Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Thứ Sáu, 22 tháng 7, 2016

Phù Vân, Thế gian (06)

Âm Tiên đưa Duy Hựu vào thành, đi được mấy canh giờ, Duy Hựu nhăn mặt nói: "Thưa Sư Phụ, thật là nơi rồng rắn lẫn lộn, vàng cám nan phân, nhưng thật đáng nói. Con đê bao quanh thành được xây trông như rồng uốn khúc, chùa chiền điện miếu lại như cột linh khí, nhưng con người vẫn bất thuần, kẻ trông xinh đẹp kiểu cách thì vừa giả ác vừa dâm loạn, những đám thư sinh thì nhiễm thói bạc nhược trốn tránh, tuồng như điên như loạn. Con nghe nói nơi linh địa thì tất có nhiều Thiện Nam Tín Nữ, sao nơi đây lại ô trọc vậy. Sông nước dập dềnh mà không yên, đất không ra đất, đảo không ra đảo, hình thế này mấy trăm năm nữa tất suy thoái thành ra kiệt, rồi tà ma sẽ chiếm chỗ, Thần Linh sẽ lùi vào sâu mà mất chốn dung thân." "Tiểu tử, ngươi học cùng Không Lộ, thật có chút trí tuệ. Nhưng ngươi nhắc chuyện đó tuy ý là trách nhân gian, mà trong lại có chút thích thú với chuyện Thần Linh lui bước, ấy là ngươi vì tâm đố kị độc ác sâu thẳm nào vậy? Tuy vậy ta càng nói ngươi hay rằng Thần Linh so với con người quả là bất tử, đừng đem con người mà đo xét Thần, kẻo tội bất kính lâu ngày thành ra nhân tâm." "Thưa Sư Phụ, con thật thấy sai mà như bị thôi đẩy cho bật ra thành lời, thật khó hiểu." "Không gian vốn là một lính gác của cái lí sinh mệnh, nơi đây sinh mệnh không tu trô trọc, nên không gian có tính ô trọc, thích nhận xét, phán định, bêu xấu, đàm tiếu, đó chính là cái ác tình ác tâm của người thường tụ thành. Con không trang nghiêm trước không gian, tất bị nó dẫn dụ mà thành loạn bậy." "Sư Phụ, con thấy một cái lí thật bất minh, việc loạn bậy là việc loạn bậy, đó đâu phải là lỗi của không gian, càng không phải lỗi của đặc tính. Kì như, nam nữ dâm ô, chuyện đó là do họ, đâu phải do không gian?"

"Ngươi thật biết một là một, mắt thấy gì tin nấy. Ngươi nghĩ xem, việc phối âm dương là Đạo lí cấu thành vũ trụ, và cũng vì đó tồn tại trong tam giới, tồn tại trong vạn vật. Con người ở nơi hoại mà làm chuyện âm dương đến say mê thì tất điên đảo, đó là điềm hoại diệt, thậm chí đến chỗ đồng tính luyến ái, ác loạn dâm dật đến chỗ dương muốn phối với dương, âm muốn phối với âm. Nhưng ở chỗ không gian cao là có hình thức phối âm dương, mà sự tương phối âm dương để sinh sinh bất diệt là cái lí lớn mà ngươi không hiểu được. Từ trên cao mà chỗ Ma thao túng, thì việc phối âm dương thành điên loạn. Nhược bằng là do Chính Thần đang quản sát, thì có thể là chuyện tốt hoặc lành, đúng hoặc lớn. Ngươi chỉ biết đến xấu ác, dâm loạn, tâm đặt vào đó lâu sẽ thành tình, tự thấy ghê tởm, lại tự thấy thích thú, Tình này bị không gian đã loạn hoại lợi dụng, liền cho ngươi biết các tin tức về việc ngươi thù ghét mà lại thích thú, sẽ khiến ngươi lạc Đạo, thậm chí vũ nhục cái đúng, bài bác điều lớn, ủng hộ ma quỷ, góp lời tàn ác, khi ấy ngươi sẽ bị đọa xuống Hỏa Ngục, vì Hỏa Ngục là nơi diệt tẩy thứ đó, tất ngươi sẽ không suy sụp." Duy Hựu toát mồ hôi, đoạn cúi người thưa: "Con thật bất trí, để tâm lấn át mà không nhận ra Tình, để Tình thành Ma mà không nhận ra Ma, xem Ma như Đạo, xem Thần là người. Con cảm tạ Sư Phụ cứu con thoát khỏi cảnh Hỏa Ngục." "Đạo lí ngươi được học biết, còn ngươi có khắc được Ma, có trđược Tâm, có diệt được Tình hay không, ấy vậy đều do ngươi cả." Duy Hựu nghe vậy cúi đầu trầm mặc, rồi lại ngẩng lên chắp tay: "Con được các Sư Phụ chỉ lối đến Đạo, ơn điển này không biết đền báo sao, xin Sư Phụ chứng cho con." "Sau này ngươi đi đường lớn vào Đạo, hãy biết đến với Đạo chân chính là khó nạn ra sao, đừng quay ra khinh bỉ các đường đi lối lại đến Đạo. Hễ ngươi nhân mới và nhục mạ điều trước, thì xem như ngươi coi khinh an bài của chư Thần, tội thật lớn, không dung được." Duy Hựu giật mình đáp: "Sao con lại như vậy được?"

