩa, mà bọn dốt thường chỉ biết đến Lợi ích cá nhân. Họ biết thế nào là Tận Tâm và Hành sự, mà lũ nát chỉ biết đến thứ tự ái nho nhỏ
Khi anh mở mắt nhìn Bầu Trời và Vũ Trụ
Em hãy cố gắng theo hướng tay anh chỉ mà vươn lên từ mặt Đất
Đừng vướng bụi trần
Đừng chìm lấp trong cát bụi
em nhé!
Thứ Bảy, 31 tháng 8, 2019
Điều có và điều Cần
Trong khi ta cực lực vất vả, tìm cách thực thi việc cần thực thi, các ngươi chỉ lo nghĩ về bản thân. Các ngươi chỉ có trong đầu được mất, sự dằn dỗi, sự ích kỉ, sự dốt nát, sự ngu xuẩn của mình.
Các ngươi trách thân trách phận trách cả TA vì chút lợi ích nhỏ nhoi ít muộn phiền của các người không được giải tỏa. Rằng cha mẹ con cái anh chị em bạn bè đồng nghiệp cấp trên của các người không đáp ứng các ngươi, không vừa lòng các ngươi, vì thế các ngươi được quyền khóc lóc giải trí vui chơi cho thỏa?
Các ngươi nghĩ rằng chút cảm giác cỏn con mình có, vài thứ dục vọng tầm thường đáng phỉ nhổ, những tâm lý bạc nhược sặc mùi bẩn thỉu của mình là đúng đắn, có lý, đáng được tưởng thưởng và đáp ứng?
Rằng tại sao các ngươi đã nghĩ đến cái gì đó tốt đẹp vậy mà vẫn không có được điều mình muốn?
Các ngươi cũng chỉ là những gì các ngươi muốn!
Cốt thỏa mãn cái hèn hạ đê tiện trong mình.
Ta thật khinh bỉ vô cùng
Các ngươi thật chẳng khác nào một hạt cát thế gian
Vậy mà đã có lúc ta nhìn các ngươi như bụi vàng
Các ngươi trách thân trách phận trách cả TA vì chút lợi ích nhỏ nhoi ít muộn phiền của các người không được giải tỏa. Rằng cha mẹ con cái anh chị em bạn bè đồng nghiệp cấp trên của các người không đáp ứng các ngươi, không vừa lòng các ngươi, vì thế các ngươi được quyền khóc lóc giải trí vui chơi cho thỏa?
Các ngươi nghĩ rằng chút cảm giác cỏn con mình có, vài thứ dục vọng tầm thường đáng phỉ nhổ, những tâm lý bạc nhược sặc mùi bẩn thỉu của mình là đúng đắn, có lý, đáng được tưởng thưởng và đáp ứng?
Rằng tại sao các ngươi đã nghĩ đến cái gì đó tốt đẹp vậy mà vẫn không có được điều mình muốn?
Các ngươi cũng chỉ là những gì các ngươi muốn!
Cốt thỏa mãn cái hèn hạ đê tiện trong mình.
