Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Thứ Năm, 17 tháng 3, 2016

Lời (3)

1. Hao tâm tổn ý, dạy hai chữ Âm-Dương. Cuối cùng đến một chữ ngươi cũng không học nổi. Chỉ trách ta nhìn lầm người.

2. Nếu đến "Không gian-khác" ngươi cũng không hiểu nổi, thì ngươi tin gì nhiều hơn chính ngươi?

3. Ngươi học được chữ Thật thì bỏ phế chữ Chân. Học được hòa ái thì tránh đi chữ Thiện. Học được nhịn nhục là quên đi chữ Nhẫn. Ta còn dạy chữ cho ngươi làm gì?

4. Ngươi bị đuổi khỏi cửa thì đi đi, còn quay lại tìm cách đốt nhà cho bằng được? Ta nhắm mắt trước kẻ phóng hỏa-giết người được sao?

5. Chữ Diệt đó không phải là để dạy ngươi đâu.

Thứ Hai, 14 tháng 3, 2016

Phù Vân, Lục Đạo (07)

Nguyt Quang bưc ra khi đng cùng vi chư Thn, khi y mi thy nơi mình va bưc ra không phi là đng mà là mt lâu đài rc r màu vàng kim. Nơi va bưc ra t mt căn phòng nh quay đu nhìn li đã thy rng ln vô cùng vi nhng tưng Thn to ln lp lánh tht sc. Phía đi din vi Thn đin là mt dãy nhà liên hòa, mái vút cong có nhng con rng đ màu sc cùng nhng đàn phưng hoàng to ln rc r. Nhìn xung dưi là mt Sân Tế vuông vn, mi viên đá nn li cách nhau mt chút, gia chúng có nhng dòng sui thun khiết thơm ngát róc rách. Mi phiến đá lát đu to ln vô cùng, trông bng vi mt sân nh, đ cho đến mưi v cùng đng. Nơi Sân Tế tht đc bit, ánh mt tri b hút vào đó như đi vào mt lung lc xoáy, đ li nhng vt sáng xon c kì vĩ. Đon Sơn Thánh bưc ra trưc, ct ging nói ln: "Hôm nay là khi đu tân kì cui cùng ca chúng ta, sau đó Chân Pháp s truyn đến, thay đi Thiên Đa. Các v, Ngc n chưng qun các cõi x này đã đưc hòa mnh vào tiu t này, nó s xung nhân gian đng đm đương s v, đt đnh nhân gian. Các v có quan nim nào khác v s v này chăng?".

Khi y mt v Thn to ln, khuôn mt tươi tr, khoác áo giáp vàng óng anh, hai tay mi tay cm mt khiên tròn ln hoa văn luân chuyn, trông cũng như đang luân chuyn. V y va đến thì âm thanh như sm đng khp các cõi. Đon ln tiếng: "Sơn Thánh, ông qun Tiên gii thì có th không lý đến cái lý ca Nhân gian sao? Mun hóa nhp phi có đng thun Thiên Đa, ép nhp là cưng cu hy to, sao li dám ch đnh s v này gp gáp đến thế?" Thần Xanh Đỏ dùng truyn âm nói vi Nguyt Quang: "Tiu t, nhân gian là có ch qun đ đm bo các sinh mnh đa không gian không đưc xâm tiến. Nhân gian mi cõi đu đưc xây dng da trên vt cht thi gian gi là Thế, nghĩa là Đi-sng, trung bình là 30 năm; li đưc xây dng da trên Không gian ly trung tâm chu chuyn thiên đa là Ngưi, nên gi đó là Nhân Thế. Nhân Thế mi nơi li có s khác bit vt cht. Con nhìn xem hai cái khiên tròn trên tay ông ta là hai mt Thin Ác ca vt cht Nhân Thế cõi này, mun giáng hóa vào Nhân gian đu do ông ta là ngưi chp s tiến hành. Nay Sơn Thánh mun nhanh chóng tiến hành cho đúng Thiên Đa Vn, li phm đến Thn S ca ông ta, tht là nan gii". Nguyt Quang git mình đáp: "Trên c Sơn Thánh, ch có mt v đưc gi là Thưng Thưng Đng Thn. Phi chăng đây là ngưi y?" Thần Xanh Đỏ gt gù: "Tiu t có tri thc, đây là Thưng Thưng Đng Thn, Thiên H Minh Ch Đi Vương Đng C Thn ng Kh Phong Sơn ca Cu Chân gii." ", văn danh bt như kiến din. Thưa Sư Ph, vy nên làm sao đây?"

