Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Thứ Hai, 20 tháng 3, 2017

Một Niệm Thiên Địa

Lâu lâu rồi mấy người anh quen có tìm đến công viên, ở đó họ có một nơi dễ thở để trò chuyện và thiền hành. Tình cờ hoặc không, họ gặp một nhóm tự cho mình là Thiên Thượng. Nhóm này tìm cách đến phá quấy, hãm hại, hoặc đi báo quản lý hồ xua đuổi họ. Anh biết chúng định mượn danh Cha anh để hại họ, hòng đổ tội cho Cha anh, muốn gây chia rẽ, làm chuyện biến dị.

Nên anh im lặng.

Còn mấy người anh quen bỗng không biết đi đâu. Họ phải tránh nhóm "tự xưng" kia để chúng khỏi nhân đó mà đổ lỗi và làm vấy bẩn danh Cha anh. Vì thế một ngày nọ, họ tìm đến những ngôi Chùa, nơi năm nào kiếp nào họ từng ở đó. Không có cách nào khác, rồi cũng chỉ còn Chùa là nơi náu mình tránh một đời ô trọc, quay lưng lại với phường gian ác.

Mỗi kiến trúc Chùa đều là một Tư Tưởng, một Niệm của Thiên Địa. Một khi người ta nhận ra Niệm ấy, thì Niệm ấy liền bừng sáng, kêu gọi linh Thần các cõi, xóa tan Ngũ Trược (Năm điều bẩn đục) ở đời:

- Kiếp trược (tai họa): Mạt thế.
- Kiến trược (nhận thức): Tà kiến.
- Phiền não trược (âu lo): Tam độc.
- Chúng sinh trược (con người nhân gian): chúng sinh không tin quả báo, đắm vào nhân gian, chẳng Ngộ Phật Pháp.
- Mạng trược (sinh mệnh): tham sống, sợ chết.

Những kẻ ô (đen đúa) - trọc (bẩn thỉu) ở đời: Một khi Niệm của Thiên Địa đã phát, thì những kẻ nào là công cụ của tà kiến, tham lam, sân hận, vô minh, đồng tính, bài Thần... đều phải tan biến, tận diệt. Các ngươi đã thấy chuông điểm giờ chưa?

Và anh em, anh em đã ngân vang chưa?

Thứ Năm, 16 tháng 3, 2017

Ngắm Xuân phân


Đôi lúc nhìn chúng vẫn tiếp tục đứng trong nhà Cha của anh và vấy bẩn bằng đủ thứ bậy bạ vô minh, lòng anh thật đau xót. Anh không thể làm như Đức Jesus, không thể quật chúng văng khỏi Ngôi Đền của Đấng Sáng Thế. Trong Ngôi Đền đó, chúng nhởn nhơ vừa lo lót chuyện nhân gian, miệng lưỡi nhơ bẩn lời danh lợi tình, dùng thời gian rảnh hoặc lúc muốn tô vẽ điều cao đẹp lên bùn đất thân chúng để lấy Kinh ra phơi trên bụng chúng. Thời gian khác khi chúng không biết làm gì để Ngôi Đền bẩn hơn nữa, chúng kiếm tiền trong đó, hãm hại người trung lương, phao tin thất thiệt, bàn chuyện đê tiện, làm sai Kinh sách, kéo thêm bè bạn đến tiệc tùng điên loạn. 

Thật nhơ bẩn. Cha ơi, con không hiểu hết kế hoạch của Ngài, nhưng con vẫn làm như Ngài an bài, và con biết cái kết của chúng.

Lạy Cha, con vẫn đem sinh mạng mình để xây dựng thế gian này như Cha muốn con làm. Rồi những đóa sen sẽ nở ra trên bùn đất, và cõi phàm trần này sẽ được tịnh hóa như ý Cha.


(Phúc Âm John, chương 2)
Tẩy uế Ðền thờ

Lễ Vượt qua của người Do thái gần đến, và Ðức Yêsu lên Yêrusalem. Ngài thấy trong Ðền thờ phường buôn bò, cừu, bồ câu, và quân đổi bạc ngồi đó. Ngài mới lấy dây thừng làm roi mà xua đuổi hết thảy ra khỏi Ðền thờ cùng với cừu và bò của họ; còn tiền của quân đổi bạc, Ngài đổ tung ra, và xô nhào bàn ghế của họ; và bảo quân bán bồ câu: "Hãy cất khỏi đây các vật ấy, đừng biến nhà Cha Ta thành một cái chợ". Môn đồ nhớ lại là kinh Thánh chép rằng:

Lòng nhiệt thành đối với nhà Chúa

sẽ nghiến cả mình tôi.

Vậy người Do Thái lên tiếng nói với Ngài: "Dấu nào ông tỏ ra được cho chúng tôi thấy là ông có quyền như thế?" Ðức Yêsu đáp lại và bảo: "Phá Ðền thờ này đi! và trong ba ngày Ta sẽ dựng lại!" Người Do Thái nói: "Phải mất bốn mươi sáu năm, Ðền thờ này mới được dựng nên, thế mà trong ba ngày, ông sẽ dựng lại được ư?"

Còn Ngài, Ngài nói về Ðền thờ thân mình Ngài. Vậy khi Ngài sống lại từ cõi chết, môn đồ Ngài đã nhớ lại là Ngài đã nói thế, và họ đã tin vào Kinh thánh và lời Ðức Yêsu đã nói.

Trong thời Ngài ở tại Yêrusalem vào địp Vượt qua, thì trong đám người chầu lễ đã có lắm kẻ tin vào danh Ngài, bởi được chứng kiến các dấu lạ Ngài làm. Nhưng Ðức Yêsu không tín nhiệm vào họ vì Ngài biết họ hết thảy, và không cần có ai tuyên chứng về người ta, vì chính Ngài, Ngài đã biết có gì nơi con người ta.

Thứ Ba, 14 tháng 3, 2017

Biết đánh các người vào đâu nữa...

Hôm nay anh gặp một cô em gái thi thoảng mới gặp. Có lẽ số lần anh gặp cô bé đếm trên đầu ngon tay. Cô ấy bảo anh thế này:

thực ra cũng có chuyện muốn nói với anh 
cuối năm ngoái cho tới giờ
khi chơi với bọn nhóc
em tình cờ nghe được chuyện mà anh từng nói là khủng khiếp với anh
lúc đó em nghĩ lúc nào em có chuyện cũng tìm anh
vậy mà khoảng thời gian anh cảm thấy chán chường, bị hiểu lầm, hoặc là... tệ hại
em nghĩ thế
mà lại không biết gì cả
anh cũng chưa từng nói đến, sau này
lúc đó em nghĩ 
thật tệ
và cũng cảm thấy những người chưa từng tiếp xúc trò chuyện với anh
họ rất có thể hiểu lầm một cách nghiêm trọng, và ở góc độ nào đó,
họ thiệt thòi vì không có anh là bè bạn

Bỗng dưng làm anh nhớ đến Đức Jesus. Rồi thế nào anh lại nhớ đến Ông Isaiah trong kinh Cựu ước.
Tặng em:

Trời hãy nghe đây, đất lắng tai nào, vì Ðức Chúa phán:
"Ta đã nuôi nấng đàn con, cho chúng nên khôn lớn,
nhưng chúng đã phản nghịch cùng Ta.
Con bò còn biết chủ, con lừa còn biết cái máng cỏ nhà chủ nó.
Nhưng Ít-ra-en thì không biết, dân Ta chẳng hiểu gì.
Khốn thay dân tộc phạm tội, dân chồng chất lỗi lầm,
giống nòi gian ác, lũ con hư hỏng!"