Ta thật khinh bỉ vô cùng
Các ngươi thật chẳng khác nào một hạt cát thế gian
Vậy mà đã có lúc ta nhìn các ngươi như bụi vàng
Chủ Nhật, 21 tháng 7, 2019
Cứng lòng lên
Cứng lòng lên, nghiến răng lại, những ngón tay con đang đâm vào đau đớn vật lộn ở đời
Đừng lùi bước, chính con là ánh sáng cứu rỗi bóng đêm, và khiến bóng đêm quỳ xuống phục tùng
Hãy mỉm cười, chúng ta đã tiến gần NƠI ẤY rồi
Vài bước chân nữa thôi
Cứng lòng lên
Đừng lùi bước
Hãy mỉm cười
Đừng lùi bước, chính con là ánh sáng cứu rỗi bóng đêm, và khiến bóng đêm quỳ xuống phục tùng
Hãy mỉm cười, chúng ta đã tiến gần NƠI ẤY rồi
Vài bước chân nữa thôi
Cứng lòng lên
Đừng lùi bước
Hãy mỉm cười
Thứ Tư, 12 tháng 6, 2019
Sống Đời rất dễ
Mấy ngày này đi lại giữa con người, toàn con người đen nhánh, anh nghĩ
làm người thật ra rất dễ
cũng là rất khổ
Con người đỏng đảnh hoặc điên loạn trong những cảm xúc của mình. Và thật ra không có gì nhiều hơn mớ cảm xúc bóng bảy lúc nào cũng tỏ ra óng ánh đó
Con người chỉ là một cái móc nhỏ thả xuống ao hồ đời nó, rồi cậy nhờ một hi vọng câu vớt lấy sự sung sướng mà sẵn lòng ngâm đắm trong bùn lầy
Anh vẫn nhìn họ từ phía kia của sự sống
Thấy họ va đập và lịm đi. Tắt thở giữa lòng đố kị và bao nhiêu sự điên loạn của Tình
Chẳng là gì cả
Còn không bằng viên đá nọ, lăn lóc trên đường anh đi. Mà lúc anh bước qua, nó đã khóc mà rằng:
"Xin Ngài dẫm lên con
Cho con được Ngài dẫm lên"
Đời rất dễ sống
Làm con người cõi đời có khó đâu...
làm người thật ra rất dễ
cũng là rất khổ
Con người đỏng đảnh hoặc điên loạn trong những cảm xúc của mình. Và thật ra không có gì nhiều hơn mớ cảm xúc bóng bảy lúc nào cũng tỏ ra óng ánh đó
Con người chỉ là một cái móc nhỏ thả xuống ao hồ đời nó, rồi cậy nhờ một hi vọng câu vớt lấy sự sung sướng mà sẵn lòng ngâm đắm trong bùn lầy
Anh vẫn nhìn họ từ phía kia của sự sống
Thấy họ va đập và lịm đi. Tắt thở giữa lòng đố kị và bao nhiêu sự điên loạn của Tình
Chẳng là gì cả
Còn không bằng viên đá nọ, lăn lóc trên đường anh đi. Mà lúc anh bước qua, nó đã khóc mà rằng:
"Xin Ngài dẫm lên con
Cho con được Ngài dẫm lên"
Đời rất dễ sống
Làm con người cõi đời có khó đâu...
Thứ Năm, 30 tháng 5, 2019
Sự bao dung vô tận
Thật ra, những người đi cùng anh phải rất cứng mạnh
Ở chỗ anh không có lời hứa giàu có, tiền bạc xúng xính
Không có ve vuốt ân tình
Càng không có tương lai vinh quang nào cả
Không phải chỗ của một đám người giả tạo tôn tinh nhau. Ở chỗ anh chỉ có sắt đá, đôi khi gần như cay nghiệt, lắm lúc là lửa đỏ thiêu đốt
Ở chỗ anh những kẻ bạc nhược co mình lại và chết, xác chúng đen đúa và tan ra thành vụn rồi biến mất
Ở chỗ anh những kẻ tự lừa mình bốc cháy như đuốc, gào thét và vùi trong đất bỏng
Và nữa, những kẻ dốt nát sợ hãi như thể sắp chết chìm dưới đáy đại dương
Vậy mà anh vẫn thương chúng
Như thể cát bụi cũng đáng sống
Vậy mà, chúng chẳng thể tự thương mình
Chỉ có thể là một nhúm nhân gian đen đủi và mê muội
Chết dưới một tầng đất nặng nề
À,
Còn những người nắm tay anh
Sẽ cùng anh trở về!