C nghìn thn tiên cùng ngưc nhìn v y. Đon Sơn Thánh chp tay cưi đáp: "Đng C Chiến Thn, mi ngài giá ng chng kiến điu này cho. Nếu là giu giếm, hi xem lúc này Ngài biết đưc chăng? Chúng ta đu là vì Thiên S, gp gáp gây li, sau này xin đến Kh Phong t ti vi Ngài. Nhưng hin gi tình thế đã gp, hn Ngài cũng đã thy s y nên mi đến đây xem hin trng ca Ngc n phi chăng?" "Sơn Thánh, trên có Thiên Uy, dưi có Đa Đc, ông biết rng chúng ta nếu khi s mà thiếu Uy Đc, chng tôn nghiêm, không phm giá, thì s ln này du chi li cũng không thành đưc. Ta không trách ông vì ta, ta trách ông vì Tri đy." "Đng C Chiến Thn, vic này va khi thì tưng Tri âm u, nht biến thì Tà Ma tiêu trit, có ngưi Công Đc Viên Mãn, thng bé này nht đnh là có th đi đưc, dù có qua thiên nan vn nn s là ngưi thành s mà chúng ta mong mi." Thn Đng C nhìn Nguyt Quang, cưi hi: "Li ca Sơn Thánh, ngươi đ ông ta chu hay ngươi chu thay đ xung Nhân Thế hành s cho sư môn?" Nguyt Quang nhìn lên ri cúi đu chp tay đáp: "T ân Minh Ch đoái hoài. Tiu bi chu ơn ca Sơn Thánh còn chưa đn đáp ni, thêm chút khó khăn cũng không gánh đưc thì mong gì viên toàn s v ln này? Xin tiu bi gánh chu đó. Sai chính là tiu bi sai." Sơn Thánh ci cũng hi: "Tiu t, ta không có ơn vi ngươi thì ngươi cũng không gánh cho ta phi chăng?" Nguyt Quang li cúi ly ri đáp: "Ơn ca Thn Tiên tt do Thiên Đa. Tiu bi hàm ơn ln vì Đi S, quyết không t nan."

Đng C Thn nhìn Nguyt Quang, th dài bo: "Ta tht không mun bi quan. Ln này các cõi đu c ngưi xung. Xung cùng lúc vi ngươi còn có mt v là Qun Chúa Thiên Đình. Li na, Tây Phương Tà giáo đem lí ca Thiên Ch x y truyn sang cũng vào lúc này, biến đng ln đã đnh, li vào lúc nhân tâm cưng thnh, ngươi tht là nht quan nht nan (quan nào cũng khó khăn ln). Cha m ngươi còn nht quyết không xut quan đ tr đ, ngươi tính sao đây?" Nguyt Quang mm cưi đáp: "Tiu bi hành s vì s v ca Tiên Môn trưc Thiên S, là Thiên Tưng đnh ra thế, đáng đưc tt đưc, đáng tht tt tht. Xin Ngài viên thành cho". Thn Đng C gt đu, đon vung Mt khiên lên giáng xung, mt tia sét màu xanh trng đâm thng vào Tâm Nguyt Quang, khiến Nguyt Quang ngã bt ra sau, ming r máu. "Ho tiu t, biết là Thiên Khin nên không vn công chng đ. Vết thương trong Tâm đó là Thiên Khin Đa Pht, s theo ngươi sut 500 năm mà hành h tâm ngươi. Ch có Chân Pháp mi gii tr đưc." Đon Đng C li giáng mt khiên na, ln này mt đóa sen vn cánh bay xung đi vào trán Nguyt Quang, lp lánh thun lành, khiến Nguyt Quang như rc sáng. "Tiu t, đây là Phúc phn ta ban cho ngươi, t nay v sau Nhân Thế, ngươi dùng chính nim kiên đnh vì chính s mà thi hành s v cho Thiên Đa s đc phúc, chư Tiên đu có th có quyn giúp đ ngươi khi đó." Thần Xanh Đỏ chp tay trưc ngc, đáp thay cho Nguyt Quang: "Quý thay. Tâm nó t nay luôn đau kh bt đnh, Trí nó t nay luôn hưng đến Chính s Chính nim. Đưc s thì Sinh, hoi s thì Dit, Sinh thì ngn, Dit thì dài kh, quà này biết t ơn ra sao? Đc chính s có gì mà pht nó nng thế?".