Chúng đã bỏ Ðức Chúa,
đã khinh Ðức Thánh của Ít-ra-en, mà quay lưng đi.
 Biết đánh các ngươi vào chỗ nào nữa,
hỡi những kẻ cứ khăng khăng phản loạn!
Ðầu chỗ nào cũng đau, tim tan nát cả rồi!
Từ bàn chân cho đến đỉnh đầu, chẳng còn nơi lành lặn:
vết bầm, vết đánh, vết thương còn mới,
chưa có ai lau chùi, chưa có ai băng bó, chưa có ai thoa dầu.
Xứ sở các ngươi hoang tàn,
thành thị các ngươi bị lửa thiêu.
Ðất đai các ngươi, kẻ ngoại bang thôn tính ngay trước mặt,
khiến trở nên hoang tàn như bị quân ngoại bang giày xéo.
Chỉ còn sót lại cô gái Xi-on, như túp lều trong vườn nho,
như cái chòi trong vườn dưa, như thành bị vây hãm.

Thứ Năm, 16 tháng 2, 2017

Cha luôn biết

Con vẫn nhớ đó là một ngày tuyết lạnh. Cha và tất cả các anh em con đều đứng ở cửa. Dáng Cha cao lớn, khuôn mặt Cha trầm tĩnh, ánh mắt Người khiến bầu trời như hửng nắng. Các anh con đều nhìn Cha rồi nhìn con. Họ vừa nghiêm nghị, vừa bối rối. Cha bảo:

- Ta yêu thương nó nhất, cứ để nó đi đi.

Con chỉ cao hơn đầu gối Cha một chút. Con đeo tay nải và quay lưng đi, sau lưng con là muôn trùng tuyết rơi. Con vừa đi vừa khóc, nhưng con phải làm sao để Cha và các anh đều không thấy con khóc. Con cắn chặt răng nhưng rất lạnh, môi con tứa máu, tóc con gần như bạc thếch. Chân con đau nhói, con thật muốn ngã xuống. Nhưng con phải bước. Con phải chứng minh rằng con đường con đi là đúng. Con phải chứng minh rằng con có thể thực hiện ý chí của Cha bằng cách của con. Cha luôn biết.

Thế là con đi qua bao nhiêu thung lũng và thành phố. Chân con cứng cáp và giẫm nát được những loài ác độc. Tay con gân guốc đủ sức bám lấy những vách núi và leo lên những ngọn mây. Bao nhiêu người nhân gian làm con đau, bao nhiêu người nhân gian hãm hại con, nhưng con không sợ. Vì Cha luôn biết.

Đến khi con hay tin Cha nơi này, thì cũng biết mình xa Cha vạn dặm. Con vẫn giẫm lên những loài độc ác, leo lên những ngọn núi cao, chạm tay vào những ngọn mây trắng xóa. Con người vẫn hành hạ con như thế. Nhưng khi nghe tiếng Cha, mắt con sáng hơn, lòng con trầm tĩnh. Lần đầu tiên con có thể nhìn thấy bầu trời hửng nắng. Dường như con có thể trở về với Cha và các anh qua một cơn bão tuyết vô cùng.

Đó là vì Cha luôn biết.

Và luôn yêu thương con nhất.


Thứ Bảy, 11 tháng 2, 2017

Hình dung Đức Jesus

Dưới đây là đoạn thư được cho là của Lentulus, Thái thú của Judea. Lá thư gửi Viện Nguyên Lão Rome.

Lentulus, Thái thú của dân Jerusalem, gửi tới Viện Nguyên Lão và Nhân dân lời chào thân ái. Ngay trong thời của chúng ta đây, vậy mà vẫn còn đang có một con người mang quyền năng và đức hạnh vĩ đại, Ngài ấy được gọi là Đức Ki-tô Jesus. Người dân gọi Ngài là Đấng tiên tri hay Chân lí, còn môn đồ thì gọi Ngài là con của Thiên Chúa. Ngài hồi sinh cái chết, chữa lành những kẻ tàn tật. Ngài ấy có vóc dáng trung bình, trông rất đáng kính, những người chịu ơn Ngài thì vừa tôn kính vừa yêu thương Ngài. Tóc Ngài màu quả phỉ chin, rũ xuống tai, từ dưới tai thì xoăn và cuộn lại, ánh lên thanh quang, bồng bềnh trên vai Ngài. Tóc Ngài rẽ ngôi giữa, đúng kiểu người Nazareth. Trán ngài cao nhã rất mực tươi sáng và gương mặt không tì vết, tô điểm với chút ửng hồng. Mũi và miệng Ngài đẹp hoàn hảo. Râu Ngài rậm, cùng màu với tóc, không dài lắm, mọc cả ở dưới cằm. Trông Ngài rất giản dị và sung mãn, mắt Ngài luôn lấp lánh. Khi Ngài quở trách ai cũng run sợ kinh hãi. Khi Ngài khuyên nhủ thì thật ngọt ngào hòa nhã, rất êm ái mà vẫn nghiêm trọng. Dáng Ngài thẳng, bàn tay và cánh tay Ngài đẹp đến kinh ngạc. Lời Ngài trang nghiêm, khiêm nhường và đúng mực. Giữa tất thảy con người nhân gian đây Ngài là điều đẹp đẽ vô thượng.

Thứ Sáu, 10 tháng 2, 2017

Mary Baker (3)

Vài lời: Ta hiểu Đức Ki-tô. 

Ngài chán ngán lối bạc nhược của chúng ta; Ngài biết cái quá đỗi sai trái của thứ niềm tin phàm tục, và Ngài đã phải mang thương tích cho chúng ta được chữa lành [I-sai-ah 53:5]. Ngài bị đời khinh khi và ruồng rẫy [I-sai-ah 53:3], nhưng Ngài đã ban phước dù bị nguyền rủa, Ngài dạy cho đám phàm nhân về một lẽ cao vời ngược với chúng, đó là thật tính của Thiên Chúa; để khi kẻ sai trái cảm thụ được quyền năng của Chân lí, lại cũng là khi thập giá và tai ương đón chờ Tôn sư vĩ đại ở phía trước. Nhưng Ngài đã tiến đến, Ngài chỉ biết phụng sự mệnh lệnh thần thiêng và thuần thành tin theo Thiên Chúa, để một lần nữa mở ra con đường băng qua tội lỗi đến với Thần linh.

Cái thứ niềm tin vật chất dần dần phải thấm lấy lời dạy của Tinh thần. Chân lí mới thực là trung tâm của mọi tôn giáo. Đó là lối vào chắc chắn nhất tới lãnh địa của Tình Yêu thương. Như thế, phần chúng ta, được ngần ấy nhân chứng đức tin như đám mây bao quanh, chúng ta hãy cởi bỏ mọi gánh nặng và tội lỗi đang trói buộc mình, và hãy kiên trì chạy trong cuộc đua dành cho ta [Thư gửi tín hữu Do Thái 12:1] - nghĩa là ta hãy vứt bỏ những cảm giác và cái tôi phàm tục, vươn đén Quy lí Thần thiêng và Khoa học của phép chữa lành.