^^
Ở chỗ anh không có lời hứa giàu có, tiền bạc xúng xính
Không có ve vuốt ân tình
Càng không có tương lai vinh quang nào cả
Không phải chỗ của một đám người giả tạo tôn tinh nhau. Ở chỗ anh chỉ có sắt đá, đôi khi gần như cay nghiệt, lắm lúc là lửa đỏ thiêu đốt
Ở chỗ anh những kẻ bạc nhược co mình lại và chết, xác chúng đen đúa và tan ra thành vụn rồi biến mất
Ở chỗ anh những kẻ tự lừa mình bốc cháy như đuốc, gào thét và vùi trong đất bỏng
Và nữa, những kẻ dốt nát sợ hãi như thể sắp chết chìm dưới đáy đại dương
Vậy mà anh vẫn thương chúng
Như thể cát bụi cũng đáng sống
Vậy mà, chúng chẳng thể tự thương mình
Chỉ có thể là một nhúm nhân gian đen đủi và mê muội
Chết dưới một tầng đất nặng nề
À,
Còn những người nắm tay anh
Sẽ cùng anh trở về!
^^
Thứ Ba, 7 tháng 5, 2019
Không phải sao?
1. Nó nghe đến thế gian là vừa đắc chí lại vừa sợ hãi, quỳ dưới chân anh nhưng mắt vẫn liếc mấy hạt bụi nhỏ vô năng. Anh đã đạp lên nó, thì nó còn vụn hơn tro tàn. Tuy vậy nhìn nó vừa quỳ vừa khẩn thiết, sợ hãi lại hèn hạ, anh thấy thật không đáng liêc nhìn
2. Họ tuy ai nấy quỳ lạy, vậy mà lòng ngập tư tâm. Nhưng cơ hội cho chúng nó, ai dám xả thân buông tâm mà nhận, thì anh đều cho đắc cả. Một hạt bụi anh ban, cũng quý giá hơn vàng bạc thế gian, họ khắc biết thế
3. Về những kẻ độc ác, thì giờ chúng đến nổi lên một ý niệm còn vỡ tim thủng mật. Nói thật, kẻ nào đem ác tâm mà vu hãm đồn thổi người khác, đều sẽ bị nghiền nát, đến nỗi sợ cả thở
4. Một chặng đường như thế, em giờ đã tinh tươm quyết liệt, thật đáng, không phải sao?
2. Họ tuy ai nấy quỳ lạy, vậy mà lòng ngập tư tâm. Nhưng cơ hội cho chúng nó, ai dám xả thân buông tâm mà nhận, thì anh đều cho đắc cả. Một hạt bụi anh ban, cũng quý giá hơn vàng bạc thế gian, họ khắc biết thế
3. Về những kẻ độc ác, thì giờ chúng đến nổi lên một ý niệm còn vỡ tim thủng mật. Nói thật, kẻ nào đem ác tâm mà vu hãm đồn thổi người khác, đều sẽ bị nghiền nát, đến nỗi sợ cả thở
4. Một chặng đường như thế, em giờ đã tinh tươm quyết liệt, thật đáng, không phải sao?
Thứ Ba, 26 tháng 2, 2019
Thế gian
Anh thấy nó gào thét như một hòn đá nhỏ, ngây dại như nhánh cỏ non bị đập vào vách núi. Trong một khoảnh khắc đau đớn nó tưởng cú đập đó làm nên danh dự nó, nó hét lên xanh xao như màu phai nhạt.
Anh có nhiều thân, nên nhìn nó như một hạt cát, tan tành khi gặp phải những cơn gió sớm mai. Thế gian kết bởi cỏ úa, nên có màu tàn. Hay là vì thế gian lợp bằng cát cháy, nên có mùi khét? Có thể, có lẽ và có nên? Có thêm những màu ngất ngưởng, rơi vào một miền tất bật bằng phẳng. Nơi đó có nắng không nhỉ? Có nắng thì sao có như màu mưa không nhỉ?
Có tơ tình như chỉ đỏ đan? Có một ngàn nỗi nhớ hay một nghìn niềm đau? Có kiếp sau hay có kiếp này? Có mây hay có điều gì khác nữa?
