Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Thứ Sáu, 14 tháng 8, 2015

Phù Vân (Lục Đạo, 02)

Nguyệt Quang chắp tay sau lưng, ánh mắt như trăng sáng nhìn lên bầu trời, đoạn nói: "Ngươi không minh bạch về chính mình thì bị tiêu trừ vẫn không nguôi oán hận. Vốn trong vị đệ ngũ môn đồ này đã nuôi lấy oán hận, nghi tâm, cùng các ma tâm xuất phát từ sự tự cho mình là đúng, tự cho niệm đầu của mình là hợp với sự thật, những niệm này thành một cực phản lại Om. Vị ngũ môn đồ này thiên tư thông minh, khi chưa viên mãn ắt tự cho mình là giỏi, lại học với các đồng môn càng khiến tâm tự cao lớn. Phàm kẻ tự cao mà lấy phần cao đó làm chỗ hiển thị thì sớm muộn cũng sinh ra điều tà dị. Lại nữa, cùng lúc ấy quỷ dịch làm ác khí nổi lên, thái cực hoàn toàn tương phản với Om xuất hiện. Om là chí cực của sinh mệnh, tự nhiên thái cực nghịch Om sẽ phản ánh điều nghịch đạo nhất, ấy là phản sư. Sở dĩ phản sư là nghịch đạo, là vì vị Sư Phụ chân chính là chân tướng của xu hướng sinh mệnh trong mỗi người. Nhưng phản sư thì hình thức nghịch đảo nhất là Dâm nữ. Do đó niệm của vị này duy hóa thành hình tượng của ngươi, nói cách khác chính là Dâm nữ-nghịch Đạo. Vị đó ác mà tự cho mình thiện, nghịch đạo mà tự cho mình là đúng, nên hình tượng của sinh mệnh mới này là thánh khiết, hành sự thì độc ác. Sinh mệnh mới  này không ngừng lớn lên, cho đến lúc cấu thành một dạng thức tồn tại bên ngoài vị ấy, đây là giai đoạn tự tâm sinh ma đã hoàn tất. Nghĩa là ngươi vốn không phải là thực-thể, chỉ là huyễn-niệm."

"Tiểu tử vô tri, mỗi thái cực là một cửa sinh mệnh, đã là sinh mệnh thì trên dưới cao thấp nào có khác nhau, chính là theo lề bậc  trước sau mà phân định. Ngươi không hiểu cái lý bình đẳng, tự cho mình là cao kiến, đó mới là chỗ rất vô tri." "Phế ngôn, nhân gian là giả tướng, cao thấp là đạo hạnh trước Đạo, chẳng phải do thời-không định đoạt. Ngươi sinh trước ta ngàn năm vẫn là ma, sinh sau ta ngàn năm vẫn là ma. Người tu một ngày cũng là người tu, ân sư một ngày cũng là ân sư, đạo lý căn bản đó mà không dung nổi, còn hợp với Đạo sao nổi." Ma nữ bật cười ghê rợn, tiếng cười như lóc từng mảng thịt. Đoạn ma nữ gằn giọng: "Phải lắm, Ma Niệm cũng là Ma, ta không chỉ là Ma, còn là Ma của kẻ tu Đạo. Một cánh cửa đã mở, ngàn vạn ma binh đều có thđến. Hôm nay ta đã xuất thế, thì chính là ngày Ngũ Ma hợp nhất, Địa ngục đại khai, lấy ngươi làm vật tế. Thằng lỏi thất học, ngươi tuy dung mạo sáng sủa nhưng khí lực tầm thường, đã biết chân tướng của ta thì khó tránh đại nạn." Nguyệt Quang lắc đầu, bước hẳn tới phía ma nữ, đáp: "Ngươi chỉ là Ma huyễn, sinh ra từ bất chính, đến đối mặt với ta còn không dám, làm sao tiêu trđược ta? Tà ma có thể vu hại người thường là nhờ nhân tâm, có thể bức tử thiện nhân là nhác ý, nhưng trước người tu đạo chân chính chỉ như cát bụi không có thực, ngươi dám động đến ta hãy thử làm đi." Ma nữ nhất thời nhìn thấy một ánh sáng vằng vặc từ mắt Nguyệt Quang bừng lên, kinh hãi lùi lại.

"Bạch Long Hàn Quang, ngươi là người của Bạch Môn? Bạch Long Hàn Quang lấp lánh dưới mắt như trăng ngân, vào lúc chính khí như trăng sáng, vạn đại tà khí đều khiếp đảm, là Thần Tướng, làm sao kẻ vô dụng như ngươi có được?" Ma nữ bay lên trên không, lúc này trời đã tối sầm: "Bạch Long Hàn Quang tái xuất, Bạch Long Hàn Quang tái xuất." Nguyệt Quang chiếu ánh mắt lên trời, tiếng nghe như rồng ngâm: "Quỷ nữ Ma niệm, ngươi dám hãm hại tiên đạo, tội ác chất chồng, bất khả dung tha." Nói đến đó từ Nguyệt Quang một đạo hồng quang bắn như ánh chớp, xuyên thủng tâm của ma nữ, trong khoảnh khắc chỉ còn là tàn tro bẩn thỉu rồi tan mất. Nguyệt Quang thổ một búng máu, đoạn thu tiểu đao màu đỏ lại, thở dài nghĩ "diệt được ma nữ, đại thương tim mạch." Chàng tĩnh tọa một canh giờ, đoạn từ từ đứng lên, mỉm cười tự nói: "Trước Đạo tự đếm kể thiệt hơn, thực ra là vì thiệt hơn, chẳng phải vì Đạo, cũng chẳng phải vì mình. Thân này nếu có thể dùng để tiêu trừ Ma Quỷ chính là hạnh nguyện của nó." Lúc này ngoảnh đầu lại chàng đã thấy tượng đồng đen chỉ còn là một đám sình bùn.