Nếu Chân lí đang chiến chắng những sai lầm ngay trong chính bước đường thường nhật của cũng như những cuộc giao tiếp của chúng ta, thì ta cuối cùng có thể nói: Tôi đã đấu trong cuộc thi đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin [2 Ti-Mô-Thê 4:7], vì giờ đây ta đã thiện lành hơn rồi. Thế cũng có nghĩa là ta đã được chuộc tội và là một-phần-trong Chân lí cùng Tình Yêu thương. Hỡi những tín hữu Cơ đốc, đừng khốn khó và cầu nguyện như thế nữa, hãy nhìn vào sự tốt lành, sự chịu khổ và chiến thắng của những người khác đi, thế thì hãy cố mà đạt đến sự hòa hợp và được ban thưởng đó đi.


Nếu môn đồ đang trên con đường tinh tấn, người ấy sẽ nỗ lực để tấn tới. Người ấy sẽ hằng tránh xa những nẻo nhân gian, hướng đến những điều vĩnh viễn của Tinh thần. Nếu thật được thế, người ấy sẽ thành tín ngay từ ban đầu, mỗi ngày sẽ viên đắc thêm một chút trên chính đạo, cho đến khi nguyện đã toàn thành toàn mãn.
...

Khi khói lửa của cuộc đấu tranh nội tâm ấy tan đi, ta sẽ nhận lấy thiện lành mà ta đã thực thi, và nhận lấy những gì đáng ban thưởng. Tình Yêu thương nhanh thôi sẽ đưa ta khỏi cám dỗ, vì Tình yêu thương nghĩa là ta sẽ được thử thách và tịnh hóa.

Con đường đi tới sự giải thoát tối hậu khỏi sai phạm không trải hoa đâu, cũng không có sự đột phá trong đức tin nào mà không phải trải qua bao nỗ lực hành sự khác - nhưng đạt đến đó ta sẽ hân hoan trong cõi bất tử, thanh thản vô biên, vô nhiễm tội lỗi. Bất cứ ai lại đã tưởng rằng sự phẫn nộ trả thù của Thiên Chúa là một lẽ công bằng nào đó hoặc Thần linh được xoa dịu bằng cách khiến con người khốn khổ - kẻ ấy chẳng hiểu gì về Thiên Chúa.

Thứ Tư, 8 tháng 2, 2017

Mary Baker (2)

Vài lời: Cuộc đời thánh giá của Baker phải hứng chịu bão táp, khổ nhục. Nhưng chưa bao giờ có trận kinh thiên động địa nào lay chuyển nổi tinh thần sắt đá phi thường của bà. Khi con đường của Bà mở lối đến Thiên Đường, thì tất cả những kẻ từng gây tổn thương lên bà đang lụn bại dằn vặt trong những xó xỉnh bẩn thỉu quên lãng. Mặc dù chúng còn cố mở miệng như thể chứng minh mình còn thoi thóp, thì chúng thực đã chết rồi. Chỉ là một năm, hai năm... để tận kiến quỷ dữ mục ruỗng rụng xuống, và nhìn rõ hơn ánh sáng vinh quang của Thiên Đàng.

"Can đảm lên, vì Thày đã thắng thế gian" [Ga 16:33]


Để cầu nguyện cho phải lẽ, hãy tiến vào căn buồng, đóng cửa lại. Ngậm chặt môi và đóng mọi giác quan. Trong thánh đường lặng im của mong ước thành khẩn, ta sẽ xóa bỏ tội lỗi và chứng nghiệm Thiên Chúa toàn năng. Gắng lên để vác được thánh giá, hãy cất bước với lòng son để hành sự và thấy biết trí huệ, Chân lí và Tình yêu thương. Đó chính là cầu nguyện không ngừng [Thê-xa-lô-ni-ca 5:16]. Lời cầu nguyện này tự đã được đáp lại, bởi ta đang thực thi chính chí nguyện của mình. Tôn sư đã huấn thị: hãy cầu nguyện trong kín đáo và để sự sống nơi ta tuyên thệ cho lòng thuần thành.

Những tín hữu Cơ đốc hân hoan trong sự ban tặng và vẻ đẹp cẩn mật, vô hình trước thế gian, nhưng được Thiên Chúa lí đến. Buông bỏ cái tôi, trở nên thuần khiết và biết yêu thương là những lời cầu nguyện hằng tại. Sự thực thi những điều ấy không chỉ là lời thề, cũng như thấu ngộ ấy không chỉ là đức tin, mà hãy là đôi tai và cánh tay phải của Đấng Tối cao, để được ban những ơn phép vô biên. Đức đáng-tin-cậy là căn yếu cho đức tin được khai ngộ. Không xứng với điều linh thánh, thì làm sao nhận được điều linh thánh.

Cuộc từ bỏ vĩ đại mọi thứ phàm tục trước hết nhất định phải là thấu ngộ tinh thần ưu việt này. Lời cầu nguyện tót vời đâu chỉ là đức tin; mà phải là sự chứng thực. Đó chắc chắn là phép chữa lành bệnh tật, tiêu trừ tội lỗi và thoát khỏi cái chết. Từ đó mà phân định giữa Chân lí và thói hư huyễn của những gì sai lệch.

Tôn sư của chúng ta đã dạy các môn đồ một lời cầu nguyện vắn mà ta thường gọi là Kinh Lạy Cha. Ngài bảo, anh em hãy cầu nguyện như vầy [Matthew 6:9], và Ngài dùng lời cầu nguyện ấy tóm lại tất thảy những gì con người cần đến. Hẳn là có những bất đồng sâu sắc giữa những học giả kinh Thánh, xem liệu bài Kinh Lạy Cha có bị pha tạp bởi những người ghi lại lời cầu nguyện về sau, nhưng điều đó chẳng hề làm lay chuyển chân nghĩa trong đó.

Thường ta niệm rằng, "xin cứu chúng con khỏi sự dữ" , nhưng nguyên gốc là Xin cứu chúng con khỏi quỷ dữ [Matthew 6:13]. Lối nói nguyên gốc ấy càng ủng hộ cho cách hiểu chính xác của chúng ta về cầu nguyện; và giờ những bậc thày của Khoa học Cơ đốc hẳn biết rằng "quỷ dữ", hay một kẻ dữ ác, chỉ là tên gọi khác của kẻ dối trá Thiên Chúa đầu tiên, và tất thảy những kẻ dối trá khác.

Chủ Nhật, 5 tháng 2, 2017

Mary Baker Eddy (1)

(Science and Health, Trích dịch)

Lời cầu nguyện đích đáng cần đến trạng thái trầm tĩnh tự vấn lương tâm, đó chính là điểm mà kẻ tội đồ bộc lộ rõ ra phần đạo đức giả của mình. Ta cần gì phải tuyệt vọng nếu có một tâm can chí thành; nhưng hi vọng thật nhỏ nhoi biết bao cho những kẻ hiếm khi nào dám đối diện với phần dữ ác trong mình cũng như tìm cách lẩn trốn khỏi sự thật đó. Lời cầu nguyện của chúng rõ là chẳng liên can gì với bản chất trong chúng. Chúng giữ sợi liên hệ giấu giếm với tội lỗi, như những lời phán định vĩnh cửu của Đức Jesus, Các người giống như mồ mả tô vôi, bên ngoài có vẻ đẹp, nhưng bên trong thì đầy xương người chết và đủ mọi thứ ô uế [Matthew 23:27].