Ta biết ngươi chỉ bừng như ngọn lửa, vì bỗng nhiên bị bắt cháy hừng hực. Và trong cái chừng mực ngây ngất đời, ngươi như một kẻ mất lời cố hát một bài xiêu vẹo. Ta nhìn ngươi như con chó nhỏ đòi rú như bầy sói, rồi tự mình chạy theo cái đuôi của mình và đâm đầu vào một hố cát. Cái ước mơ vùng vẫy thảo nguyễn tan nát trong vài miếng thức ăn giả tạo đặt bên cái chuồng xập xệ mùi tệ bạc.
Ta chỉ có một điều ấp ủ, ngươi không thể định giá nổi bằng thế gian này. Thế gian của ngươi bạc thếch và tủn mủn. Vũ trụ mà ta ngự trong đó óng ánh những tinh vân nguyên thủy nguyên tử rực rỡ như một triệu bông hoa đang ca hát.
Con thuyền lớn của ta chở những người mở mắt. Ngươi sẽ mãi mù lòa hay sẽ được soi sang đây? Trong thế gian này?
Anh có nhiều thân, nên nhìn nó như một hạt cát, tan tành khi gặp phải những cơn gió sớm mai. Thế gian kết bởi cỏ úa, nên có màu tàn. Hay là vì thế gian lợp bằng cát cháy, nên có mùi khét? Có thể, có lẽ và có nên? Có thêm những màu ngất ngưởng, rơi vào một miền tất bật bằng phẳng. Nơi đó có nắng không nhỉ? Có nắng thì sao có như màu mưa không nhỉ?
Có tơ tình như chỉ đỏ đan? Có một ngàn nỗi nhớ hay một nghìn niềm đau? Có kiếp sau hay có kiếp này? Có mây hay có điều gì khác nữa?
Ta biết ngươi chỉ bừng như ngọn lửa, vì bỗng nhiên bị bắt cháy hừng hực. Và trong cái chừng mực ngây ngất đời, ngươi như một kẻ mất lời cố hát một bài xiêu vẹo. Ta nhìn ngươi như con chó nhỏ đòi rú như bầy sói, rồi tự mình chạy theo cái đuôi của mình và đâm đầu vào một hố cát. Cái ước mơ vùng vẫy thảo nguyễn tan nát trong vài miếng thức ăn giả tạo đặt bên cái chuồng xập xệ mùi tệ bạc.
Ta chỉ có một điều ấp ủ, ngươi không thể định giá nổi bằng thế gian này. Thế gian của ngươi bạc thếch và tủn mủn. Vũ trụ mà ta ngự trong đó óng ánh những tinh vân nguyên thủy nguyên tử rực rỡ như một triệu bông hoa đang ca hát.
Con thuyền lớn của ta chở những người mở mắt. Ngươi sẽ mãi mù lòa hay sẽ được soi sang đây? Trong thế gian này?
Thứ Sáu, 18 tháng 1, 2019
Ranh giới
Tính anh ngày càng khắt khe. Không kìm được cái việc bắt bẻ người ta phải thế này thế nọ.
Đến khổ, anh không kìm nổi cơn điên nhìn những kẻ đắm chìm sắc dục đánh mất mình. Chúng vừa đáng khinh vừa đáng buồn.
Anh luôn gạch tên chúng khỏi tâm trí khi đến lúc. Chúng không có tên trong chỗ của anh nữa rồi.
Nhưng thôi, đó lại là một chuyện khác.
Đến khổ, anh không kìm nổi cơn điên nhìn những kẻ đắm chìm sắc dục đánh mất mình. Chúng vừa đáng khinh vừa đáng buồn.
Anh luôn gạch tên chúng khỏi tâm trí khi đến lúc. Chúng không có tên trong chỗ của anh nữa rồi.
Nhưng thôi, đó lại là một chuyện khác.
Thứ Bảy, 15 tháng 12, 2018
Ai vì ai
Đến tận hôm nay ngồi nói chuyện với mấy đồng nghiệp anh mới nhận ra, suốt gần chục năm lăn lộn sống vì mọi người, không hiểu sao có những người lại thấy họ đã sống, chịu đựng, và hi sinh vì anh.