Chính lúc ấy chàng thấy một màng đen bao trùm, áp lực đột ngột nặng nề, xung quanh xuất hiện bốn cột màu xanh đục, lấp lóe ánh hồng, tím. Nguyệt Quang vừa hơi chấn động vì sức ép, liền thẳng lưng cười đáp: "Ta cũng có đoán thấy ngũ đệ chết thì bốn vị hẳn sẽ tự phá phong ấn mà đến đây. Vốn chẳng phải các vị tử tế mà giữ phong ấn, chẳng qua biết phong ấn còn là Sơn Thánh chưa trừng phạt mình. Tượng đồng đen là kết tinh của địa khí tinh hoa, là mồ hôi của vạn cổ Đại Long, trân quý vô lượng, thực ra là thuốc tiên để trừ ma khí, vốn là khổ tâm của Sơn Thánh với các vị. Nay tượng đã mất người tất phải diệt, hẳn các vị biết thế nên mới dùng ma pháp triệu hồi Hắc Đại Ma Chướng, định lấy ta làm vật tế mà lôi Hắc Ngục Ma Vương lên để tiêu trừ Sơn Thánh, giảm đi âu lo trong chư vị?" Vừa dứt lời thì cả bốn đều hiện thân. Trong đó có một người cao, trắng khuôn mặt có thích chữ trông kì lạ, mắt lồi bọng lớn. Một người nữa to béo có cái nhìn hung tợn. Người thứ ba là một nữ nhi thấp nhỏ trắng bệch. Người thứ tư to đen mắt điên dại. Bốn người nhìn nhau, đoạn nữ nhi trắng bệnh cất tiếng, nghe như gỗ mục đập vào nhau vụn nát: "Tiểu tử, Hắc Ngục Huyết Hoa là bí mật của Ma Môn, ngươi tất có lý lịch không đơn giản. Nhưng hôm nay ngươi đơn giản hay phức tạp, thì cũng mau nạp mình, đừng cậy vào mấy thanh tiểu đao vốn chỉ dọa khiếp phường bạc nhược mà phách lối."

Nguyệt Quang cười lớn, tiếng cười khiến cây cỏ xung quanh rực sáng, đoạn đáp: "Các ngươi lấy gì mà kháng cự lục sắc thần đao?" Người cao trắng mắt lồi cười khùng khục đoạn lôi từ trong thân ra một viên ngọc màu xanh đục ngầu, thỉnh thoảng lại thấp thoáng bóng một con giun trồi lên rồi biến mất, đoạn nói: "Tiểu tử đáng thương. Ta biết sẽ có ngày có kẻ mang lục sắc thần đao đến, nên đã luyện được Súc Sinh Bích Ngọc, chứa được vạn trùng chi trùng, mang năng lực của Yêu giới. Ngươi vô tri tất không hiểu rằng Bích Ngọc này khắc chế được Bích Đao. Để ta cho ngươi hay, trong Lục Đạo, Súc Sinh Đạo biểu hiện bằng Pad, cũng như Om không phải là Âm mà là sinh mệnh. Nhân loại phức tạp bao nhiêu, thì vật chất phức tạp bấy nhiêu, phức tạp ra sao đều có sinh khắc, sinh khắc là lý của vũ trụ, do đó có Bích Đao, thì có Bích Ngọc. Bích Ngọc này ta luyện bằng loại sinh mệnh Dục vọng sinh ra Nghi tâm, vốn là Mắt nằm trong Mắt của Đại Xà Yêu giới, là chất có thể làm tan chảy Bích Đao, vốn là con ngươi của Yêu Vương." "Ông có ánh mắt cao ngạo, bốn người kia lại hay nhìn về phía ông, hẳn địa vị ông là lớn nhất, chắc phải gọi là Đại môn đồ? Ta thấy trong lời ông có phần sợ hãi lại cay đắng, khi nói mắt đều hơi động, thân hơi run, hơi thở hơi nặng, hẳn vốn sẵn đã tổn thương tâm mạch. Ta thường nghe người tu đạo tổn thương chỉ vì nhân gian, ắt những tâm nhân gian của ông đày đọa ông. Lại nữa, ông nói rằng luyện Bích Ngọc từ Dục sinh ra Nghi ngờ, ắt ông vì Dục vọng sinh ra Nghi tâm, Nghi Tâm lại dày vò Dục Vọng, nhưng người tu đạo tinh huyết ước chế, hẳn tất thảy khiến ông điên cuồng mà không kiềm chế được. Đáng lý người ta bỏ cái xấu đđược cái tốt, ông chỉ muốn đắc mà không muốn mất, do đó càng thêm hung cuồng. Ta biết kẻ gần với ma tâm nào ắt luyện ma khí đó, kẻ gần với yêu tinh nào tất dụng yêu vật đó. Thật đáng tiếc, vì trán ông có bát nhã, mắt ông có tinh quang, lý ra là người thông tuệ hiểu sự."