Nếu một kẻ nọ, dù bề ngoài trông như thể nhiệt tâm và sùng tín lắm, hóa ra lại chẳng thuần thành và vì thế còn giả dối, thì phải nói gì về kẻ ấy đây? Nếu hắn ta quả cao thượng như lời cầu nguyện của mình, vậy được. Nếu ta thật có nguyện, biết khiêm hạ, thật tri ân, và biết yêu thương như những lời cầu nguyện của mình - thì Thiên Chúa chứng cho điều ấy; và khôn ngoan ấy là đừng có cố tự lừa mình dối người, vì Không có gì che giấu mà sẽ không tỏ lộ, không có gì bí mật mà người ta sẽ không biết [Luke 12:2, Matthew 10:26]. Lời cầu nguyện ồn ào nghe hay ho thường có vẻ như tình yêu thương vô tư của ai đó - nó thật ra bao che muôn vàn tội lỗi [1 Peter 4:8]. Còn cầu nguyện cho đức khiêm hạ bằng bất cứ biểu hiện nồng nhiệt nào cũng chẳng hề nói lên nguyện vọng đích thực là như thế. Nếu ta ngoảnh mặt với kẻ bần cùng, ta thật chẳng xứng nhận được ban thưởng từ Đấng phù trợ cho kẻ nghèo hèn. Chúng ta thú nhận rằng mình có một trái tim hư đốn và cầu cho nó được phơi bày trước chính mình, nhưng liệu chúng ta có thực sẵn lòng muốn biết nhiều về trái tim ấy hay cũng chỉ nhiều đến mức như khi cho người hàng xóm biết về nó?


Hãy tự vấn lương tâm đi và học lấy những điều gì là chân đích và tình nghĩa của tâm can, vì chỉ như thế ta mới thực thấu biết xem ta lương thiện đến độ nào. Nếu có bằng hữu bảo cho ta biết điều lầm lỗi nơi ta, ta liệu có kiên nhẫn lắng nghe những lời bóc tách và cảm ơn chân thành những gì được chỉ ra ấy? Hay chúng ta lại sẽ lịch sự nói cảm ơn và bảo, "ấy, nào phải tôi đâu"? Suốt nhiều năm chính tôi đã luôn thật lòng cảm tạ những lời khiển trách đích đáng. Có cả những điều sai quấy ẩn tàng trong sự chê trách ác ý - đó là một lầm lạc sẽ không khiến ai tốt lên vì nó. 

Thứ Tư, 1 tháng 2, 2017

Ghi chép trị liệu (1)

Ghi chép trị liệu (1)

A. 
Bốn loại người qua một thời gian trị liệu được chẩn định là không thể chữa và bốn loại người không thể xá:


1. Không thể chữa cho người không đáng chữa, vì có chữa cũng sẽ lại bệnh hoạn - và nữa, không thể xá cho tội phỉ báng phương pháp trị liệu và nhà trị liệu của kẻ đã-biết-vẫn-phỉ-báng.

2. Không thể chữa cho kẻ vốn không định chữa, chỉ đi tìm một nơi để lảm nhảm - và nữa, không thể xá cho kẻ mãi bác bỏ phương pháp trị liệu và nhà trị liệu bằng thói điên loạn.

3. Không thể chữa cho kẻ giả vờ muốn chữa, vì kẻ đó cốt ý là đắm vào bệnh tật - và nữa, không thể xá cho kẻ lợi dụng phương pháp trị liệu và nhà trị liệu để tham đắm.

4. Không thể chữa cho kẻ muốn bệnh hoạn, vì kẻ đó nhất định sẽ bệnh hoạn - và nữa, không thể xá cho kẻ dùng cơn bệnh hoạn của mình để bài bác phương pháp trị liệu và nhà trị liệu.


Với những loại người này, căn bản chỉ có thể dùng thuốc (các loại thuốc đặc trị tâm thần) hoặc các phương pháp cưỡng chế bắt buộc.


B. 
1. Tôi gặp trường hợp thế này: một người nữ tìm cách phỉ báng, bác bỏ phương pháp trị liệu và nhà trị liệu suốt một thời gian dài, rồi tìm cách đổ lỗi cho phương pháp và nhà trị liệu, tự động tái lý giải quá khứ bằng những lời hằn học ác ý điên loạn bất trí. Tôi đã từ bỏ việc trị liệu cho người ấy.

2. Tôi gặp trường hợp thế này: một người nữ nọ tham đắm vào bệnh tật, cùng lúc luôn tìm cách để dùng phương pháp trị liệu biện hộ cho bệnh tật đó là đúng-lí. Sau một thời gian dài trị liệu, cô ấy bắt đầu thấy bệnh tật là đúng lí, vì giờ đã tìm ra cách để dùng ngôn từ trị liệu biện hộ cho bệnh tật. Tôi cũng đã từ bỏ việc trị liệu cho người ấy.

3. Tôi gặp trường hợp thế này: một người nam nọ dù được trị liệu và đạt được các kết quả, đã lành một số triệu chứng, vẫn cố lặp lại các triệu chứng để bác bỏ phương pháp trị liệu và sỉ nhục nhà trị liệu. Thậm chí, anh ta cố tình mắc lại các bệnh nhân gian, rồi lại tuyên bố đã theo một phương pháp trị liệu cao hơn và khỏi để sỉ nhục phương pháp trị liệu của tôi. Sau đó anh ta lại bệnh lại, nhưng đã quen che giấu bệnh tật của mình, chỉ phát tác khi nhắc đến phương pháp trị liệu của tôi. Tôi xem anh ta là bị loạn thần kinh hoàn toàn, không thể chữa trị. Tôi đã đề xuất cho anh ta xuất viện và trả về cho gia đình. Tại gia đình, anh ta cố gắng truyền bệnh cho người xung quanh để khẳng định mình. Tôi cho rằng chứng bệnh tâm thần của anh ta có xu hướng lây lan, xâm nhiễm, nên đã đề nghị cách ly.

Thứ Bảy, 28 tháng 1, 2017

Trục xuất

Để bảo vệ chúng khỏi bóng đêm và tăm tối, anh đã mở mắt cho chúng, chỉ cho chúng thấy những cạm bẫy đô thị, những ma vương và quỷ dữ. Chúng ngần ngừ nhìn nhau, đợi anh quay đi, dùng con dao tư tình giết nhau. Mắt chúng hằn học, giọng lưỡi giả dối, chúng muốn lừa anh như quỷ dữ định hãm hại Đức Chúa Cha,

Nhưng anh biết đâu là lưỡi rắn, đâu là giọng người, đâu là tiếng người công chính.

Anh trừng mắt nhìn chúng, hiện nguyên hình nhưng trái tim nhơ nhớp, chực rỉ ra những giọt tình đen thắm. Anh bảo chúng: "Hãy tan đi, bề tôi của quỷ dữ." Vậy mà chúng đã từng là hồng bảo ngọc, lam bảo ngọc mọc ra từ những long mạch thẳm sâu.