"Nói ta nghe xem, sao ngươi lại không như vậy được?" Duy Hựu cúi đầu nói: "Sư Phụ bảo con sẽ chìm xuống mà rũ bỏ, tất có lúc con như vậy, nhưng con tất sẽ vượt qua, trợ Đạo, vinh danh Tiên Môn." Âm Tiên gật gù: "Có Trang nghiêm, có Ngộ tính." Âm Tiên đi đến trước một cổng lớn, có đến cả trăm binh lính mặc giáp áo chỉnh tể đứng thành hai hàng trước cổng, mọi người đều cúi đầu. Âm Tiên ra hiệu cho Duy Hựu đừng nói, điềm nhiên đi vào, vượt qua cổng là một khoảng sân dài, không khí tĩnh mịch uy nghiêm. Đi một đoạn thì có một Đạo Sĩ râu tóc bạc phơ bỗng xuất hiện, người này tướng đạo mạo, mặt hiền từ, tiên phong đạo cốt, ánh mắt lấp lánh thấp thoáng bóng mây trời. Âm Tiên và Đạo sĩ ấy cùng lúc khựng lại, rồi cùng bật cười. Đạo sĩ cất tiếng: "Xem ra tóc có thể xanh lại, tráng chí hãy còn." Âm Tiên lắc đầu: "Chỉ sợ tóc bạc, mà tâm hãy còn muốn xanh." "Hay thay, đạo huynh vẫn chờ Ánh Trăng chiếu đầu Đình, mong trên sen có ngọc sáng đấy chăng?" Âm Tiên cả cười: "Ta thấy có người tu Đạo mà lại cưỡi Ác hổ, hòng lượn quanh non sống đánh một ván cờ người, thật chẳng biết nên nói sao." "À, cảm tạ Đạo huynh quan hoài, ta không cưỡi hổ, nhưng biết Hổ sinh không diệt được, thì chỉ cho Hổ cách mở lối cho Rồng, có Long Hổ phân tranh, tất có nền cảnh Thiên Hạ. Thiên hạ Phân tất Hợp, tựa như Suy tất Thịnh, đều là việc lành tốt." "Chết 50 năm chưa xong việc Trần, mượn chỗ qua đời càng tác quái, trợ cho Ác hổ mà triệu hồi Hỏa Long, ta thấy có người muốn Đạo Hạnh thâm sâu bằng cách thao túng Thiên Địa." "Mượn chỗ vận chuyển của Đạo mà giúp cho Thiên Địa xuôi thông, biết vận Trời khó cưỡng mà dẫn người đi đúng, xin Đạo huynh cho hay, ấy là tốt lành hay xấu ác?"  "Vẫn muốn tư ý của mình giống với Đạo lí, ta và ngươi đều biết khó thông không đúng, sao còn nhiều lời thế?" Đạo sĩ ấy lắc đầu thở dài: "Càng nói càng không cùng Đạo, khó chung đường, nhưng Đạo huynh hãy hiểu rõ đại cục mà đừng cản bước ta." Âm Tiên lạnh lùng đáp: "Đại cục của Thiên Hạ giờ là Đại cục của ngươi đó phải không?" "Đạo huynh, biết nước lũ, sớm đóng thuyền, đừng trái Đạo, được sự mình."