Đại môn đồ im bặt, sắc mặt biến đổi. Đoạn thở dài nói: "Lời của ngươi thực có chính khí, trong đời ta ngoài Bạch Môn chủ chưa từng thấy ai khí chất lạ lùng như ngươi. Chúng ta đều lần lượt thấy sư phụ không đáng phụng sự nữa. Ta có một đợt thấy sư phụ ngồi nói chuyện với một ma nữ khỏa thân, thật hết sức đáng khinh. Ta đứng ở đó không hiểu sao lại thấy mình thật dị hoặc, sau đó ta rời núi, trên đường gặp kì ngộ. Ta gặp một dị khách, ông ta dùng một quả cầu pha lê, cho ta xem duyên nghiệp, mới thấy sư phụ ta vốn là kẻ dụ dỗ con gái nhà lành làm chuyện đồi bại, đi đâu cũng vương tình vướng tục, đến khi lâm ma nạn may nhờ có Tiên nhân cứu thoát. Ta biết điều ấy thấy thất vọng vô cùng, liền mười đêm không ngủ cảm giác như máu trong thân muốn tung ra. Sau đó ta mơ thấy tiên tổ sư môn về nói ta hãy thanh trừ yêu nghiệp của sư môn, ta bèn liều đem thân mình tắm ở Hắc Tuyền, mượn lấy sức mạnh của Hắc Ngục chủ nhân, muốn lập Khổn Tiên trận để tiêu trông ấy, vì ta biết ông ta quyền phép nghiêng trời." Nguyệt Quang nghiêm giọng rằng: "Chính là ông nhiễm phải huyết hoa dị vật do ngũ đệ của ông rải ra. Nên ông nhìn thấy là nhìn thấy ma nữ quỷ dị đó, chứ không phải là thấy sư phông. Ông miệng nói tâm mình chân chính mà đau khổ, nhưng hành sự thì âm thầm lén lút, gặp ai nói đúng điều mình muốn nghe liền tin tưởng, sư môn không bằng một quả cầu. Lại còn vì sư môn mà giao kết với ma quỷ, ông đích thực là ma tâm đưa đẩy mới làm việc ấy. Nói ta nghe, ông là người học Đạo, có Ma nào vĐạo không? Ta thấy mắt ông lúc sáng lúc tối, chứng tỏ lúc tỉnh lúc mê, thực ra bình thường vốn đã khó phân định thiện ác. Ông có bát nhã nhưng miệng lại rộng chứng tỏ ở nhân gian là kẻ thông minh thích vui cười, hẳn có khi còn dám đem sư môn ra đùa cợt, chuyện nhỏ không buông chuyện lớn ắt hỏng, ông vốn từ đầu đã lìa với Đạo, thì làm sao theo được Tiên Đạo."

Đoạn Nguyệt quang quét mắt nhìn một lượt rồi nói: "Trên tay mỗi người có một đồ vật, hẳn đều luyện bảo khí để chống lại lục sắc thần đao, muốn dùng tà dị mà hủy đi chân Đạo. Các vị từng học Đạo, biết tà bất thắng chính, sao còn mê muội đến thế?" Người cao đen bước ra, giọng nói đứt quãng, bảo rằng: "Ngươi chưa từng gặp lão già đấy sao biết lão ấy là người thế nào? Bình nhật thì tỏ ra đạo đức, vậy mà xui vợ ta bỏ ta, ta linh cảm được sự ấy, bèn giết con ác phđó. Ta cho rằng nó là nguyên nhân khiến lão và ta bất đồng, ai ngờ lão nhân chuyện đó trách phạt ta, còn nói ta là ác nghiệp khó dứt, ta quỳ xuống van xin, lão càng thêm phách mà nguyền rủa. Ta phải nguyền rủa lão mới đúng, nhưng khi đó ta nào dám, bèn quỳ xuống xin lão đừng đuổi ta đi cho ta cơ hội, lão kệ mặc ta quỳ ba ngày ba đêm. Đến hôm thứ tư ta thấy lão thực bất cận nhân tình, bèn vào phòng lão giết lão, nhưng may mắn cho lão ta lại đi vắng. Ta bèn đốt cả thư phòng, thiêu hủy đạo quán. Hủy xong rồi ta thấy vợ ta từ đâu xuất hiện, thân thể trần truồng, bảo ta rằng sư phụ ta thật dâm loạn ác độc, ta hỏi tại sao thì nàng không nói rồi tan đi. Ta uất hận phun một búng máu rồi ngất. Tỉnh lại ta đã thấy mình bị treo lên, lão còn nhìn ta rất oán trách? Ta chỉ biết oán trách ông trời. May mà ngũ sư đệ ở đâu đến cứu, ta chạy thoát nhưng lại rơi xuống vực, may mà lại được Hắc Ngục chủ nhân cứu giúp, chữa thương cho ta. Ông ấy biết ta bị lão già ác hại, bèn bày ta ác hại lại lão già. Ta đi xuống núi kể khắp chuyện dâm ô của lão, muốn lão xấu hổ mà tự tận, ai ngờ lão lại dùng Hỏa Ngục Trớ Chú phong tỏa ta. May lại có Hắc Ngục chủ nhân cứu thoát, lại dạy ta Khổn Tiên Trận để trả thù. Tiểu tử ngươi nhìn đây, đây là Hắc Ngọc Đại Họa Ma Khí của Ma giới, là ta luyện đọc âm Ma suốt 100 năm, lấy thân mình trải qua một trăm lần ma nhiễm luyện thành, hôm nay dùng nó đđại phá Hắc Đao của ngươi. Giết ngươi xong ta sđem mạng này mà giết lão."

Nguyệt Quang định cất lời, nhưng bỗng có ý nghĩ phát ra trong đầu như một tiếng nói: "Ta không nên nói. Đối chất với Ma chỉ thêm Ma nhiễm. Chúng vốn đều đã dâng sinh mệnh cho ma quỷ, thật không thể quay đầu nữa rồi. Huyết Hoa được rải trong nguồn nước và quanh tịnh thất của Sơn Thánh đã ăn mòn nguyên khí chúng, đều dần đủ ma tâm mà quy phục Hắc Ngục ma Vương. Vậy vật trong tay phụ nữ kia là Tử Ngọc, còn vật trong tay gã hung tợn là Nhân Ngọc, đại diện cho Địa ngục và Nhân giới. Ôi nghiệp trên đời này tđâu mà ra thì kết lại là thành chủng đó, đi mãi vđó mà không quay đầu, đại nghịch bất đạo còn tạo ra các bảo khí độc ác. Chúng không phải vì hối hận mà hối cải, lại chính vì ngũ môn đệ của chúng chưa luyện thành Hồng ngọc nên chưa dám phát tác. Nay tuyệt vọng rồi còn định đem sinh mạng hiến cho ma cảnh để tiêu diệt sư phụ chúng. Sơn thánh, sao ngài lại chọn những môn đồ như vậy? Chẳng phải danh môn chính phái đều phải lựa người sao? Hay cũng như Sư Phụ ta, ông ấy chọn chúng chính là muốn ngăn họa cho nhân gian? Nhưng họa không đến nhân gian lại đến sư môn thì sao?"