Đng C Thn cưi nht đáp: "Ngươi vn biết l Thiên Đa, đng nói là nó, c ta phm vào Thiên Điu cũng chu ti. Đó là Uy Nghiêm mà nó phi thy biết mà trin hin."  Nguyt Quang đã đng dy, sc mt hin hòa cưi nói: "Con hiu kh tâm ca Sư Ph và Thn Đng C. Sư Ph mun nói ra cái lý y vì biết tâm con có chút hoài nghi, li không mun hoài nghi này lp đy tâm con trưc khi giáng thế nên mi đng ra nhn thay con. Thn Đng C cũng biết thế nên vì con mà dy d, li không dy trc tiếp s con không tiếp th ni, nên đành thông qua trao đi vi Sư ph. Ơn này con xin ghi tc t sâu nht."


Lúc y Sơn Thánh hô ln: "Đi ngay đi". Ri mt cánh ca xoáy ln rc r muôn vn sc màu đt ngt m ra gia sân tế, Nguyt Quang như mt ánh sáng b hút vào đó, trong khonh khc cánh ca y cũng đóng li và biến mt, thy như mt cái chp mt.
 

Chủ Nhật, 13 tháng 3, 2016

Nhìn thẳng

Họ chỉ là những con người, vậy thôi. 

Đừng trách họ. Đáng mất được gì đã có Thiên Địa nhìn.

Muốn vô hình, phải viên thành sáu ba-la-mật: thở mà không giao khí, nói mà không giao tâm, nghe mà không thu tín tức, nhìn mà không đọa vào giả tướng, suy nghĩ mà không ra ngoài Đạo, động Thân mà chính với Thiên Địa.

Có Lục-Độ như vậy được không, chính là với-nhau và với-đời. 

Chính là: đứng trước Thần, nằm trong Đạo.

Em đã đạt được chưa? 

Đến lúc rồi đó

Chủ Nhật, 14 tháng 2, 2016

Từ Thức gặp Tiên

Nhân gian có kể một câu chuyện, dù không chính xác, nhưng nó là một ý thơ rất đẹp: Từ Thức về quê, rồi thì khi quay lại Tiên Môn, chỉ thấy cây lá phong kín Động, mênh mông mịt mờ sương khói.

Chuyện đó hẵng khoan bàn. Anh có dùng Trí Tưởng-Tượng của mình đến nơi đó một phen, có gặp một người khoan thai đứng quét lá xua mây. Người ấy nhìn thấy anh mà như không nhìn, chỉ khẽ mỉm cười. Anh cũng cười. Rồi hỏi người ấy:

"Ngươi thấy Từ Thức chứ?"

Người ấy lại mỉm cười, bảo anh: "Thưa, có thấy"

Anh nghĩ, vậy là sao nhỉ? Nếu còn người ở Tiên Môn, sao Từ Thức lại không biết nhỉ? Liền hỏi: "Từ Thức thấy ngươi chứ?"

Người ấy mỉm cười rồi biến mất. Cây lá phong kín động. Mây giăng mịt mờ. 

Cảnh đó quá đỗi đẹp. Anh liền chấm dứt Trí Tưởng-Tượng của mình.

Một người bạn cũ của anh vừa nghe chuyện ấy cười khẩy, chỉ mặt anh nói: "Rõ là tưởng tượng. Thật giả hoặc."

Từ Thức gặp Tiên. 

Thế đấy.

Thứ Sáu, 12 tháng 2, 2016

Tống Tiễn

Một người bạn nói với anh thế này, trong tưởng tượng:

"Anh đã nói với mọi người một việc tối quan trọng: trước nhân tâm quá lớn, trước các can nhiễu vô tận từ ngay chính những người tự xưng là Trời, chẳng có cách nào khác, Tiên Môn nên lui bước. 

Xin Tống tiễn những bạn từng đi cùng anh một chặng dài. Xin các bạn rời khỏi Tiên Môn, sau đó lựa chọn tu hay không tu, tu môn nào, đều tự ý, tùy tiện, xin phép không bàn, không quản.

Các bạn hãy đốt, xóa bỏ các tài liệu liên can đến ta, nếu còn chút tử tế, xin thứ cho từ nay chúng ta không quen biết nhau.

Những ai cần nói gì, cần nhận lĩnh gì, ta đã nói, xin các bạn đi cho, có cố níu kéo cũng không còn nghĩa gì nữa, đi thêm không đắc được gì nữa. 

Tiên môn lui bước, Chân tu vô hình."

Nghe cậu ấy nói xong, anh có chút chưng hửng, bùi ngùi. Chẳng biết làm gì để an ủi một Người thiện đến thế, anh cùng cậu ấy chắp tay Tống Tiễn. Sau lưng cậu ấy và bên bước cậu ấy chỉ còn những người Vô Hình. Kì lạ là anh vẫn nhìn rõ họ. Anh khẽ mỉm cười.