Có tình không có Trí, nhiễm tình tất hoại Tâm. Trao cho kẻ tăm tối ngọn đèn, chúng tất vứt xuống bùn. Thật là đáng trách.

Nhưng còn có điều quan trọng hơn:

Cộng đồng đã tựu thành rồi. Đêm tối không thể xâm phạm Mặt Trời. Những kẻ phá hoại đều gục ngã và bị hất ra xa. Anh quay lại nhìn những người anh tin tưởng nhất. Họ như đá mặt trời, hễ gặp nhau sẽ bừng sáng.

Đã đến lúc chào đón những Mặt Trời đích thực đang tìm đến Cộng Đồng.

Nhanh chân lên.

Tặng máu thịt ta mấy lời trong kinh Thánh

Cớ vấp ngã (Mt 18: 6-7; Mc 9:42 )

1 Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Không thể không có những cớ làm cho người ta vấp ngã; nhưng khốn cho kẻ làm cớ cho người ta vấp ngã!2 Thà buộc cối đá lớn vào cổ nó và xô xuống biển, còn lợi cho nó hơn là để nó làm cớ cho một trong những kẻ bé nhỏ này vấp ngã.3 Anh em hãy đề phòng!

Sửa lỗi anh em (Mt 18: 15, 21 -22 )

4 Dù nó xúc phạm đến anh một ngày đến bảy lần, rồi bảy lần trở lại nói với anh: "Tôi hối hận", thì anh cũng phải tha cho nó."

Sức mạnh của lòng tin

5 Các Tông Đồ thưa với Chúa Giê-su rằng: "Thưa Thầy, xin thêm lòng tin cho chúng con."6 Chúa đáp: "Nếu anh em có lòng tin lớn bằng hạt cải, thì dù anh em có bảo cây dâu này: "Hãy bật rễ lên, xuống dưới biển kia mà mọc", nó cũng sẽ vâng lời anh em.

Phục vụ cách khiêm tốn

7 "Ai trong anh em có người đầy tớ đi cày hay đi chăn chiên, mà khi nó ở ngoài đồng về, lại bảo nó: "Mau vào ăn cơm đi",8 chứ không bảo: "Hãy dọn cơm cho ta ăn, thắt lưng hầu bàn cho ta ăn uống xong đã, rồi anh hãy ăn uống sau! ?9 Chẳng lẽ ông chủ lại biết ơn đầy tớ vì nó đã làm theo lệnh truyền sao?10 Đối với anh em cũng vậy: khi đã làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi đã chỉ làm việc bổn phận đấy thôi."

Mười người phong hủi

11 Trên đường lên Giê-ru-sa-lem, Đức Giê-su đi qua biên giới giữa hai miền Sa-ma-ri và Ga-li-lê.12 Lúc Người vào một làng kia, thì có mười người phong hủi đón gặp Người. Họ dừng lại đằng xa13 và kêu lớn tiếng: "Lạy Thầy Giê-su, xin dủ lòng thương chúng tôi! "14 Thấy vậy, Đức Giê-su bảo họ: "Hãy đi trình diện với các tư tế." Đang khi đi thì họ được sạch.15 Một người trong bọn, thấy mình được khỏi, liền quay trở lại và lớn tiếng tôn vinh Thiên Chúa.16 Anh ta sấp mình dưới chân Đức Giê-su mà tạ ơn. Anh ta lại là người Sa-ma-ri.17 Đức Giê-su mới nói: "Không phải cả mười người đều được sạch sao? Thế thì chín người kia đâu?18 Sao không thấy họ trở lại tôn vinh Thiên Chúa, mà chỉ có người ngoại bang này? ".19 Rồi Người nói với anh ta: "Đứng dậy về đi! Lòng tin của anh đã cứu chữa anh."

19 "Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông"20 Người Pha-ri-sêu hỏi Đức Giê-su bao giờ Triều Đại Thiên Chúa đến. Người trả lời: "Triều Đại Thiên Chúa không đến như một điều có thể quan sát được.21 Và người ta sẽ không nói: "Ở đây này! hay "Ở kia kìa! , vì này Triều Đại Thiên Chúa đang ở giữa các ông."

Thứ Năm, 22 tháng 12, 2016

Ngày Chúa Giáng sinh

Mỗi lần con vấp ngã
Con gọi tên Ngài đến mệt lả
Con quỳ xuống cầu nguyện với lặng im
Thấy mình chìm trong mênh mông miên viễn...

Con thấy bóng mình hằn trên đường xa
Liệu mai này con có đến đích không Cha?
À, con không nên hỏi những câu như vậy
Ngài đã bảo con, 
"Ngươi là con Ta"

Cha ơi chân con ứa máu cả rồi
Ngón chân hình như không bám được vào đất
Con có được quỵ ngã không Cha?
Chỉ một lúc thôi, rồi con chợp mắt
Chỉ một chút thôi, rồi con thức giấc
Có được không thưa Cha?

Cha ơi nếu Cha ngự trong lặng im
Người có lắng nghe con không?
Con thường đi đường và sa vào trống rỗng
Định tìm trong hư vô một hào quang lồng lộng
Định ôm trong tay ân huệ mênh mông
Nhưng con chỉ ôm được thinh không
Cha ơi, Cha có đó không?


Cha ơi con ngã mất rồi
Chân con mỏi lắm, sức con kiệt lắm
Người ta đi trăm dặm, con chỉ bước bấy nhiêu
Sao con lại gục ngã hả Cha?
Con là con Cha cơ mà, Cha bảo vậy cơ mà?
Sao chiên của Ngài đóng đinh con
Sao con bị đóng đinh trên thập giá?

Cha ơi, sẽ ra sao nếu con không ngã?
Sẽ ra sao nếu mỗi lần cầu nguyện trên những ngọn đồi lạnh lẽo
Con được nghe tiếng Cha?
Con được biết Ngài không ở xa
Mà ở ngay bên con
Ngay trong con
Sưởi ấm khi con lạnh
Ban an lành khi con âu lo?

"Con của Ta
Con là con Ta"

Vâng thưa Cha
Có phải khổ đau này là để được nghe tiếng Ngài?
Có phải bi ai này là để được trông thấy Ngài?
Như mọi quyền năng con được ban để vinh danh Ngài?