Chàng con chưa kịp nghĩ đã thấy bốn thanh tiểu đao dựng lên bay xung quanh chàng, khí tức từ nội tạng cũng tiết ra thành bốn sắc đi vào chúng, khiến chúng ngày càng rực rỡ. Nguyệt Quang ngửa mặt cười vang. Chính khi ấy có một tiếng hô lớn vang động cả không gian, rồi một bóng lướt đến trông rực như mặt trời. Người ấy cưỡi trên một đài sen sáng lòa. Đoạn nói:


"Ẩn Long sư điệt, hãy dừng đã"

Thứ Ba, 11 tháng 8, 2015

Phù Vân (Lục Đạo, 01)

Nguyệt Quang cúi lạy Từ Đạo Hạnh, đoạn thưa rằng: "Thưa Sư Thúc, đây là địa phương nào, tại sao học Pháp tướng lại phải đi xa thế này? Hơn nữa nơi này hoang vắng, con thật khó hiểu?" Từ Đạo Hạnh bật cười: "Tiểu tử, trước hết ngươi hãy nhớ rằng sau khi nhận ấn thời không của Thánh giả không gian này, thì ngươi đã không còn được tùy tiện dùng thần thông các chủng để nhìn hay nghe biết chân tướng nữa, mọi hành sđều phụ thuộc nơi trí huệ của ngươi. Ngươi luôn miệng nói về pháp tướng, ngươi có biết thế nào là Tướng chăng?" "Thưa Sư thúc, con được học rằng lí của thời không biểu hiện ra thành hình, nhưng cái mà người ta thấy được ấy là tướng, người ta vì tướng mà quên hình, ấy là chấp vào giả tướng, vì hình mà quên lí, đó là chấp vào huyễn tượng". "Vậy ngươi cho rằng điều cốt yếu là thấy được lí hay hình hay tướng vậy?" "Điều sư thúc vừa nói không khác nào cảnh tỉnh con. Con nên tìm đến Đạo bằng cách gột sạch mình, chẳng nên soi xét người khác". TĐạo Hạnh tát Nguyệt Quang thật mạnh, thấy cả máu rỏ trên khóe miệng, đoạn cười ngặt mà rằng: "Tiểu tử ngươi chđược miệng lưỡi, thứ như ngươi mới chính là đồ phán xét. Mở miệng là đạo đức, trong ấy nếu không là trốn tránh, thì là giả tạo. Ngươi chắc chắn phải từng phạm những điều cực lìa với Đạo. Đạo rỗng không mà tràn khắp, người học pháp tướng là vì Đạo, không phải vì ngươi, vì ngươi mà chính ra là vì Đạo. Kẻ không thấy được Đạo trong vạn vật thì nói vĐạo chỉ là giả tạo. Kẻ giả tạo nào mà lại gây không ra ác nghiệp!"

Nguyệt Quang lau máu trên miệng, đoạn quỳ xuống thưa rằng: "Con quả đã từng gây ra những việc chỉ kẻ phản môn mới làm, nếu không được ân sư và các vị tiền bối bản môn trđỡ, thì con dứt khoát đã hoại rồi. Xin sư thúc chỉ cho con sáng tỏ." Đạo Hạnh gật đầu: "Không vì tâm cảm cá nhân, tổn hại riêng tư mà quên đi chỗ lìa với Đạo của mình, vậy ngươi có thể gần với Đạo. Nếu vì cái tát ấy mà ngươi quên đi điều khiếm khuyết cần trừ bỏ, thì ngươi thật xứng bị trừ bỏ. Đứng lên đi. Ngươi còn biết lau máu trên miệng trước khi quỳ xuống, thế là vừa biết quý trọng thân, vừa biết trang nghiêm trước bề trên. Tiểu tử, hãy nhìn ngọn núi trước mặt, nơi này là chỗ của một trong bốn Đại Thánh quốc gia, tề danh với ta". Nguyệt Quang đứng lên đoạn ngước nhìn rồi đáp: "Nhất Thánh Sơn, Nhị Tiên Thủy, Tam Thần Tướng, Tứ Phật Quang. Vị này ở trên núi, cùng tề danh với sư thúc, hẳn là ngài Tản Viên Sơn Thánh thưa sư thúc. Nhưng tại sao con lại thấy năm cột đen bốc lên ngùn ngụt tựa như ác trụ như thế?" Đạo Hạnh thở dài đáp: "Đúng vậy. Trong quá khứ có lần ngũ đại môn đồ của ông ta tư thông với tà ác, lập Khổn Tiên Trận (Trận đồ vây khốn Tiên) định tiêu diệt ông ấy. Ông ấy lấy pháp lực của mình phong ấn không gian mà tự tôn lên làm ngọn núi ấy, khiến đám môn đồ bị phong ấn trong năm tượng đen đúa quanh đó, rồi ông ấy cũng tự nhốt mình trong đó. Tiểu tử, ta muốn ngươi tiêu trừ năm tên phản đđó. Nhưng ngươi hễ tiêu trừ một tên thì tổn thương một tạng, chỉ e không chữa lành được. Có điều ta vẫn muốn ngươi làm, còn thì tùy ngươi, không làm được chớ gặp lại ta." Từ Đạo Hạnh dứt lời liền cưới một ngọn gió bay lên núi, thoáng chốc đã hư ảnh hư hình. Thuật thân gió quđã đến thượng thừa. Ở nhân gian, người đạt đến hình mây thân gió dẫu bị khóa không thi triển được thần thông, vẫn có thể cảm nhiễm không gian, thực lực cực lớn.