Rồi bay lên và đi mất

trong Tưởng-Tượng

Thứ Hai, 1 tháng 2, 2016

Đến lúc

Ngoại trừ một số người quá đỗi thân cận và đã nhận những giao phó đặc biệt, đúng lúc này rất nhiều người sẽ có lại cuộc sống vốn là của họ.

Trước khi gặp anh, họ có một cuộc sống mà anh cho là "không đáng sống". Khi họ nắm tay anh, anh đã đưa họ đi, và dùng lưng mình chịu đựng những mũi dùi tăm tối. Rồi thì, giờ là lúc những người vững mạnh trở thành núi cả, những kẻ hèn hạ biến thành bùn sình: giờ là lúc những duyên nghiệp từng bị ngăn lại trở về với họ. Họ sẽ phải giải quyết nó: để chứng minh pháp lý của họ đủ lớn lao, hoặc để cho thấy phần nhân gian trong họ là thấp kém. 

Hãy nhớ rằng chúng ta nhờ họ mà ở đây, và giờ đây phải cùng họ đương đầu với những điều ấy, trở nên vĩ đại và siêu vượt. Hãy nhớ rằng đừng thương hại ai, đừng nghe tiếng than khóc ở đâu, chỉ nghe tiếng gọi thiêng liêng nhất.

Họ có lại mọi thứ vốn là của họ. Có trong đó cả đau khổ, bệnh tật và cái chết. 

Hoặc là vinh quang.

Thứ Tư, 27 tháng 1, 2016

Phù Vân, Ngoại Truyện (03)

Bt Tranh ngưc mt nhìn mu thân, đon hi: "Mu thân, ngưi đang đánh c vi Ph thân là ai vy, sao phong thái kiêu ngo, li nói trnh thưng đến thế?" Ngũ sc mm cưi: "Con nhìn xem, ngưi y trng mut, lúc di chuyn như có bch quang lp lánh, mt sâu như tri đêm, tiếng sang sng như sét giáng. Ta nói con hay, quang nh y ng vi Càn, Càn mà rng r là tt ln. Dáng di chuyn là qu Khôn, Khôn mà rng r linh đng là b Càn dn đng, tt d cc đoan. Có điu mt thuc v Ly Khm giao hòa li sâu không thy đáy, đã đến ch Nguyên Dương to ra Nguyên Âm, cnh gii rt cao trong Đo gia." Bt Tranh lc đu: "Sao sánh bng Ph thân, ta ra khí thế vô hình là Càn đã đến Đi Tưng, dáng v trm vng và Khôn đã thành Núi ln, ánh mt nhu hòa là Khm hp vi Ly thành bin ln. Cha mi chính là Sơn Hi Đi Tưng ." Ngũ Sc mm cưi: "Có trí hu. Con nói xem ai s thng". "Đương nhiên là Ph thân."

Khi y vị tiên khách nhìn Vô Ngôn mà nói: "Đo huynh, huynh thng hay thua đây?" "Tht tht l, ta và huynh dù có ai thng thua, thì chính là theo ván c này mà diễn hóa." "Vy nên đánh tiếp chăng?" "Không đánh đưc chăng?" "Đã đnh không đánh c, sao còn đánh c?" Vô Ngôn cưi đáp: "Đánh c là vì đánh c chăng?" "Xin cho cao kiến." Vô Ngôn li nói: "Ha Môn gi ch còn sư huynh ca bn đo ch trương núi Tn, t sau ha dit môn bn đo đã nht mùi Thiên s, xin th cho, ván c này đích th bn đo đánh vì c, không phi là vì Tri." V kia thng thng nói: "Đo huynh đã chng đnh đánh c vì Tri, tt càng không đánh c vì c. Hà tt phi dùng ming lưi kha lp. Xin nói rõ cho, Thiên S đã phán xung s có Thn Ma chi chiến, dit c Tiên Môn núi Bch, ngài có đnh góp sc tiêu tr tà ma chăng?" Vô Ngôn th dài: "Xưa kia phá đưc Ha Môn là do ma tâm đ ln. Li có ngưi trà trn trong Tiên Môn mà không ai hay, còn cho là đc cao vng trng, đáng tín đáng trao, thành ra ha t đó mà dy lên không ngng. Nếu Bch Môn qu có tn dit, ch trách đã đ chút tình như thế nhân lên thành Ha, đã là Ha mà Tri đnh sao còn bt ta phi can d?"