Thưa Cha con sẽ không hỏi nữa
Con sẽ hóa thành Lửa Trời, giáng xuống kẻ mạo danh Cha
Con sẽ hóa thành Ánh Sáng, bay lên phụng dưới chân Cha
Con sẽ hóa thành Cầu Nguyện, tụng ca Cha
Con sẽ hóa thành 

Con Cha


Thứ Hai, 12 tháng 12, 2016

Phù Vân, Thế gian (08)

Quay trở lại cái mốc mà, lúc đấy Duy Hựu, Dương Tiên với Bạch Vân Cư Sĩ cùng với các Hộ pháp, tất cả mọi người đều đang ở trong một trạng thái gần như đến giai đoạn đối địch. Đó là một mốc rất quan trọng, bởi vì trong những cuộc đấu phép thì không bao giờ lại nên biến thành tình trạng đối địch, ngay cả những công phu tu luyện võ công, thì mọi người chỉ là cái tranh đấu đấy, chứ không phải là đối địch, tức là không coi người kia là địch thủ. Nhưng đến một điểm nhất định, giả sử phải thật sự coi người kia là địch thủ, thì đấy chính là một giai đoạn, đấy chính là một mốc mà những cái duyên nghiệp sẽ được tích lũy. Vì người tu Đạo không tích thêm nghiệp, có thể tích thêm duyên chứ không tích thêm nghiệp, do đấy nếu như biến trở thành một nghiệp thì đấy là chuyện rất nguy hiểm. Thế nhưng áp lực của Bạch Vân Cư Sĩ và các vị Hộ pháp kia, gần như chính là để bức cho bằng được tình trạng biến thành đối địch.
Nếu người dưới có thể bức được người trên, đấy sẽ thành cái tội lỗi rất là lớn, vì người dưới nguyên tắc không được bức người trên. Cũng đơn giản như việc khi mọi người đứng trước một bàn thờ, một Điện Thờ, hay là đứng trước các vị Thần, mọi người không được chất vấn, không được lôi kéo, không được làm việc gì cả, không được xếp ngang hàng với họ… Bởi vì tất cả điều đấy đều ngang với bất kính. Nên nếu đến cái mức gây ra tội giết La Hán, làm chảy máu Phật, thì tội đấy không thể tha được. Lúc đấy nếu phe Bạch Vân Cư Sĩ có thể bức Dương Tiên đến chỗ phát sinh một ý tưởng đối địch, thì bên Bạch Vân Cư Sĩ cũng là tội nghiệt không để đâu cho hết, và Đạo hạnh của Dương Tiên cũng theo dòng nước mà trôi. Ở tầng của Dương Tiên, một niệm sa ngã là không cứu vãn được. Bởi vì khi đối địch với một người, thì đã sẵn bằng người đấy rồi, chính là tầng thứ như nhau, cho nên chuyện lúc đấy hết sức khẩn cấp. Khẩn cấp là bởi vì Dương Tiên không chỉ bảo vệ mình, thực ra thì đúng như trong Tiên Môn, “Tiên bảo kì thân”, có rất nhiều nghĩa, nhưng nghĩa đầu tiên và nghĩa căn bản nhất đấy là Thân này là Tiên bảo. Trong việc tu luyện, cho dù bất cứ hoàn cảnh nào cũng phải bảo vệ mình chính là vì Đạo. Đây là một cái lí rất là tinh tế mà thực ra đòi hỏi một lí trí rất vững mạnh để biết chuyện này. Người ta bảo vệ thân mình được, thì đấy chính là đang bảo vệ quá trình phụng sự Đạo, người nào không bảo vệ được mình, thì xem như quá trình phụng sự này là không đảm bảo.
Quay trở lại lúc đấy, lực lượng của Bạch Vân Cư Sĩ đều dồn rất mạnh rồi, và Dương Tiên cũng đến cái lúc là muốn bảo vệ Duy Hựu và nhà vua thì đều phải dùng Thần lực của mình, và nếu thế thì phải huy động Thần lực ở một mức quá đáng... Là bởi vì thế này, người ta có một thang độ khi người ta đấu tranh với nhau, cái cuộc đấu này cứ lên đến một mức, lên một mức, lên một mức, mỗi lúc một ghê gớm. Đầu tiên chỉ là đọ, tức là so sánh cái sức lực, sau đấy là bắt đầu tương đấu, tức là hai bên thực sự bắt đầu có cái thắng thua, rồi lên cao một mức nữa, nếu như trở thành đối địch thì đấy là phải đến một cái mức nhất định như thế. Nhưng cường lực mà Dương Tiên sử dụng ngày càng tăng cao lên là để duy trì tình huống và cũng để bảo vệ hai người kia. Nếu như Dương Tiên bảo vệ hơn nữa, thì sẽ thành bao bọc chuyện không phải của mình, và nếu bảo vệ hơn nữa, bao bọc chuyện không của mình chưa phải là hết, mà còn đẩy cái năng lượng khiến nó trở thành đối địch với Bạch Vân Cư Sĩ. Lúc đấy Dương Tiên chỉ cần tăng thêm một lượng năng lượng nữa, thì đã thật sự được coi là đối địch rồi. Đấy chính là một quá trình mà đến một mức độ nhất định thì không thể được gia lực thêm, hễ thêm là biến chất. Cho nên đối với người tu Đạo, điều mấu chốt đấy là, với việc nào có thể xử lý với việc đấy đúng như nó nên là, xử lý quá cực đoan hoặc là bất cứ cái ý hướng nào, đều sẽ khiến cho chuyện đấy trở nên biến tướng đi rất tồi tệ. Cho nên ở trong mọi việc đều phải có sự khéo léo để từng bước, từng chừng, từng mực, có thể chuyển hóa nó được.
Lúc đấy cường lực của Bạch Vân Cư Sĩ thực ra có một chút ý là cý gây ra chuyện lớn. Bạch Vân Cư Sĩ ông ấy bắt đầu đã không sợ cái hậu quả của chuyện đấy nữa rồi, mà muốn bức cho Dương Tiên phải lùi bước được. Đấy là vì trong đầu ông có tính toán thế này, ông cho rằng Dương Tiên là bậc đạt Đạo, tất là sẽ vì Đạo hạnh của mình mà không bao quản chuyện người khác, tất sẽ vì Đạo, chứ không vì mình. Đấy là chuyện ông tính toán trước, vì ông ấy đã tính là sứ mệnh nào cũng không bằng tu viên mãn. Cho nên nếu như Dương Tiên bỏ dở mức tu luyện bây giờ, hạ xuống một cấp, một tầng, thậm chí hạ xuống nhiều cấp, nhiều tầng như thế, thì chuyện đấy bản thân Dương Tiên là không chấp nhận nổi. Cho nên Bạch Vân Cư Sĩ cứ dấn tới một bước, khiến cho các lực lượng này trở nên hung hãn một chút, là bởi vì nếu có sát ý đối đầu địch, thì bên kia cũng sẽ phải có một sát ý tương tự.
Lúc đấy hai bức tường vật chất của Bạch Vân Cư Sĩ với Dương Tiên giao nhau, thì các lực lượng vật chất của Bạch Vân Cư Sĩ mang tính hung hãn đối đầu rồi, thì bên kia sẽ có các thái cực tương tự hình thành để nó chống lại điều đấy. Chính là bởi vì hiểu được điều này cho nên là cái việc Dương Tiên bắt đầu chuyển dần sang trạng thái đối địch là chuyện rất nguy hiểm. Thêm một chút nữa, thì lần này Dương Tiên Đạo hạnh cũng rớt, mà lần này Bạch Vân Cư Sĩ và các vị Hộ pháp kia cũng vĩnh bất tái phục, nói chung là sẽ mất đi rất nhiều điều ở trong một chuyện như thế. Nhưng hai bên đều cho rằng mình đang bảo vệ cái lí của mình, tuyệt đối không thấy là mình sai, cũng không lưu tâm đến bản mạng của mình.
Lại kể lúc đấy ba vị Chưởng môn đều tiến vào. Khi ba vị ấy tiến vào, một người mặc áo xanh, một người mặc áo trắng, một người mặc áo đỏ, tất cả chói lòa trong ánh sáng của họ, họ tỏa rực rỡ ra lấp lánh, đấy chính là tam vị Chưởng môn, đấy chính là Tam Tòa nổi tiếng ở trong Nội Đạo Tràng. Bởi vì các vị đi theo kia ngoài các phái khác thì còn rất đông đảo các Hộ pháp của phái Nội Đạo Tràng. Tất cả mọi người của phái Nội Đạo Tràng nhất lượt quỳ xuống. Bạch Vân Cư Sĩ nhếch mép cười nói: “Ba vị đến cũng đúng lúc quá nhỉ!”
Bởi vì ý của ông, đấy là đáng lẽ phải đến sớm hơn để có thể bắt được cái đứa bé kia hơn là xảy ra một cuộc đọ sức, còn khi đã xảy ra một cuộc đấu pháp lực, thì dù gì cũng không thể vãn hồi. Cho nên ở trong người tu Đạo luôn luôn phải giữ pháp lý vô tranh. Nếu như thật sự có thể vô tranh, cái ý của người ta không phải là tranh, thì mọi chuyện sẽ tốt, lúc đấy dù gia cường lực để làm gì cũng không phải là tranh. Nó giống như thế này này, khi mọi người dùng cái búa đập một cái đinh lún xuống, thì cái lực lúc đấy được gọi là một cái lực để gia cố, và nó không mang ý tương tranh. Cho dù về mặt vật lý thì cái đinh đấy nó sẽ đẩy ra một cái lực nó tương đương với lực cái búa đập vào. Cái lực nó sẽ được tản bớt ở trên cái tường, thế nhưng mà cùng một lúc cái phản lực từ dưới nó sẽ dâng lên. Thế nhưng nếu người không có ý tranh, vật chất là không tranh thì nó sẽ không có phản lực đấy, cho nên duyên nghiệp nó sẽ không hình thành theo kiểu đấy, và nó chính là mấu chốt của cái việc là người tu có thể đem cái ý chí, đem cái sinh mệnh của mình đặt vào chỗ Chân Thiện hay không. Nếu đặt được vào thì không bao giờ có kẻ thù, theo nghĩa đen, không bao giờ có kẻ thù. Và thường là người ta sẽ thương yêu kẻ thù như thể thương yêu các vật chất của mình, dạng như thế. Nhưng đấy là một cái lý trong tu luyện.