Lại kể Nguyệt Quang thấy Tim Gan Phổi Thận Tỳ bỗng đều như đốt cháy, ngứa ngáy vô cùng, lại thấy trong tay mình sáu ngọn tiểu đao sắc bén mang sáu màu khác nhau. Chàng nghe vọng bên tai: "Tiểu tử, cắm mỗi cao dao ấy vào tâm của phản đồ, chúng sẽ tiêu biến, ngươi tiễn một mạng trả một tạng, con dao cuối là xem ngươi không chịu nổi thì tự sát." Chàng lẩm nhẩm: "Ta không dám bình luận, có điều sự thể thật kì quái, ngày càng chẳng như ta mường tượng. Ta rất muốn nghĩ về hành sự của sư thúc, nhưng một niệm bình phẩm bề trên thường chính là tự mình hại mình. Đoạn chàng từ từ đi về phía cột đen lớn nhất. Nguyệt Quang đã tạm khóa các thần thông, bởi vậy ngoài trí huệ nhất thời biểu hiện bề ngoài đều như người thường. Chàng đi độ ba canh giờ thì tới trước một bức tượng màu như đồng đen, khuôn mặt đau khổ nhưng cũng hung dữ. Chàng cất tiếng nói: "Ta biết có vđang bị phong ấn trong đó, ta tới chính là để giải thoát cho ngươi khỏi đày đọa, nhưng tội nghiệt thì ngươi phải trả". Ngay lúc ấy Nguyệt Quang thấy không gian lay động, cây cđều run rẩy, đất đá như muốn vỡ vụn, lại có tiếng nói: "Tiểu tử hàm hồ, bản tôn là Đệ Ngũ môn đồ của Sơn Thánh, có Tiên thể bất diệt, ngươi muốn tự tận sao lại phải đến tay ta." "Ta nghe rằng Sơn Thánh phong ấn phản đồ ở nơi đây, ngươi vốn là phản đồ, ý chí là diệt sư, sao còn tự xưng là môn đồ. Ta có thể giải thoát cho ngươi khỏi cầm tù, hãy hiện thân gặp ta." "Ngươi có Lục Sắc Thần Đao?"

Vừa dứt lời đã thấy một bóng người hiện thân, trông dáng người đầy đặn, ánh mắt sáng rực, nhưng vẫn tao nhã nhất mực. Người ấy nhìn Nguyệt Quang đoạn bật gào lên: "Ngươi quả nhiên có Lục Sắc Thần Đao, là Sư Phụ muốn ta tự kết liễu sao. Tiểu tử, sáu thanh đao ấy nguyên là răng tóc móng da xương tủy của Lục Đạo Linh Thần luyện thành dưới Chân Hỏa của Sư phụ, Người có nói rằng ngày nào có kẻ mang đao đến thì ngày ấy chúng ta phải bị tiêu trừ. Tiểu tử, ngươi có hiểu không, Sư Phụ không tha thứ cho chúng ta." Nguyệt Quang thấy người đó vừa nói vừa khóc, lúc lại cười như điên loạn, thở dài bảo rằng: "Ta không biết sự tình bên trong, chỉ biết nhận đao này mà đem đến đây" "Tiểu tử, nguyên ngày đó có một tiên nữ tìm đến nơi này sau khi Cao Vương đến thuyết phục Sư Phụ quy hàng. Nàng ấy tóc màu mặt trời, mắt như biển cả, tiếng như gió nhẹ thổi qua ngọn sương, mỗi lời đầu thánh thoát vô tận." Nói đến đó Ngũ Môn đồ bỗng gục xuống đất gào khóc, hai bàn tay cào lên mái đầu, trông rất thảm thiết. "Tiểu tử, ngày đó Sư Phụ sau khi gặp Cao Vương liền đến Thần Khẩu, ta là người đầu tiên gặp nàng ấy. Nàng ấy bảo ta rằng nàng ấy từ Thiên Đạo giáng xuống, do Cao Vương trong khi triệu hồi Ma Thần đã mở cửa Linh gian. Tiểu tử, sao ta lại tin mở cửa cho Ma mà Thần lại xuống cơ chứ? Ta cũng không biết nữa, vì lúc ấy nàng ấy trong ta quả là Thần Tiên. Nàng ấy kể cho ta về Vô Sắc chi cảnh, về Thần giới, về chư Thần linh giới, tất thảy đều đẹp, nhưng không đẹp bằng nàng ấy."

Nguyệt Quang lắc đầu: "Ah, ta quả cũng có từng bị như ông, may là Sư Phụ ta cứu ta". "Tiểu tử, nàng ấy là Thần Tiên đích thực." Nói rồi ngũ môn đồ bay vút lên những tán cây, tiếng khóc như ngập cả mảng trời, rồi lại đáp xuống nhìn trừng trừng: "Tiểu tử, trước trán người ta ít thịt máu mỡ da, đó là vì nơi ấy là cửa ra của Long Mạch trong thân thể, là chỗ nối Thân Thể với Vương các không gian. Ngươi có biết không, trong Tiên Đạo xứ Ba Tư gọi đó là Om, không phải là Âm hay Thanh, mà là Om, ngươi đành phải dùng tâm mà đọc ra thành một âm, là âm thánh khiết nhất, không phải là Cung, chỉ trong con người mới cần một chỗ chứa điều thánh sạch nhất, nên mới có Cung mà chứa Om, Om là Thần. Tiểu tử, khi đọc Om thì tim và phổi điều hòa, chỉ có Tâm là đang hấp chứa tinh hoa Nhật Nguyệt Thiên Địa. Tiểu tử, nàng ấy mang đầy Om, khắp người là Om, trên trán tựu thành hình hoa sen là tối mỹ chi hình của Om, làm sao ta nhầm được." Nguyệt Quang nghe vậy ngơ ngẩn đáp: "Vậy kẻ có Trí Huệ thì gần với Thần, đó là Hoa Sen trước trán, đó là Bát Nhã Trí." "Tiểu tử, đừng đem con người ra so với nàng, nàng ấy đích thực là Om, thân thể luôn lấp lánh, bách mạch đều như ngân hà, mỗi hơi thđều làm vạn vật hồi sinh." Bỗng Nguyệt Quang rùng mình, từ trong sâu thẳm cất lên tiếng nói, tự chàng cũng nói theo luôn: "Nhầm Sắc với Vô Sắc, đem Tình là Trí, lấy tâm cảm nhân gian gọi là Từ Bi, thực ra là do trúng phải tà thuật. Cao Biền là người của Đạo gia, không có Tà Thuật ấy, đây chính là có kẻ muốn phá hoại tứ Đại Thánh, gây chia rẽ Nam Bắc, khiến Phật Môn Tiên Phái điên đảo. Vậy là cả những người kia cũng sau sự vụ Cao Vương mà lâm vào ma cảnh, chính là đđổ tội lên Cao Vương."