Âm Tiên nh
ắm hờ mắt, lại dắt tay Duy Hựu đi tiếp. Chợt vị Đạo sĩ kia phất tay cản lối, cười bảo: "Đạo huynh, ta biết cậu bé đó là ai, có thể giao cho ta không?" Âm Tiên dừng bước đáp: "Bạch Vân Cư Sĩ, ngươi biết mạo phạm đến ta lĩnh tội gì chứ?" "Dù là tội gì hôm nay cũng không đưa nó cho ta không được." Âm Tiên nhắm nghiền mắt, nói chậm rãi: "Bạch Vân Cư Sĩ, ngươi có chút thời khắc để lùi rồi đó." Bạch Vân Cư Sĩ phất tay, tức thì 10 đạo sĩ trẻ từ đâu nhảy ra. 10 người này trông uy nghiêm lạ lùng, mắt sáng lại có vẻ uy lực, xuất hiện vô thanh như gió thoảng. 8 người mặc áo có hình âm dương, 2 người còn lại một người mặc áo xanh lam, một người mặc áo huyết dụ. Lập tức 8 người đã đứng vào 8 hướng, 2 người còn lại đứng ở hai hướng Đông Tây. Bạch Vân Cư Sĩ lại cười mà rằng: "10 người này là những ai chắc Đạo huynh có biết?" "Bát Đại Hộ Pháp của Nội Đạo Tràng, Nhị vị Tôn giả của Bạch Cốt phái. Không biết duyên cớ nào các vị lại cùng có mặt ở đây, phải chăng là ý tứ của Nội Đạo Tràng và Bạch Cốt Phái? Các vị muốn gây chuyện với ta, các Trưởng bối của các vđã tính kĩ chưa?" Vị Tôn giả mặc áo xanh lam cất tiếng nghe như kiếm sắc: "Đã đặt ngoài sinh tử, không cần vấn ý nữa." Âm Tiên quát: "Môn phái có bối phận, hành sự có tôn ti, ngươi dù là mấy trăm tuổi cũng nên biết phép tắc ấy." "Ngài đức cao tiếng lớn, chúng tôi không có ý gây sự, chỉ muốn có thằng bé kia, xin Ngài nhường bước." Người đó vừa dứt lời Duy Hựu đã thấy xung quanh mình cảnh vật biến đổi, cứ như đang đững giữa một ốc đảo, phía trước chỉ có một con đường dẫn đến một ngôi nhà nhỏ, xung quanh đều là mênh mông nước không thấy bờ. Duy Hựu giật mình thốt lên: "Đây không phải là Trận pháp mà là Tâm cảnh, trong thì rõ ràng, thật ra mờ mịt, nhìn thì đơn giản, thật ra thiên nan. Sư Phụ, đây là Tâm Cảnh nào vậy và làm sao hđưa Sư Phụ và con vào được nơi đây?" Âm tiên mỉm cười bảo: "Khá khen cho con hốt hoảng mà có lí trí, vẫn biết ta là ta, con là con, không trộn lẫn xưng hô, giđược trang nghiêm. Tiểu tử, đây là Tâm Cảnh của ta, là chỗ còn sót trong ta chưa bỏ."