Bạch Vân Cư Sĩ dù sao đến lúc đấy cũng đã trót bộc lộ cái ý hung hãn rồi, cho nên ông ấy thấy cái việc ba vị Chưởng môn kia đến muộn là một vấn đề mà ông không chấp nhận nổi. Thực ra thì cũng không hẳn là không chấp nhận nổi theo nghĩa xấu, chỉ có thể nói là, ông thấy trong lòng thật không thoải mái. Tại sao ông lại thấy không thoải mái? Mọi người mới nghe thì có thể cho là vô lý, nhưng ở trong Tiên sự thì có sự không thoải mái đấy, đấy là vì thời khắc ở trong Tiên sự đều chính xác phi thường, mọi người đều có thể xuất hiện đúng lúc đúng chỗ, cho nên lúc đấy ba vị Chưởng môn xuất hiện đúng ở nơi đấy, chính là bởi vì phải xuất hiện đúng ở lúc đấy, họ đã đến đúng vào lúc đấy mà đến chứ không phải là lúc khác. Cho nên đối với Bạch Vân Cư Sĩ lúc đấy chuyện quả thực không vừa ý.
Lúc đấy Bạch Vân Cư Sĩ còn chưa kịp cất tiếng thì Dương Tiên đã cất tiếng trước, ông thủng thẳng nói là: “Các vị là các Địa Tiên, việc gì phải nhúng tay vào việc này.” Lúc ấy ông vừa nói xong thì tiếng lảnh lót của La Bình Công Chúa đáp lại: “Nếu chúng ta không nhúng tay vào việc này, cớ gì Ngài phải nhúng tay? Những bậc Thiên Tiên như Ngài tốt nhất là nên lo Đạo giời. Còn nhớ những năm trước khi mà ma chủng đến nơi, ma khí tràn khắp các cõi, lúc ấy các Ngài lo bảo vệ Đạo lớn của mình ở đâu? Đến lúc không bảo vệ được chính mình cũng chẳng bảo vệ được Đạo, chỉ còn cách để dựa vào những an bài có sẵn của Nội Đạo Tràng ta mà thi hành. Chuyện đấy Ngài nói là tốt hay là xấu?” Thực ra thì Dương Tiên là bề trên, tất nhiên là không trách với kẻ dưới, tuy nhiên cũng có một lý, đấy chính là cái lúc ma chủng theo chân vào cửa Vĩnh Lộc, Thanh Hóa, vào cửa Thần Phù, thì lúc đấy đã có một cái sự im lặng của Tiên Môn, sự im lặng này thực ra còn gây ra rất nhiều vấn đề trong lịch sử sau này. Nhưng đấy là một cái lựa chọn trong quan hệ với Đạo, cho nên chuyện đấy nhất định phải xảy ra như thế. Nhưng cái vùng nào rút cục sẽ đón Thiên Pháp tốt nhất, nơi sẽ đón Thiên Pháp tốt nhất đích thị đấy là nơi sẽ cùng truyền nhiều loại Tôn giáo, nhiều loại Tín ngưỡng. Cho nên lúc đấy có những cái tính toán đằng sau xa dài hơn nhiều, chuyện đấy nhất thời không nói được. Sự thể đại loại là vậy.
Quay trở lại, lúc đấy Dương Tiên nhìn vào La Bình Công Chúa lại mỉm cười tiếp, Ngài lại nói là: “Ngươi rút cục đều là muốn trách cứ ta chứ không phải muốn giải quyết sự vụ này đúng không?” La Bình Công Chúa đáp lại: “Ta nhất định muốn giải quyết, thế nhưng ta phải giải quyết theo hướng ai nên giải quyết thì người đấy giải quyết.” Dương Tiên lại đáp: “Nếu chuyện này vốn là để Đạo đặt định, cho nên ta thuận Đạo mà làm, cũng không phải chuyện ngươi sắp xếp, càng không phải chuyện ta sắp xếp. Để xem nên thế nào, e rằng không phải như ngươi nghĩ.” La Bình Công Chúa thét lên: “ Làm sao lại không như ta nghĩ, vì chuyện này vốn là do ta đặt định, ông Trời chính là sắp đặt cho ta đặt định như vậy!”
Lúc đấy Dương Tiên còn chưa kịp cất lời thì đã thấy Liễu Hạnh bước về phía trước, nàng mỉm cười, ánh mắt vô cùng trong sáng, thân thể Liễu Hạnh toát ra một ánh sáng trắng vằng vặc, giống như ở giữa ban ngày mà trăng đang mọc, một cảm giác rất dị kì. Chính cái cảm giác dị kì của các vật chất Tiên chủng này đã khiến cho người ta khi gặp những người ở trong Tiên Môn thường có một cảm giác rất dị kì, nó giống như luôn luôn sống trong các ảo ảnh thiên tượng nào đấy, nhưng bản thân họ là một thiên tượng, bản thân Tiên Môn là thiên tượng. Đang nói về Nội Đạo Tràng, lúc đấy Liễu Hạnh bước lên, khuôn mặt rất từ ái, nàng mỉm cười nói với Dương Tiên rằng: “Xin tạ lỗi với Tiền bối, đã khiến cho Tiền bối phải phiền lòng. Thế nhưng sự vụ đứa bé này quả nhiên nghiêm trọng, chúng ta nhất định phải xử lý, đây chính là đặt định cho tương lai của Tông Đạo xứ này.” Lúc đấy Dương Tiên lắc đầu nói: “Các ngươi luôn miệng nói Tông Đạo, Tông Đạo dĩ nhiên là có một phần ở trong việc này, nhưng đấy không phải là mấu chốt. Mấu chốt là đây chính là thiết lập một nền tảng Đế Vương để chờ đón trong tương lai Chính Pháp sẽ về nơi này.”
Ông dùng đúng từ “Chính Pháp”. Tại sao ông có thể dùng đúng từ Chính Pháp, bản chất từ Chính Pháp vốn đã được tương truyền từ rất lâu ở trong Phật Pháp. Thực ra việc ông gọi đây là Chính Pháp là một điều rất kỳ quặc. Bởi vì vốn lẽ ông phải gọi là Chân Đạo, nhưng ông lại không gọi nó là Chân Đạo lại gọi là Chính Pháp. Hiển nhiên ta biết là giữa Dương Tiên với Âm Tiên có một mối liên hệ. Điều Âm Tiên đã biết, hiển nhiên cũng là điều Dương Tiên sẽ biết. Lúc đấy Âm Tiên đã theo một thần chú rất lớn, tụ tập một năng lượng cực lớn, một loại cấm chú để đi về miền tương lai. Cho nên khi ông chuyển từ tương lai đến tín tức đấy, thì Dương Tiên cũng hiểu thế nào là vấn đề Chính Pháp. Có điều lúc đấy lại không phải là lúc để những người ở Nội Đạo Tràng thắc mắc về điều đấy.
Lại nói lúc đấy Liễu Hạnh quay sang Bạch Vân Cư Sĩ bảo rằng: “Ngươi thấy việc này rút cục nên xử lí thế nào?” Bạch Vân Cư Sĩ liền đáp: “Ta đã xử lí, có điều hậu quả cũng không thể đo đếm được. Từ nay các ngươi nếu không đưa được đứa bé về, thì xem như chính các ngươi trái mệnh của Ngài.” Rút cục thì hai người đấy đang nói đến “Ngài” nào, đấy là chuyện hồi sau sẽ rõ. Nhưng ngay lúc đấy Dương Tiên bật cười ha hả: “Ra là các người có chỗ chống lưng, thảo nào dám mạo phạm đến chỗ Âm Dương Song Tiên chúng ta.”
Lúc đấy lại nói Mẫu Thiên bước ra, nàng tỏa ra một ánh sáng rực rỡ giống như mặt trời, giọng nói của nàng ngọt ngào và vang khắp rộng căn phòng, giống như âm vang ở trong Tâm của mỗi người. Mẫu Thiên mới nói: “Ta biết Ngài có ý trách cứ, nhưng chuyện này không phải là chuyện trách cứ, Ngài cũng biết điều đấy. Đứa bé này là có trọng mệnh, nhưng ai giúp nó làm trọng mệnh, điều đấy cũng không phải là do ta hay do Ngài chọn. Chúng ta đã tham bốc, xem quẻ, cúng trời, cầu đất, chờ đợi mọi điều, đều ra điều là Nội Đạo Tràng sẽ là người giúp đứa bé này khôi phục Thần khí nhân gian. Cho nên từ nay Nội Đạo Tràng sẽ là người đứng chủ mệnh ở xứ này và trở thành những người bảo trì Thần khí và những cánh cửa dẫn lối cho Thần khí xuyên nhập nhân gian.” Dương Tiên cười nhạt đáp: “Các ngươi mở miệng là xứ này, các ngươi không thấy là Đạo. Còn ta không nói là Đạo, thì đã đáp ứng cả xứ này rồi.” Ý của Ngài nói là, Đạo có thể đáp ứng được một xứ, tức là ý Ngài muốn nói là, Đạo có thể bao quản, có thể chuyển hóa, có thể điều khiển mọi thứ, chuyện ở xứ này xét đến cùng là chuyện ở trong Đạo, cho nên điều cần nhắm đến là điều lớn chứ không phải điều nhỏ, cần nắm đến là đại thể chứ không phải tiểu tiết, ý Ngài là như vậy. Ý Ngài tức là, khi đứa bé này phụng sự Đạo, thì chuyện ai được tốt sẽ tự nhiên tốt, chớ nên nghĩ nhiều.
Lúc đấy La Bình Công Chúa cũng nhảy vào nói tiếp: “Ngài nghĩ xem, thực ra thì chúng ta không có ý biến chuyện này thành chuyện nhỏ bé tiểu tiết, có điều đứa bé kia là đặt định cho chúng ta giúp đỡ, đưa đường cho nó, không thể bây giờ Ngài muốn dẫn lối cho nó thì dẫn lối được.” Dương Tiên trầm tư suy nghĩ một lúc rồi đáp: “Hãy hỏi ý kiến nó xem sao.” Vốn Ngài nói câu đấy không phải là bởi vì thật sự cần hỏi ý kiến đứa bé, Ngài nói câu đấy có ý là, Đạo thể hiện qua đứa bé, tự nhiên nó sẽ nói điều chân chính, và vì điều Ngài làm chính là chuyện của Đạo, cho nên Ngài tin rằng an bài đều có đầy đủ, đứa bé chọn hay không chọn lúc đấy không phải là quyền của nó chọn hay không chọn, mà là xem Trời Đất nó chọn hay không chọn. Lúc đấy Ngài chỉ đứa bé, gọi Duy Hựu lại nói: “Duy Hựu, con muốn đi cùng ta tiếp con đường con đang đi, hay con trở thành một bộ phận của Nội Đạo Tràng, và con sẽ đi theo lối của Nội Đạo Tràng chỉ bảo?”