Bt Tranh nghe thế nghĩ thm: "Ah. Toàn gia vui v nơi Quy huyt này, cùng ngm tinh tú nht nguyt, cùng nói chuyn thiên sơn đi hi, bàn đến vi Đo vĩ Pháp chng phi tt hơn sao?" Va nghĩ thế v khách ch Bt Tranh nói ln: "Đo huynh xem, con ca đo huynh có cái chí an nhàn t bé, không phng s Tri Đt làm sao hòa đưc vi Tri Đt? Vui v mà phng s thì là đc Đo đy sao?" Ngũ Sc lên tiếng: "Ha ca Bch Môn, xá gì đến Ha Môn?" Vô Ngôn lc đu: "Mui sai ri, Tiên Môn nht ha, ha vi Tiên Môn là ha chung, vì thế tà ma thưng tìm danh môn chính phái mà gây s. Ta hiu l phng s, càng biết phng s là tu hành, có điu vic ta thc hin đ bài tr tà ma không nhất định phải như vic Đo huynh đây thc hin." 

V kia im lng, đon cưi: "n Quy huyt là ch tàng khí Chí Âm ca Thiên Đa, Ha Môn sao li làm vic này? Tr khi là mun giu Mt tri dưi núi mà ngm Trăng. đây Uyên Ương song tiên là Âm Dương cân bng, vy Nguyên khí đn sinh là thng nh kia. Ly Chí Âm mà dưng Nguyên khí, hn sau này nó tr nên Chí Dương, đây là ý hai v phi không?"


Ngũ Sc bưc lên phía trưc, gương mt rng r m áp: "Sau này nh nó Ha Môn li rng r như mt tri." Vô Ngôn mm cưi tiếp li: "Đó là phc hi Tiên Môn đ phng s Đo." V khách li ngn ngưi im lng. Đon ch Bt Tranh cưi ln nói: "Khi nào gp ch mt trăng mt tri gp nhau, y là lúc ngươi bt đu nhp Đo." Nói xong lin phi thân, hóa thành mt làn khói đi mất.

Thứ Hai, 25 tháng 1, 2016

Tướng gì?...

Có một chuyện nhỏ nhỏ, anh nói ra kẻo quên.

Mỗi cuốn sách là rất nhiều điều đứng sau. PT cũng vậy. Chỗ rất lớn của PT không dễ gì thấy. PT giống như một vạn con mắt nhìn ra từ một nơi, chiếu tỏa khắp. Kẻ không ứng với tiêu chuẩn ấy thì đã lập tức quay lưng, có thể giờ vẫn quay lưng. Kẻ đáp ứng tiêu chuẩn phức nhãn có thể ngồi lại thuần thành mỉm cười. Cũng có kẻ giấu giếm sự mù lòa - Mặt trời biết cả.

Một vạn con mắt nhìn khắp các cõi, chân tướng sự vụ, hình tướng các cõi đều hiển hiện. Chính người có một vạn con mắt ấy cũng thay đổi: lời nói, cử chỉ, hình dạng. Ai chưa cải sửa thì là vì chưa đủ viên đắc. Chưa đủ tức là: có thể đủ.

"Ta chia cho mọi người ánh sáng, đừng đáp lại bằng bùn nhơ" - Mặt trời bảo anh vậy.

"Người chỉ muốn thấy thứ mà dục vọng của họ cho họ thấy, sẽ không thấy Mặt trời" - một nửa của anh bảo anh vậy.

Anh đã khóc khi thấy những kẻ tự chọc mù mắt. Anh đã muốn họ bay lên nhiều tầng mây, chứ không phải là đọa đày.

Ngày ngày, tháng tháng, năm năm

Hàng ức triệu năm....

Thứ Năm, 14 tháng 1, 2016

Đi dạo

Có phải nếu những cơn gió nặng hơn sẽ ngã xuống? Anh không chắc nữa. Có thật chúng có một định mệnh phải bay từ nơi này sang nơi nọ, phải đi lên bầu trời rồi sà xuống đây trên bàn tay anh? Có một định mệnh mơ hồ nào buộc núi cứ cao lên mãi mòn mỏi, những dòng sông chảy hoài rồi biến mất, biển cứ mênh mông và cô độc để rồi băng giá? 