Duy Hựu ngẩn người hỏi: "Sư Phụ, tại sao là nơi đây?" "Con nhìn kia, phía trước có một cái cây bị thiêu đến tận gốc, xung quanh cỏ vẫn xanh tươi. Khi ta bé hơn con bây giờ, Sư Phụ ta bị Vạn Ác Ma Nữ và Địa Ngục Ác Thần lừa diệt, mệnh của Sư Phụ ta hóa thanh gốc cây ấy, muốn dùng Mộc Hóa bảo lưu chút sinh mệnh chờ tái phục, không ngờ bị chúng hại đến tận cùng, đồng môn ngoảnh mặt, các tổ sư môn phái đều bỏ mặc cho các chúng Ma Quỷ vây lấy Sư Phụ ta mà hút máu ăn thịt. Ta còn nhỏ, được Sư Phụ chụp một pháp bảo bảo vệ, chỉ biết giương mắt nhìn, ta thật không chịu nổi." "Thưa Sư Phụ, làm sao có thđến nông nỗi ấy?" "Việc cũ đã qua, tà ma đa đoan quỷ kế, đó là một giai đoạn khủng hoảng Tiên Môn, chia bè rẽ phái, Sư Phụ ta ôm chí vĐạo mà mắc lỗi tiểu tiết, để Vạn Ác lợi dụng đưa Địa Ngục Ác Thần vào trong thân Người, gây chuyện thị phi, điên đảo Tiên Môn." Duy Hựu bất giác ứa nước mắt: "Vạn Ác là có thật, chúng thật đã xuống đến nhân gian mà làm càn." "Tiểu tử, nhiều năm sau ta tu thành đã đày chúng xuống Hỏa Ngục, nhưng trong ta cảnh thảm thương và lòng oán trách Tiên Môn vẫn còn lưu lại ít nhiều, khiến ta không thật viên thành được Đạo Tâm của Thượng Tiên." "Con thấy ẩn ý của Sư Phụ trùng trùng, nhất thời không dám hỏi. Dường như cả Sư Phụ Không Lộ, cả Sư Phụ Dương Tiên đều có chút gì như Sư Phụ?" "Tiểu tử đừng dò sự người trên, kẻo lại phạm tội bất kính, vĩnh viễn bị đuổi khỏi Tiên Môn. Việc cao người thấp không hiểu nổi, càng cố hiểu càng thị phi. Nay bát đại Hộ Pháp của Nội Đạo Tràng và hai vị Tôn giả của Bạch Cốt Phái đang dùng Vô Lượng Tâm Ý Chú Trớ, muốn ta bị đày vào ảnh cảnh quá khứ, bị huyễn tượng cầm tù. Ta hoặc giải quyết vấn đề này rốt ráo, hoặc phải thả con ra trước khi con cũng chịu vạ lây. Vô Lượng Tâm Ý Chú Trớ này  dùng lực lượng của Bát Quái, dựng lên Đại Tượng từ 8 hướng, lại triệu hồi Đông Tây Nhật Nguyệt chu kì, theo lực lượng ấy mà tác dụng mở một lối thông đến tận chỗ tăm tối nhất của Tâm, đưa người ta vào Tâm Cảnh, nơi người ta vốn thực không đột phá được, đọa vào đó, đây chính là Khổ Tâm của người tu Đạo."

Chợt Âm Tiên giật mình: "Nguy tai, chưa đầy 400 năm nữa chúng lại thoát ra Hỏa Ngục một lần nữa, ta phải vào đó gieo Hỏa Chủng vào chúng đđày chúng vĩnh viễn trong Hỏa Ngục mới được." Duy Hựu nắm chặt lấy tay Âm Tiên, ứa nước mắt mà rằng: "Xin Sư Phụ cho con theo, dù là Thiên Đường Ngục Địa con đều dám tận hiến sinh mệnh này. Con biết Sư Phụ vào căn nhà đó mà xuống Hỏa Ngục diệt ma, tất gần 400 năm nữa mới lại tái hiện nơi nhân gian, con thấy thật đau lòng." Âm Tiên xoa đầu thằng bé, bảo nó: "Ta đã thấy Bắc Đẩu trong tâm cảm của ta, tất Dương Tiên đang chờ con ở một lối thông không gian khác, con đừng bi lụy, nhớ lấy lời ta." Duy Hựu còn chưa kịp phản ứng, đã thấy mình bây thẳng lên ngôi sao Bắc Đẩu, còn Âm Tiên nhìn lên theo, mỉm cười, đoạn thân hình nhẹ trôi vào căn nhà nhỏ, rồi mọi thứ bừng lên như một chảo lửa lớn. Duy Hựu không động đậy nổi, chỉ dấy lên một nỗi đau đớn không nói thành lời, nhắm mắt tự nhủ: "Sư Phụ, việc con đặt định phải làm con tất sẽ làm, mấy trăm năm nữa sẽ hội ngộ với Sư Phụ, tận diệt tà ma, tru diệt chúng tới Vô gián địa ngục." Nghĩ đến đó một tâm oán hận cũng hình thành, nhưng Duy Hựu còn chưa thật nhận ra điều đó. Vừa nghĩ thế mắt đã thấy một quầng sáng lớn, mở mắt ra đã thấy nằm bên chân Dương Tiên, phía dưới một ngai vàng ngả màu, nhìn lên thấy một vị mũi dài, mặt rồng. Dương Tiên mỉm cười bảo Duy Hựu:


"Đây vốn là cha ngươi, ngươi nhận cha được rồi."

Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

Phù Vân, Thế gian (05)

Âm Tiên đứng trước một cửa thành, băn khoăn nhẩm tính. Thằng bé đợi một lúc lâu bất nhẫn cất tiếng: "Sư Phụ, nơi đông người này không tốt cho người tu Đạo, chúng ta chẳng phải nên rời đi sao? Nãy giờ con thật lòng khó chịu, nơi đây người ta tỏ vẻ đạo mạo vậy mà lòng dđộc ác, hung khí hườm sẵn trên mặt, tuồng như chđợi thời cơ hành ác." Âm Tiên thở dài bảo: "Nhưng ngươi là phải đến đây. Tiểu tử, nơi này nguyên là đường dẫn lên cõi Đại La." "Thảo nào con nhìn từ xa đã thấy tinh khí tụ lại như Kim Long, thoắt thấy sông hđều có bóng dáng Thủy Long, nhưng đều nhiễm ô trọc của người thường, Sư Phụ, sao mà con người dám đến đây lập nhà cửa, nói chuyện phàm? Con đồ rằng những kẻ ác khí ấy thật sẽ dị nghị Thần linh, phỉ báng tín tâm, hủy hoại Đạo lí. Làm sao các vị Hộ Pháp lại để con người tràn vào đây vậy thưa Sư Phụ?" Âm Tiên ngước nhìn Trời, lẩm nhẩm: "Hoàng Thiên hữu nhãn, vì đưa thằng bé đến đệ nhị Long Địa, ta lại phải đến nơi đây một lần nữa." Nói đến đó bất giác Âm Tiên ngẩn người. Thằng bé im lặng một lúc đoạn cất tiếng: "Sư Phụ, người là thế ngoại tiên nhân, đứng ngoài nhân thế, tại sao còn mang tâm tình đến thế?" "Tiểu tử, trên Linh giới còn có Thiên Đình, trên Thiên Đình có Đại Thiên Đình, trên Đại Thiên Đình có Chí Tôn Đường, trên Chí Tôn Đường còn có nơi cao nữa. Vậy mà là trong Tam giới, lại chưa xuất khỏi Tình. Có điều Tình ở mỗi cảnh giới của Tam giới lại khác nhau. Ta thật chưa tuyệt tích khỏi phạm vi của Tình."

"Sư Phụ, tuyệt tích khỏi phạm vi của Tình, nghe thật kì diệu." "Ngươi biết nghĩ lắm. Tình là một sinh thể, rộng mà nhỏ, lớn mà bé, tràn ngập mà len lỏi. Trong phạm vi của Nó thì là như nó, vật trong nó thì ăn thở vạn việc đều dùng Tình mà diễn hóa. Tình vô hình mà trải khắp, lại biết truy dấu người ta, hễ muốn tách khỏi nó, nó càng truy cho bằng được. Ai sống trong cõi Tình thì nợ Tình, hễ ở đây thì đã là nợ rồi, có nợ phải trả, nợ nặng phải đền, càng muốn xa Tình thì càng phải đền lớn. Vậy nên con sau này khéo vô hình thì sẽ khéo vô tình, Tình sẽ không lôi kéo hãm đọa con được." "Sư Phụ, hôm nay người nói chuyện thật hiền từ khác với mọi ngày. Con có điều không rõ: vô hình mới vô tình được sao?" "Tiểu tử, đừng dùng tình mà nhận xét người khác, đừng dựa vào Tình của vạn vật mà phán xét vạn vật. Đá nhỏ lăn lóc có khi là Thạch Tâm, đồ quý được đeo tìm hóa ra lại vô dụng. Lại nói cho ngươi biết, vô hình mới vô tình được, đó là khẩu quyết tu luyện trong môn phái chúng ta. Giống như ta nói, bỏ chấp trước con mới có trí huđược." "Con hiểu, mà tuồng như sau điều ấy áo diệu sâu xa." "Vậy con cứ nhớ lấy, khi gặp khó nạn tất biết đâu là lđúng."