Ngũ môn đồ tiến tới, hai mắt chảy hai dòng huyết lệ: "Nàng ấy nói chỉ cần ta lấy được OM của Sư Phụ, có thể cùng nàng ấy bạch nhật phi thăng. OM nằm ở trán, rút ra thì nguyên khí cạn kiệt, xương da cơ huyết đều tiêu biến, thân xác như tử thi. Nàng ấy dạy ta Đoạt Mệnh Trảo, có thể lấy đi Om của người khác, chỉ có Thần mới năng lực ấy và được làm việc ấy, nên ta tin nàng. Nàng ấy nói lên kia rồi có thể nhờ người hồi sinh cho Sư Phụ. Có thđem của Sư Phụ lên ấy. Sư Phụ không phải là Thần, ta có thể giúp Sư Phụ thành Thần, việc báo ơn đó sao ta lại không làm? Ta muốn làm sao Sư Phụ lại không hiểu? Sư Phụ không hiểu sao còn đày đọa ta? Ta là vì sư môn, còn Sư phụ là vì mình. Ta Hận." Nguyệt Quang còn chưa biết phải làm gì, đã thấy ngũ môn đồ chìa ra một bông hoa đỏ như máu: "Đây là Huyết Hoa, ăn vào có thể thấy được nàng ấy. Ta nhờ ăn vào mới thấy được nàng ấy. Nàng ấy bảo ta đem cho Sư Phăn, ăn rồi nàng ấy sẽ giải thích cho Sư Phụ, Sư Phụ sẽ hiểu. Ta muốn Sư Phụ hiểu ta, đừng hiểu lầm ta, nên đem hoa này trộn vào thực phẩm và nước, lại tán nhđem rắc trong tĩnh thất. Ta vì Sư Phụ, vì tình nghĩa sư đồ mà làm, sao ông ấy không hiểu cho ta?" Ngũ môn đồ dừng lại, rồi lại hét lên, tiếng như xé rách không gian: "Sao không hiểu cho ta."

Nguyệt Quang bỗng thấy bức bách, thầm nghĩ: "Nhân gian thật nhơ bẩn, kẻ mang nhân tâm thật nhơ bẩn. Ta từng mang tâm ý đó với Sư Phụ, ta thật đáng xấu hổ. Sư Phụ, con không muốn ở nhân gian nữa". Nguyệt Quang hít một hơi, nhìn lên bầu trời, đoạn nói với ngũ môn đồ: "Ông tìm được huyết hoa ở đâu?" "Có một làng ở cách đây không xa bị quỷ dịch, cả làng mọc lên huyết hoa, cứ trăm ngày thì chết. Nàng ấy bảo đó là do Tinh khí chống lại Quỷ khí mà thành Huyết Hoa. Tiểu Tử, Huyết hoa này khai mđược Om, nó thật là thanh sạch, ngươi cũng ăn đi. Ta tu luyện bao lâu chưa ăn gì ngon như thế." Lúc này Nguyệt Quang mới đý thấy Huyết Hoa li ti mọc khắp da ngũ môn đồ, dù không lớn như đóa hoa kia nhưng càng nhìn càng thấy. Chàng buột miệng nói như từ hư vô: "Sư Phụ ngươi phong ấn ngươi lại chính là để cứu ngươi. Huyết Hoa này là Quỷ Hoa, ăn vào xương tủy mà hút nguyên khí. Ngươi nhờ tu luyện mà có Công, Công đối với ma quỷ quý vô cùng, nên chúng cứ bám lấy ngươi mà lớn lên, lại nuôi ngươi để từ từ lấy đi tinh khí. Sư Phụ ngươi ước chế ngươi trong Hắc Đồng Tượng, để chúng không lớn được, không làm gì được ngươi, do đó nó bám lấy da ngươi mà ngươi không chết."

"Câm mồm." Ngũ môn đồ hét lớn, thất khiếu đều chảy máu, nhìn kinh hãi vô cùng. "Ông ta muốn ta chết, ta muốn ông ta chết." Ngay lúc đó thanh tiểu đao màu đỏ bay vụt khỏi Nguyệt Quang, hóa thành một luồng sáng đỏ tươi rực rỡ bay vụt như ánh chớp về phía ngũ môn đồ. Đúng lúc ấy một tia sét giáng xuống, thanh tiểu đao bay lại về tay Nguyệt Quang, ánh sáng đã mđi đôi chút. Lại kể lúc ấy có người đang ôm ngũ môn đồ, vừa khóc vừa rằng: "Ta không về kịp lại để chàng oan uổng rồi. Sao còn vì lão già ấy mà không chịu về với ta. Đđến nông nỗi này. Ta và chàng sẽ không xa nhau bao giờ, vĩnh viễn." Nói rồi người ấy đặt tay vào vùng tâm đã bđâm thủng của ngũ môn đồ, chỉ thấy vô số hoa đỏ như đàn kiến tụ vào tay người ấy, sau khi ấy ngũ môn đồ chỉ còn là một bộ xương bầy nhầy chảy xuống như một chất nhờn trắng đục. Đoạn người ấy đứng lên cười gằn: "Hãy bảo Sơn Thánh, Thần Ma Chi Chiến, ta nhất định sẽ lấy mạng của lão."