Anh không thể nói ra điều đó, những bí mật nằm ngay trước mặt chúng ta. Vì thế anh điềm nhiên dạo bước, lâu rồi không thấy những kì hoa dị thảo độc địa, mới hay tin rằng nhân gian đã đổi khác, phía những ngọn suối không còn đục màu, và xa xa là một rừng cây đâm lộc xanh đến nao lòng. Mặt trời ở một phía khác, khó thấy đâu là mặt trăng, ngày cứ như bất tận vì không còn bóng đêm và sự mù lòa nào. Anh gặp rất nhiều người, họ đều được mở sẵn con mắt thứ ba, những ánh nhìn đều thân thiện tuyệt vời, như xuyên qua tâm khảm và cảm nhận sự khoan dung của toàn bộ trời đất, và cao hơn nữa là những tinh hà xa xôi. Anh chìa tay ra khi họ quỳ xuống bái lạy, nâng đỡ họ dậy và kịp nhìn thấy sau lưng họ là vô số những tinh cầu rạng rỡ.

Rồi anh lại đi. Bước chân chầm chập như nhịp cỏ chạm vào nhau mỗi khi có cơn gió nhẹ, như đi thuyền trên một biển mênh mông. Ở phía xa là hòn đảo, tự đó một lâu đài bằng vàng ròng lóng lánh ánh ngọc bích. Nhưng anh đã thấy lòng mình nặng trĩu vì một điều gì đó thiêng liêng. Anh thấy bàn tay của Ngài ở phía rất xa đang vẫy gọi. Anh vội trở về nơi Ngài muốn anh đi. Bước chân anh hối hả và như có lửa đỏ rực lên mỗi khi anh chạy. Anh cứ chạy cho đến khi cầu vồng hợp thành một quang ảnh chói lóa của mặt trời, mà không biết đó có phải là Mặt trời hay là Mắt Ngài nhìn anh. 

Rồi Ngài ban cho anh một đôi cánh và anh bay lên trên những ngọn núi. Những ngọn núi say sưa ca hát, những vị Thần núi quỳ xuống khi anh bay qua, họ ngân nga tiếng vọng của triệu triệu năm còn đọng lại. Anh đi qua hàng vạn rừng cây đồi núi sông suối dân tộc. Cho đến khi chạm vào tay Ngài và đột nhiên hóa thành một Mặt trời. 


Dưới kia là các dân tộc. 

Trên này là hạnh phúc được phụng sự cho sứ mệnh tỏa phát ánh sáng dẫn đường.


Thứ Hai, 4 tháng 1, 2016

Phù Vân, Lục đạo (06)


Thần Xanh Đỏ xua tay: "Tiu t, bng mt ngươi đ hơn mí mt, t là có s xúc đng t tâm can, li m to ra nhìn ta, e là mun tâm s. Tâm s t lc ph ngũ tng biu hin ra, min cho ta lng nghe. Tuy vy ta biết ngươi đnh nói điu gì, nên ngươi ch nói điy ra na. S v sư môn ngươi chưa hiu hết đưc thì ch lun bàn, quý h hành s chân chính mà thôi." Nguyt Quang cúi ly, đon thưa rng: "Xin Sư ph th cho con tâm cm vn ln, khó mà đt đến chân chính vô nim. Sư Ph bo con xung nhân gian, đo lý đng sau là thế nào liu con có th rõ không?" "Tiu t, xung nhân gian đương nhiên là hung him. Con đã thy nhng bc vương tôn công t, đc ln vy nhưng lên đây vn là phn hoi. Kì thc trong phép tu luyn đu yêu cu dt b hng trn, đon tuyt tư tâm ngã kiến, đng nht vi Đo mt cách hp l nht. Con ngưi sng trong nhân gian, tr phi là dòng trâm anh thế phit không phi lao đng kiếm sng, kì dư đu cn có ngh nghip. H có ngh nghip tt phi tiếp nhn tư tưng ca ngh nghiy, Thân phi luyn theo Ngh, Tâm ý phng vi ngh. Ví như nông gia có nhp sinh hot ca nông gia, k gia có nhp sinh hot ca k gia, tùy tng ngh nghip li có cách đng hóa vi vn hóa Thiên Đa, tuy vy vĩnh vin không đng vi Đo ln đưc. Do đó đến nay, tam gii không có cách nào khác ngoài vic đnh ra cho ngưi có căn cơ ln thì có nhiu nghip nn, ngưi có đc ln thì xut thân ln, đó là đ h đu có th đi vào tu luyn chân chính."