Nực cười. Chắc vì anh hay nói với họ rằng họ đã đóng góp lớn lắm, nên họ tưởng vậy.
Chắc họ không thấy rằng điều họ làm như hạt cát. Điều họ nhận được như sông bể.
Họ hít thở mà tưởng phổi mình là vũ trụ. Không biết rằng từng tế bào trong họ đều nợ ơn người khác mà tồn tại.
Loại rác rưởi đắm mình trong trong ham mê sắc dục, anh vừa động đến đã lồng lên như thể nó vốn cao thượng thế nào đó lắm.
Ngươi chỉ như lão đánh cá tội nghiệp tham lam, đến lúc rồi Trời vứt ngươi trở về cái máng tội nghiệp của mình. Chờ mà xem!
Cái giờ nguyền rủa lên ngươi chỉ tính bằng tích tắc thôi, một cái nháy mắt đến nỗi ngươi còn chưa kịp cựa quậy.
Thứ Hai, 3 tháng 12, 2018
Chút tình ấy mà
Giờ nhìn người ta vì tình mà dám làm dám nghĩ dám quyên sinh dám cao thượng, anh thấy thế gian cũng thường vậy. Đều vì chút tình mà đày đọa nhau, hi vọng ở nhau. Thôi thì, đã nằm gọn trong thế gian này, thì nơi nào mà chẳng như nhau.
Lúc khỏe cũng giống như đau đấy mà?
Tuy vậy có hai loại người không đáng tin trong đám hữu-tình ấy:
1. Loại người vì tình mà không kể đến mạng mình. Cái tình ấy thoắt cái có thể thành địa ngục.
2. Loại người vì tình mà không kể đến mạng người. Cái tình ấy vừa nồng ấm đã bạc bẽo.
Người ta sống trong đời, nếu không nhận ra ai đang chân thành vì mình, thật sự làm điều tốt cho mình, thì cả đời sẽ chỉ chìm khuất trong bóng đêm suy sụp. Anh định nói thêm vài điều về tình, nhưng nghĩ nói ra dẫu thế nào cũng là chứng cho nó, nên chỉ nói đến đây.
Và một lời này nữa, hãy biết hướng đến điều cao thượng linh thiêng. Nếu không những sợi tơ tình như gai đâm nát đời em đấy.
Mà nó chắc cũng nát lắm rồi, phải không?
Lúc khỏe cũng giống như đau đấy mà?
Tuy vậy có hai loại người không đáng tin trong đám hữu-tình ấy:
1. Loại người vì tình mà không kể đến mạng mình. Cái tình ấy thoắt cái có thể thành địa ngục.
2. Loại người vì tình mà không kể đến mạng người. Cái tình ấy vừa nồng ấm đã bạc bẽo.
Người ta sống trong đời, nếu không nhận ra ai đang chân thành vì mình, thật sự làm điều tốt cho mình, thì cả đời sẽ chỉ chìm khuất trong bóng đêm suy sụp. Anh định nói thêm vài điều về tình, nhưng nghĩ nói ra dẫu thế nào cũng là chứng cho nó, nên chỉ nói đến đây.
Và một lời này nữa, hãy biết hướng đến điều cao thượng linh thiêng. Nếu không những sợi tơ tình như gai đâm nát đời em đấy.
Mà nó chắc cũng nát lắm rồi, phải không?
Thứ Năm, 15 tháng 11, 2018
Chuyện cười cợt
1. Con chim nhỏ tưởng bay qua Mặt Trời thì mọi người nghĩ nó là ánh sáng. Chẳng biết rằng lông cánh thiêu rụi rồi sẽ bò lết trên Đất mà cầu khẩn sự sống tối thiểu nhất.
2. Kẻ đê hèn bẩn thỉu tưởng giấu ngón tay vào trong áo thì che đi gương mặt lem luốc thân thể hôi hám. Chẳng biết rằng người người tránh xa nó, ghê tởm nó, đến nỗi nó vật vã vì một chút quan tâm bé nhỏ nhất.