Nguyệt Quang chỉ mặt kẻ mới đến quát: "Hỗn láo, ngươi chỉ là ma niệm của ngũ môn đồ mà tụ thành, lại tự xem mình là chủ thể, thật là Ma tự cho mình là Quỷ."

Chủ Nhật, 9 tháng 8, 2015

Bán hàng cho người giàu

Trong cuốn sách gần đây mà anh đọc, tác giả có than phiền rằng từ sau Đại Khủng Hoảng, mẫu người tinh tế mất đi, thay vào đó là mẫu hoài nghi: kẻ biết tỏ ra hoài nghi được xem là đáng ngưỡng mộ. Họ thấy một ai đó, món hàng nào đó, dịch vụ nào đó là đáng ngờ, họ trình bày nỗi ngờ vực đó, và được đánh giá là thông minh. 

Thời đại của họ đã đến, cùng với thời đại của lừa dối, mà xét đến cùng là như nhau: những kẻ hoài nghi và những kẻ lừa dối - những kẻ bán hàng giả hoặc giả danh giả hiệu, bên cạnh đó là những kẻ nghi ngờ như một bản năng. Điều rất quan trọng là: cả hai loại người đó đều lên ngôi, trở thành lực lượng xã hội giàu mới, hoặc trung lưu mới, thay thế lớp người nghiêm túc và tinh tế cũ. Họ thậm chí có thể khiến lớp người cũ tự thấy mình lạc hậu. Sức mạnh của quan niệm hậu thiên là thế đấy.

Thế mà tác giả lại muốn làm một việc, nghe thì thực dụng, nhưng lại vĩ đại: bán hàng cho người giàu bằng chân tín và thiện lành. Còn có thời của người đó chăng? Có, tác giả bảo thế. Ông thậm chí còn đề cao những chuẩn trang nghiêm cũ, và yêu cầu rằng người bán hàng cần có trí tuệ thực sự - chứ không phải thói khôn lỏi và chộp giật. Anh biết rằng ông ta đang nói đến một đặc tính của người bán hàng sẽ là giá trị thuộc về văn hóa chủ lưu được giữ lại. 

Thực ra thì, bến mê cũng đã thành công trong việc khiến con người, sau năm 1960, ngày càng trở nên hoài nghi, thực dụng, xem thường Thần Linh, xem trọng lợi ích, hoài nghi như một thú vui vừa khôn ngoan vừa đau đớn của linh hồn, và giả dối như một cách thức bay lên bầu trời của danh lợi. Nhưng con quái vật mê muội của hoài nghi và giả dối có đôi chân bằng đất sét, tai là cánh bướm, vòi là đỉa, đuôi là giun sán - nó sẽ không bao giờ lớn mạnh được. Nó chỉ có thể bẩn thỉu hơn để xâm nhiễm những linh hồn vốn thánh khiết.

Chỉ vậy thôi, một cuốn sách của một con người tử tế. Con người tử tế, dù chỉ ở bề mặt: vĩ đại.

Thế đấy.


Thứ Sáu, 7 tháng 8, 2015

Khác hẳn

1. Những cuốn sách dùng để nâng đỡ những linh hồn lạc lối hoặc bối rối của con người thường ngầm giả định rằng: chúng ta đều là những người bình thường, vậy hãy... - ngay cả khi nó mở đầu bằng những lời kiểu: bạn và tôi đều đặc biệt. Phải, chẳng vĩ nhân nào mua cuốn sách đó cả, vậy hãy tập sống thế nào đó để khắc phục một đời lộn xộn nức nở. Anh tin vào điều khác hẳn: anh tin vào sự cao quý và chân lí, và anh tin rằng phải nỗ lực để cao quý và hòa nhập với chân lí, chính nỗ lực ấy cũng cao quý và là chân lí của sự sống. Chưa bao giờ anh định đối thoại lần nữa với sự hèn hạ và ti tiện, dù chúng có gào thét gì, dù chúng ở trong hay ở ngoài anh. Anh nhìn chúng tiêu vong và tan biến.

2. Người thường hay bắt đầu sự cao cả trong tranh luận bằng cách nói: người ta nghĩ khác mình, và tự cho mình quyền vị tha bằng cách mỉm cười. Người tu khác hẳn, im lặng vì hướng nội, và im lặng như một vũ trụ vĩ đại, rồi cất tiếng bằng uy lực của chân lí, hoặc chí ít bằng sức mạnh của những điều cao quý và thanh sạch. Đây không phải là tô vẽ đời sống của người tu, đây là sự-thật về họ.

3. Người thường tìm ra "sự thật" của họ bằng cách nghi ngờ, giả thiết những chuyện xung quanh rồi phát hiện, kết luận. Người tu khác hẳn, họ tìm ra chân lí của mình bằng lí trí mạnh mẽ và tâm cảm kiên định hướng tới sự thanh sạch của chính mình. Đây không phải là sự hạn hẹp của người tu, mà là sự vĩ đại của phẩm giá. 

4. Người thường quên đi một ai đó hoặc chấm dứt một quan hệ vì tâm cảm cá nhân. Người tu khác hẳn, chấm dứt hoặc tiếp tục vì chân lí mà họ tin tưởng, vì sự thanh sạch mà họ gìn giữ, vì điều thiêng liêng mà họ phụng sự. Đây không phải là sự kì dị của người tu, đây là sức mạnh to lớn nhất có thể đoạn trừ mọi ác duyên, điều mà người thường vĩnh viễn không cắt nghĩa nổi,

5. Em khác hẳn họ. Hãy ghi nhớ điều đó.

Thứ Sáu, 31 tháng 7, 2015

Duyên



Năm nào tháng nào, vào những độ đau đớn nào, những người truyền giáo thanh thản đã bước đến xứ này, mang theo một Đức Tin sắp bị tấn công ở châu Âu? Anh không nhớ rõ lắm, chỉ nhớ ngày đó xứ này cũng khổ đau vì những tín ngưỡng đã nhạt phai và những kẻ tu hành đang gục ngã. Cuộc sống có một sức mạnh tầm thường, nhưng ma quỷ đã nỗ lực biến nhân gian thành ma giới. Trong khi những Thánh Giả muốn con người rũ sạch trần gian để lên Thiên Thượng, thì đám ma quỷ muốn bước lên nhân giới để khiến đảo điên. Nhưng nhân tâm là nhân tâm, chẳng mấy khi khác được.