Khi y có mt v tiến vào, mt sáng như sao, thân th ta ra hai màu xanh trng rc r, trông va quc thưc uy nghiêm, va hin hòa t ái, mc áo đo, tay cm pht trn. Mi ngưi đu chp tay chào: "Không gi Ch huynh cũng ti." Ra đó là Ch Đo T. Đo T ch vào Nguyt Quang, li nói: "Ta đến vì thng bé này. Ngoài kia chư Tiên ca cõi này đu đã t hi đ. Vic T đo hu quy thiên và Ngn có truyn tha chn đng tiên gii. Thng bé này li can h đến Bch Môn, ta không th không lý ti." Nguyt Quang đáp: "Có phi Thưng Tiên đây là Nh Tiên Thy, qun mi dòng chy và x s t Tuyết Sơn ra Đi Hi? Phi chăng ngài đến đây cũng có giao phó." "Tiu t nhanh nhu, bé đã có uy nghiêm. Vic ngươi mang theo Ngn xung nhân gian là điu ta ly làm lo lng. Trong tu luyn có Tính và Mnh, có th đích thc song tu Tính Mnh s có c Công và Pháp. Tuy vy ai dám nói mình truyn Chân Pháp? Ngươi xung nhân gian ln này chính là đ chun b đón Chân Pháp sut my trăm năm na, ngươi có biết chăng?" Nguyt Quang git mình: "Nếu qu vy tiu bi không th làm đưc." Thần Xanh Đỏ bt cưi: "Mí mt phía trên rung đng, chng t tim phi đu chn đng, thng bé này tiếp th nhiu mà chưa tht s đng hóa vi Công Pháp, c nó xung dưi tht là bt nó ba tui biết bay đây mà." "Con xin Sư Ph ch cho con thêm minh lý?"

"Tiu t, tht ra tu luyn cn đến Ng đ dung hòa các thăng hoa Tính và Mnh. Ng biu hin c Tính và Mnh, Tính và Mnh li dung hòa đưc qua Ng. Ngưi tu Mnh mun đc đưc cái Ng v Tính tht thiên nan. Ngươi phi tri qua ma nn, phi Ng đưc vn hóa ca Thn Th, phi du hành các cõi, thu sut duyên nghip, vưt qua thi không b mt, xuyên phá các sinh mnh, tr tà ác, hiu rõ các phép thut, biết tưng tn các đo lý din hóa. Him vì ch riêng Thái Cc thôi, đ tham thu lên cao cũng có khi mt vài trăm năm, k gì đến các Huyn thut, cho nên trong quá trình tu thu và Ng đòi hi không b tp nhim, li đưc Tiên khí tài bi, Thiên Đa giáo dưng. Gi c ngươi xung nhân gian, hn nhiên là ngươi phi tiếp xúc, hc tp, thun theo tư tưng nhân gian, nhng điy ngươi thành tho đã mt na đi, na đi còn li may mn mà hc Đo cũng không kp. Nhân gian là mê m như vy, biết tính sao đây? Hơn na B Tát Hin thế Công và Quan Âm Công đu phc tp phi thưng, đòi hi Ng và phó xut ln, tham thu các tng th xuyên qua các Thn Thông, vic đó vào gi này chính ngươi cũng chưa tht s làm ni dù đã có năng lưng rt ln." Nguyt Quang ngơ ngác hi: "Con tht thc mc, con mang năng lưng ln, phi là tng th cao, ti sao Ng li nh bé như vy?" "Ta đưa ngươi lên đnh núi, ngươi đng trên vn vt, chc gì đã to ln cao c như núi? Công y là Công Pháp an bài mà gi vào Thân ngươi, ngươi không thu ng thì không bao gi tht s là ca ngươi c. Đng tác ca B Tát Hin Thế Công chính là đưa năng lưng B Tát vào Thân ngươi, còn đc đến đâu là do ngưi n lc mà Ng. Mnh ngươi vn có Thiên Mnh, có th phát sinh kì tích, do đó đã lên đến tng cao ca luyn Mnh, nhưng li không khai thông mà b khóa như vy."