Thằng bé chợt tái mặt: "Sư Phụ bảo con gặp khó nạn, con không sợ khó nạn, chỉ xin đừng bắt con sống ở nơi này, sao mà chướng khí nhân tâm dày đặc, thật đáng chán ghét." "Có người phải bắt lánh khỏi Tình mà trừ Tình, có kẻ phải nhúng vào Tình mà biết bỏ Tình. Ngươi từ bé sống với người tu Tiên, lâu dần đã quen một cảnh giới của Tình, vậy nên khó trừ bỏ, phải cho ngươi vào tạp thế hỗn loạn, thấy biết mọi chủng Tình, mới thật trừ bỏ được cội rễ Tình trong ngươi." "Thưa Sư Phụ, đạo lí này phải chăng quá đỗi kì dị? Con thường nghe áo khéo giữ thì không bẩn, người khéo tu chớ nhuộm Tình, nay Sư Phụ cho con vào chỗ bùn đất, lại bảo con khéo giáo trắng sạch, thì con biết sao đây?" "Tiểu tử, ngươi có biết tại sao nhà Phật cho người ta tu tập trong tăng đoàn, rồi lại bắt người ta lang thang nơi cõi tục không? Là vì lâu ngày giữ người tu xuất phát một loại Tình, loại Tình này dung dưỡng tình trạng tu luyện của họ, khống chế họ, do đó từ ấy mà đi lên thì càng đi càng khó, thậm chí vài trăm năm không tu lên được, nhiều hơn cũng không tu được, bãi bể nương dâu đổi qua tráo lại nghìn lần vẫn đang ẩn mật bế tắc. Ta nói con hay, tình huống của con thì tu luyện như giặt áo, không phải là càng nhúng vào chỗ sạch thì càng sạch, mà là trong một nước ấy phải làm con khđau mà nhận thức, thật sự trừ bỏ các loại tình. Đừng nói là con không tạp nhiễm, thậm chí ép con phải vào hoàn cảnh như tạp nhiễm mà dám thanh sạch."

Thằng bé nuốt nước bọt, dường như đã kiệt ý: "Sư Phụ, con thấy lần này con sẽ bị trầm mình vào thế tục, e là khó mà bứt ra được." Âm Tiên cười bảo: "Ngươi vì trăm họ mà đây, trong ba chữ Lê Dân, Bách Tính, Đại Gia đều có nghĩa là Trăm Họ Dân Chúng, ngươi thích lấy tên nào?" "Thưa Sư Phụ, sao con lại cần tên?" "Trước đây các vị dạy ngươi đều không muốn ngươi có tên, muốn ngươi vô danh, vì Vô Danh gần với Vô Hình, do đó gần với Đạo hơn là Hữu Danh, nhưng nay ở nơi thường nhân, ngươi cần đến Danh Tính." "Con hiểu điều ấy, nhưng sao lại bảo con vì chúng sinh, chúng ta có độ nhân rộng đâu thưa Sư Phụ? Lại nữa, con thật khó nghĩ. Hữu Danh tất là cửa của Tình, có tên tất muốn gắn tên ấy lên quan hệ với người khác, lại gắn lên sự tồn tại của vật khác, chấp vật chấp tình tham ái tham dục đều sẽ mạnh lên tđó. Giờ con đã bị vứt nơi người thường, lại còn Hữu Danh nữa, thì thật ra là sẽ ra sao đây? Con không sợ chết, chỉ sợ phải lìa Đạo."