Duy Hựu trong lòng hết sức bâng khuâng, lúc đấy vừa trải qua một áp lực cực lớn, trái tim giống như nhẹ bỗng, hơn nữa tâm tình bỗng nhiên bất giác nổi lên một cảm giác muốn an dật. Cho nên nó còn chưa kịp trả lời thì Dương Tiên đã mỉm cười nhìn nó nói: “Nếu quả thật tâm ngươi muốn an dật, thì cũng không nhất thiết phải theo Nội Đạo Tràng cơ mà?” Thực ra trong câu đấy đã bao gồm rất nhiều ý tứ nghiêm trọng. Đấy là bởi vì một người ở tầng Dương Tiên không ngẫu nhiên mà kéo một người, không ngẫu nhiên mà thêm một người, không ngẫu nhiên mà đặt định một người vào một vị trí, đã hy vọng ở Duy Hựu tuyệt nhiên là vì Duy Hựu có sứ mệnh to lớn. Rồi Dương Tiên lại nói tiếp, và quả đúng như vậy, Dương Tiên bảo: “Rút cục ngươi sẽ là vì sứ mệnh Sư môn, hay là vì cảm tính cá nhân, đều là do ngươi chọn.” Điều ấy thực sự tác động vô cùng lớn đến Duy Hựu.