"Tôn sư, vy xung dưi nhân gian con càng Ng sao đây?" "Tiu t, chúng ta t dưng  đây sao? Đu là Đo mun chúng ta  đây, tt có huyn ý đng sau. Sau này các đ t rơi rt ca Bch Môn s ti thế, h s vì tng là ngưi Bch Môn mà tìm đến B Tát Hin Thế Công, nhưng s không th tu cao đưc. Lúc đó cũng s có Chân Pháp xut hin, ta nghĩ Chân Pháp như mt tri: ai cũng biết, không my ngưi hiu, càng khó có ngưi chân tu viên đc. Khi y k luyn B Tát Hin Thế Công có th nhân đó đc Pháp đó. Nhng k có căn cơ nht s Ng theo Chân Pháp mà hiu v B Tát Hin Thế Công, liu gii đưc Bch Môn và nhiu hơn c thế. Nhng k kém Ng nhưng có Đc thì nên làm đ t ca Chân Pháp, may ra có bưc Ng ln, có th đt phá." Nguyt Quang nghi hoc hi li: "Con tht bt ng, vy sao không làm đ t Chân Pháp c? Làm sao có th đc Pháp đó mà không luyn Công đó?" "Tiu t, Chân Pháp s truyn là Pháp bn nguyên ca c vũ tr, là Pháp ti cao, t đó mà ngươi nhn ra đưc chân tưng tng cnh công pháp ca mình, đó chính là khai sáng khai th cho Bch Môn. Tht ra s v này chính ta cũng băn khoăn bt nht, ch biết rng ngươi s đt đnh nn tng cho s tiếp nhn Chân Pháp ca nhân gian x này. V vic ti sao chng đu làm đ t Chân Pháp c đi, ta xem thy huyn cơ vô lưng, khó nói rõ hết. Nhưng sau này k có th theo B Tát Công và Quan Âm công tht s s đếm trên đu ngón tay, ta ưc chng mt Công Pháp ch có ba đ t hoc ti đa là năm ngưi. Tiu t, năm ngưy có đưc hay không li t chính vic tu luyn ca ngươi ti nhân gian."

Nguyt Quang nghĩ thm: "Nhưng Chân Pháp đã truyn ra, không tham d hn vào thì chính là đc ti." Khi y Ch Đo T, Sơn Thánh và Thần Xanh Đỏ cùng nhìn Nguyt Quang, li nhìn nhau. Ch Đo T nga mt th dài nói: "Huyn cơ khó nói. Chân Pháp mt khi đã truyn, hn là gi cái tt mà b cái xu. Gi thế nào mà b thế nào không phi theo cách nghĩ ca con ngưi, nếu đúng theo cách nghĩ ca con ngưi thì chính tà điên đo. Nhưng này tiu t, nếu có cái lý nào cùng lúc mun nó là duy nht, ph đnh mi Thn thánh, xóa b mi điu không chu chuyn sang dưi danh nghĩa và môn phái ca nó, đó là Tà Pháp, đng sau là Tà Linh. Sau này ngươi đt đnh s tu luyện  nhân gian nếu đng vi cách nghĩ ca Tà Linh, tt s phn hoi. Nên nh Đo có Huyn cơ, ti sao có đến ba nghìn sáu trăm môn phái trong ca Đo, li na phn ln không truyn ra nhân gian nhưng vn tn ti, là điu ngươi không th nghĩ bàn. Ta ch có th nói rng đc đưc Chân Pháp có nhiu hình thc mc đ, nhưng chuyn này bt tt nói thêm na." Nguyt Quang cúi đu thưa: "Ý bt kính trong lòng con mi ngưi đu thy. Con cũng s rng tiếng là con vì Chân Pháp, mà sâu là vì v tư mun th hin bn ngã. Than ôi không thu ng thì là không thu ng, k không biết chuyn nh s thu hiu chuyn ln thế nào? Con nghĩ Chân Pháp có th đ cho ngưi đng trong mi ngh nghip nhân gian, nhưng viên mãn không phi là trò đùa, chng phi mang tên là đ t thì là viên mãn."

Thần Xanh Đỏ cưi nói: "Ch nghĩ nhiu ko bt kính. S v ca ngươi là tham d vào đt đnh đ ch đón Chân Pháp. Chân Pháp thế nào chính chúng ta cũng không nht đnh đưc, ch có th dò đoán mà hành s." Đến đó không gian bng nng n. Thần Xanh Đỏ li nói: "Nhưng ta cũng mun nói, không phi ai cũng có th tu Chân Pháp. Ta vn mun nhng ngưi không th tu Chân Pháp đc đưc Pháp và tu luyn." Sơn Thánh bt tht: "Như vy phi có mt loi công bo trì ưc chế thân th, hp vi Đo mà không thành đưng li riêng, không cao mà không thp, ngưi tri qua nó có th sn sàng tu luyn." Ch Đo T bt cưi: "Bch Ha đo hu, ngươi không đnh làm càn đy ch?" Thần Xanh Đỏ lc đu: "Chư Đo huynh, k c nhng k bt xng nói đến Đo ph nh ta, ta cũng nht quyết thc thi Thin s này. Đó là Thin nguyn ca ta, không th phế b." Sơn Thánh và Đo T càng im lng. Nguyt Quang thy tâm mình bng đau nhói, còn chưa hiu vì sao thì mt v Tiên bay vào hô ln:


"Sinh T Luân Hi đã m ri"