Tín ngưỡng nào truyền đến đâu cũng là theo Duyên, nhưng trong mỗi cánh cửa mở ra đều có ma quỷ tìm vào. Dẫu là tốt hay xấu đều theo Tình mà diễn hóa. Tình quan trọng thế sao? Dĩ nhiên, dĩ nhiên Tình là quan trọng, vì đó là quan mấu chốt để trở thành người tu chân chính, để có Từ bi và Trí huệ.  Để có gì nữa?

Khi Đức tin đã không còn, thì công phu tu luyện bao nhiêu lâu cũng mất. Những người truyền giáo hiểu rõ điều ấy, rằng tự trong họ, ba Ngôi của Chúa có biểu hiện bằng lòng sùng kính. Họ dâng hiến sinh mệnh cho lòng sùng kính đó, dâng hiến bao nhiêu được bấy nhiêu, vì gần với ba Ngôi bao nhiêu là lớn lao bấy nhiêu, và là lớn lao hơn tất thảy nhân gian gộp lại. Ngày nào lòng sùng kính và đức tin không còn nữa, người ta sống trong giày vò, nghi ngờ, oán hận, trong những lý lẽ của ma quỷ, họ chỉ còn dâng hiến được từng hơi thở cho nhân gian. Hãy yêu nhân gian này, chúng lần lữa tìm cách nói như vậy, cũng đáng sợ như Bạch Tuyết ăn trái táo nửa độc nửa không - những kẻ đó còn không có đủ dũng cảm để nhìn Chúa. Giả sử chúng có dám xấc xược nhìn lên phía mặt trời, thì chúng vẫn nằm đau đớn trong vực thẳm. Vì dù có cả nhân gian này, chúng cay đắng biết rằng thực ra đã mất tất.

Những người phụng sự Chúa nhìn vào khăn liệm Turin để thấy phải sùng kính và dâng hiến, vì đã được hưởng ơn cứu độ của một Đấng Giác Ngộ. Còn những kẻ đã chối bỏ Đấng Sinh Thành của mình chỉ có thể đàm luận và đắc chí vì đã hạ nhục được Thánh Thần.

Một Thiện Duyên là bao nhiêu hi sinh tại nhân gian để đổi lấy? Nhiều vô kể. Đủ nhiều và đủ lớn để cấu thành vật chất của Phật Tính, đến mức chấn động cả thập phương thế giới, sáng rõ như vàng ròng. 

Nhưng các người lại đổi nó lấy vàng bạc của nhân gian, oán hận tình thù của nhân gian. Để được gì? Đó chính là Ác nghiệp các ngươi tự xây nên cho mình.




Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2015

Nguyện

1. Bồ Tát nguyên nghĩa là "Đấng Giác Ngộ cứu độ các chúng sinh hữu tình". Đó là Nguyện của Bồ Tát. Để lục độ nhân gian, Bồ Tát cần có các Hạnh, đó là các Thần Thông, biểu hiện qua Trí Huệ và Từ Bi.

2. Thế là đã qua một chặng đường dài, ai đắc được gì đã đắc, ai đáng được gì đã được.Có kẻ phản hoại đáng đày xuống địa ngục. Có người chần chừ không đáng được gì vì nghi tâm. Có người đắc được lớn vì phó xuất nhiều cho công pháp. Có người chỉ được chút ít vì tư tâm. Có người đi được một chặng nhờ kiên định...

3. Dù được gì thì đã được. Đến đâu thì đã đến.

Muốn đi xa hơn, còn tùy vào Nguyện. Nếu nguyện sống ở nhân gian, đắc chút lợi ích tình nghĩa, thì cứ vậy cũng được: khoác áo người tu, sống như tôn giáo cho qua ngày, hoặc bỏ đời tu đi về phía dòng sông vật chất và hóa thành giọt nước trong đó, chảy ra biển đời và mong có ngày rơi rớt đâu đó.

4. Có thể lớn lao được, hãy thực sự lớn lao. Đừng hoài phí những gì được truyền dạy

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Chuyển hóa

Chính vào khoảnh khắc đó ta đã chạm tay vào Cội nguồn của mọi Ánh Sáng. Và không biết gì khác ngoài Ánh Sáng, Bất Tận.

Sau đó là vô lượng vũ trụ.

Rồi ra khỏi những vũ trụ

Rồi ta mở Mắt. Ánh Sáng bất tận hơn nữa. Bây giờ không thể dùng Lời diễn tả nữa.

Ở đó, ta thấy Thần Mệnh. Vì thế ta trở lại đây. Để khiến bóng tối phải lui bước và tiêu biến. Để thắp sáng mọi bóng đêm trong linh hồn. Để trừng phạt những kẻ khiến linh hồn trở nên tối tăm.

Hãy rũ bỏ bóng đêm. Hoặc chẳng là gì khác. Ta chỉ có thể nói với ngươi như vậy. 

Chính ngươi!

Thứ Tư, 1 tháng 7, 2015

Con người

Chính là con người.

Có thể nhìn anh từ phía con người. Đó là con người.

Ngươi tưởng ta không biết sao? Chắc chắn ngươi biết ta biết vậy.

Nhưng, này, con người, ta kệ ngươi chết dần

Trong ấm ức và đau khổ

Cho đến khi ngươi từ bỏ đôi mắt con người, bàn tay con người,... 

Chỉ tiếc cho ngươi là, ta đã không xem ngươi chỉ như

Một con-người

như bao con-người