3. Mấy người thường ngày ra oai tỏ vẻ kiêu hãnh trước mặt anh, tưởng phô trương thì tốt lắm, che mắt được tất cả. Chẳng biết rằng vải thưa che mắt Thánh, chẳng qua tự bịt mắt mình, rồi đến lúc dẫu có quỳ xuống xin một ân huệ, đến cái liếc mắt anh cũng không thừa.
4. Anh chỉ cần nó chịu khó, chịu khổ, chịu nhục, kiên định, khéo léo, quyết liệt. Đủ lục Đức đó, thì thấy nó thuần khiết tinh sạch như sao Hôm sao Mai rồi.
2. Kẻ đê hèn bẩn thỉu tưởng giấu ngón tay vào trong áo thì che đi gương mặt lem luốc thân thể hôi hám. Chẳng biết rằng người người tránh xa nó, ghê tởm nó, đến nỗi nó vật vã vì một chút quan tâm bé nhỏ nhất.
3. Mấy người thường ngày ra oai tỏ vẻ kiêu hãnh trước mặt anh, tưởng phô trương thì tốt lắm, che mắt được tất cả. Chẳng biết rằng vải thưa che mắt Thánh, chẳng qua tự bịt mắt mình, rồi đến lúc dẫu có quỳ xuống xin một ân huệ, đến cái liếc mắt anh cũng không thừa.
4. Anh chỉ cần nó chịu khó, chịu khổ, chịu nhục, kiên định, khéo léo, quyết liệt. Đủ lục Đức đó, thì thấy nó thuần khiết tinh sạch như sao Hôm sao Mai rồi.
Thứ Tư, 7 tháng 11, 2018
Bước thêm một bước
Có lúc anh muốn cuộc đời như mũi tên, cung giương rồi ắt bắn. Đã bắn, phải sát thương, chẳng sợ chẳng nề hà. Muốn làm cung đã giương, tên đã bắn không khó gì. Thế mà anh từng nghĩ đó là điều khó nhất.
Khó nhất, em ạ, là tên dù bắn trúng hay bắt trượt, thì mũi tên ấy đều sẽ phải cực lực, phải tổn hại, phải chịu đựng. Trong cảnh đó, mới xem xem mũi tên ấy ra sao. Đáng tin chăng? Hay gặp giáp trụ thì gãy vụn, va vào đá thì nát bét, bắn vào da không đau, đâm vào đất không thấu?
Em ạ, anh không ngại giương cung, chỉ sợ mũi tên mà anh dùng vốn không hề muốn rời nỏ. Anh chỉ ngại rằng nó vốn muốn được trang trí, thỏa mãn cái sắc bén của mình chứ không cốt ý vì công sức của anh mà cố gắng thực thi sự vụ.
Cái mũi tên ấy giương lên dọa người thì tốt, đặt vào bao đựng thì mỹ miều. Nhưng anh cần mũi tên để bắn con thú lớn, làm rụng loài tà hoặc, thì phải làm sao?
Bước một bước nữa, mũi tên ấy có nên bắn ra không?
Hay để nó im trong vỏ? Còn anh, bỏ tên dùng dao, dùng chính da thịt mình mà săn loài ác thú?
Anh cứ nghĩ mãi không thôi...
Khó nhất, em ạ, là tên dù bắn trúng hay bắt trượt, thì mũi tên ấy đều sẽ phải cực lực, phải tổn hại, phải chịu đựng. Trong cảnh đó, mới xem xem mũi tên ấy ra sao. Đáng tin chăng? Hay gặp giáp trụ thì gãy vụn, va vào đá thì nát bét, bắn vào da không đau, đâm vào đất không thấu?
Em ạ, anh không ngại giương cung, chỉ sợ mũi tên mà anh dùng vốn không hề muốn rời nỏ. Anh chỉ ngại rằng nó vốn muốn được trang trí, thỏa mãn cái sắc bén của mình chứ không cốt ý vì công sức của anh mà cố gắng thực thi sự vụ.