"Nước ở nơi ta đã cạn, con là phải đến nơi này. Chđa ngôn, con chọn tên nào đây?" Thằng bé ngơ ngẩn, bỗng mỉm cười: "Thưa Sư Phụ, thủy kiệt là quẻ Cấn, dời đi là quẻ Tốn. Thấy núi là cùng đường, Trời đất tuồng như đã tận, con người đừng sống thì Thiên Địa được tốt. Hiềm vì Đạo thì Sinh Sinh bất diệt, nên Cấn lại còn có Tốn, từ đó có Sơn Khí truyền đi, không phải là gió, không phải là nước. Vì Sơn Khí muốn bốc lên phải có chỗ dung hòa gió nước, đó chính là Cây. Thường nghe Cây nhỏ thì như thường, lớn lên ảnh hưởng đến quang cảnh cả vùng, đây chính là chĐạo Lí của Chân Nhân: khi tu thì vô danh, hiện thế thì làm Thiên Hđều biến chuyển, mang cái Đạo của riêng Trời Đất thuần khiết mà làm cải biến con người. Vì từ Sơn Khí đến tỏa phát đều lớp lớp sự vụ như thế, nên nói quẻ này là Phong Sơn Tiệm, nghĩa là nghi lđầy đủ, đúng mực thước an bài của Trời Đất mà biến cải Nhân gian. Con lại trộm nghĩ Cấn thuộc Âm Thủy, là nước nơi sâu nhất đẩy đất lên thành Núi, nên Tốn ứng với nước này là Âm Kim, thứ tinh hoa nhất trong lòng đất, chính là điềm Vàng đến Nhân gian, đọng trên núi lớn, chỉ kẻ được ban truyền mới biết được Ngọc ở nơi đâu, đây là chỗ quý nhất của Long Mạch, chính là Ngọc Rồng. Thưa Sư Phụ, lần này theo điềm của Thiên Địa, là người muốn con biến cải nhân gian chăng? Lần biến cải nhân gian này, là muốn con làm Vua mà biến cải Nhân gian đây chăng? Tốn có hai vạch Dương, Cấn có một vạch Dương, vậy là có ba vạch Dương. Sư Phụ bảo con chọn một trong ba tên, là vì lần này ngoài con ra, còn có đến hai người nữa ứng mệnh Đế Vương chăng? Nhưng con biết phàm đã tu Đạo đừng làm Vương Chủ, con thật bối rối không rõ ý của Sư Phụ?" "Ta bảo ngươi chọn thì nên chọn, đón ý của ta làm gì vậy? Lẽ nào ngươi gọi ta là Sư Phụ, mà ta không vì sự tu luyện của ngươi chăng? Tiểu tử, ngươi học với Không Lộ tuy tiếp thu nhiều lẽ, mà thành ra tư ý cũng mạnh lên, thấu biết một chút đạo lí, thành ra tự cho mình đạo lí, sau này chớ như vậy."

"Thưa Sư Phụ, con thật mang tội với Đạo. Lê Dân là Lê, Bách Tính là Tính, Đại gia là Đại. Con nguyện làm người cải biến Long Địa, nhưng chỉ vì bảo vệ Đạo mà làm điều đó. Con thấy làm người là Khổ, trăm hđều lầm than, nên chọn Lê làm họ. Nguyện vệ Đạo, xin chọn Duy Hộ làm tên." Âm Tiên nhìn thẳng vào mắt thằng bé, đoạn bảo: "Vệ Đạo không bằng Trợ Đạo, vậy ta đặt tên con là Duy Hựu. Từ nay ở nhân gian, tên con là Lê Duy Hựu, nhớ đừng quên tên do ta ban. Ấy là vì Mệnh và Nguyện của con mà ban tên ấy."

"Con xin được nhận tên Lê Duy Hựu, con kính tạ Sư Phụ, tuyệt không từ nan."

Năm ấy Lê Duy Hựu 9 tuổi, đã tinh thông các Thuật Phong Thủy.

Thứ Ba, 19 tháng 7, 2016

Phù Vân, Thế gian (04)

Thằng bé bực bội thốt lên: "Nhị vị Sư Phụ, con thật không hiểu nổi. Đã 100 ngày đây, hai sư phụ không dạy cho con chút gì về huyền thuật, tiên pháp, toàn bắt con ăn khổ mặc mỏng. Kìa, trời đã đến buổi nắng lớn dương nhiệt giáng hạ cực mạnh, vậy mà con suốt ngày phải phơi ngoài nắng, lại còn phải học làm ruộng. Con thật không hiểu nổi sao phải hạ mình đến thế. Lại nữa, đang là Hạ Chí, nông dân các xứ hẳn phải đang gặt rồi, vậy mà các Sư Phụ bắt con đi cày đất, con thấy thật tốn công phí sức. Con đã không ăn ngũ cốc, giảm nhẹ lương thực, thì việc gì phải tốn công cày cấu dự liệu vụ mùa gì nữa, người tu Tiên lẽ nào còn khó khổ hơn người thường? Xin hai Sư Phụ xóa cho con việc ấy." Dương Tiên xoa đầu thằng bé, đoạn bảo: "À, tháng hai âm hỏa tốt lành, tháng ba dương mộc khởi phát, gặp đúng tháng tư âm kim có thể hòa vào mà không bâm hỏa khắc cũng không tổn hại dương mộc, được thế thì chđến tháng năm có thể thu về địa khí tinh hoa, tháng sáu có thể an nhàn mà xử lý nốt. Vì rất tốt thế nên cá nhân ta chỉ thích lúa xuân. Con không ăn thì không gặt, không gặt thì đi cày. Gặt để lấy cho mình. Cày để lợi cho Đất. Con không làm lợi cho mình mà làm lợi cho Đất, được sự tốt thế sao lại trách ta?" Âm Tiên lắc đầu: "Ông nói thật không hết nhẽ, thằng bé nó không chịu được Khổ nên bắt nó bỏ cái cảm thức Khổ trong tâm ra, chưa để Thân hợp ứng với Thiên Địa nên bắt nó đứng dưới Trời mà không thấy Ngại, đi trên Đất mà không thấy Mệt, thế thì tay phải giữ cày, chân phải giẫm vào đất xới. Này tiểu tử, vào khi tháng lúa xuân đến buổi gặt, tinh hoa bay lên, con cày trời nắng chẳng phải lấy được cái tốt của Trời, cái lành của Đất thì là gì. Được chuyện tốt không cảm ơn chúng ta, sao lại dám oán trách?"