Cái mũi tên ấy giương lên dọa người thì tốt, đặt vào bao đựng thì mỹ miều. Nhưng anh cần mũi tên để bắn con thú lớn, làm rụng loài tà hoặc, thì phải làm sao?
Bước một bước nữa, mũi tên ấy có nên bắn ra không?
Hay để nó im trong vỏ? Còn anh, bỏ tên dùng dao, dùng chính da thịt mình mà săn loài ác thú?
Anh cứ nghĩ mãi không thôi...
Thứ Năm, 1 tháng 11, 2018
Em có
Em có mệt không? Chưa đến mùa đông, nhưng áo buồn đã lạnh. Cơn mưa trước cửa hôm nào vẫn chưa lạnh, những lá xanh hôm ấy nứt ra vẫn chưa lành. Anh vẫn nhớ con đường mình đi, những hàng cây quá lớn bị cưa cành, và những mùa xanh có lẽ cũng từng khi khô khốc. Anh biết em vẫn cực nhọc tồn tại qua từng ngày, chừng này năm trước em vẫn còn khóc ở một góc tối của tâm hồn, bồn chồn hỏi anh về những ngày xanh đã mất.
Em có sợ không? Trên cánh đồng của tuổi trẻ, chỉ có những bia mộ vô danh, những tiếng hát vô thanh cứ ngây ngô vang lên thành một bản nhạc im ắng. Đúng rồi đấy em, khoảnh khắc mệt mỏi hãy im lặng, cứ chìm lắng rồi em sẽ tìm nắng ngay khi thấy ấm áp lạ lùng. Em vẫn nhớ phải không, những ngày ta chung một giấc mơ nhỏ, cứ mờ tỏ không biết là tương lai hay ảo tưởng...
Em có đau không? Sau cơn giông chắc chắn là biển nắng, một miền trắng vô tận trải dài trên một triền vắng mênh mông. Em có thấy nhẹ tênh không? Lông bông như một giấc mơ vãng lai, lãng tai nên chẳng nghe được đời nói nghĩ gì, cứ lầm lì cười cợt một mình suốt con đường dài. Không ai bình thường mãi, cứ là cơn gió của linh hồn mình đi...
Em có đó không? Có gió nơi em không? Linh hồn nữa? Anh đã hóa thành linh hồn lửa, thắp sáng thế gian này. Em đừng đày mình làm bóng tối nấp trong hang, đừng sợ. Cứ lại đây, hóa thành ánh sáng trong mắt anh. Đừng hóa thành tiếng thất thanh ở đời...
Đừng chết trong những món nợ đời...
Em có hiểu không?
Em có sợ không? Trên cánh đồng của tuổi trẻ, chỉ có những bia mộ vô danh, những tiếng hát vô thanh cứ ngây ngô vang lên thành một bản nhạc im ắng. Đúng rồi đấy em, khoảnh khắc mệt mỏi hãy im lặng, cứ chìm lắng rồi em sẽ tìm nắng ngay khi thấy ấm áp lạ lùng. Em vẫn nhớ phải không, những ngày ta chung một giấc mơ nhỏ, cứ mờ tỏ không biết là tương lai hay ảo tưởng...
Em có đau không? Sau cơn giông chắc chắn là biển nắng, một miền trắng vô tận trải dài trên một triền vắng mênh mông. Em có thấy nhẹ tênh không? Lông bông như một giấc mơ vãng lai, lãng tai nên chẳng nghe được đời nói nghĩ gì, cứ lầm lì cười cợt một mình suốt con đường dài. Không ai bình thường mãi, cứ là cơn gió của linh hồn mình đi...
Em có đó không? Có gió nơi em không? Linh hồn nữa? Anh đã hóa thành linh hồn lửa, thắp sáng thế gian này. Em đừng đày mình làm bóng tối nấp trong hang, đừng sợ. Cứ lại đây, hóa thành ánh sáng trong mắt anh. Đừng hóa thành tiếng thất thanh ở đời...
Đừng chết trong những món nợ đời...
Em có hiểu không?
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)