Nó lại gắt lên: "Con đã thông thạo sự chuyển biến Thiên Địa, muốn biết mùa nào tinh hoa tháng nào chuyển vận đều có phương cách. Chuyện Khổ hay không Khổ là xem khi con tồn tại có vấn đề gì không. Con chđộng Khổ thì được gì? Chuyện lớn con không được học, học mãi chuyện nhỏ thì được gì, hai Sư Phụ xin cho con đường đúng lối hay." Dương tiên mỉm cười: "Con thấy nước tụ thành ao hồ, nên bỏ quên lẽ Sông Bể. Con thấy nắng quên Mặt Trời, thấy đèn quên Trăng, thế có nên không? Bảo con làm là do bọn ta bảo, tất có nguyên ý lớn nữa con không hiểu được, nào phải con tự nguyện? Phàm tự nguyện làm thì là để Thành Tựu, còn làm theo chỉ bảo là để Học mà được Biết. Nên nói rằng có Dạy thì có Học, Học mà có Hành thì có Ngộ, Ngộ mà đủ thì Viên Mãn, con chưa hiểu ý đó sao?" Âm Tiên nghiêm mặt nói: "Con không cày cấy sao hiểu được sự thịnh hợp hay phân rẽ của con người với Thiên Địa, đã không hiểu thì nói chuyện Thiên chuyển Địa biến thế nào? Ta không phải là muốn con biết cày cấy, mà là muốn con hiểu cái lý ấy. Để xem chức nghiệp khi tương phối với con người thì tâm tính ý mệnh khí vận số phận người ta ra sao. Con bảo đã hiểu lẽ vận hành, có biết bát tiết lục khí ảnh hưởng ra sao tới chu trình Thiên Địa, lại là chứng Đạo ra sao không?" Nó lắc đầu: "Lời hai Sư Phụ nói con đều hiểu, những việc đó khi thuận hợp hành sự với Thiên Địa con khắc biết, sao lại bắt con học trước tiên? Con nghe rằng kẻ lớn biết lớn nên hiểu nhỏ, người nhỏ biết nhỏ nên quên lớn. Giờ con cứ cày bừa như vậy, có đả thông được tâm tưởng cũng là đả thông tiểu sự, đại sự sao thấu biết đây?" Dương Tiên bật cười: "Tiểu tử, vậy thức ăn ngươi dùng là ta dùng phép hóa ra cho ngươi hả?" Âm tiên liền chen vào: "Ông đừng nói vậy, thằng bé nói chuyện lớn, nên cho nó hiểu rõ cái lý lớn, đừng quay về lý nhỏ."

 "Thưa Sư Phụ, vậy trước khi con ở đây thì hai người cũng cày cấy mà ăn sao?" Dương Tiên đáp: "Ăn là ngươi ăn, ngươi muốn sống thì phải có thực phẩm, muốn có thì phải dùng sức của mình mà thực hiện, sao lại cứ tìm cách chất vấn bọn ta? Ngươi có biết cái tính so đo này khiến ngươi không chú trọng được việc của mình, sau này sẽ sa đà lạc lối không?" Nó nghe vậy chợt giật mình đứng lặng, nghĩ thầm: "Lạc lối thì viễn li Đạo, ta sao có thđể mình viễn li Đạo đây? Thực nguy hiểm." Nghĩ vậy liền cúi đầu lạy mà rằng: "Con thật sai trái, kì như chỉ cốt bảo vệ tư ý của mình mà chẳng lí đến thực Đạo." Âm Tiên cười bảo: "Tiểu tử, trước đến giờ, Sư Phụ môn nào cũng đều xem xem đệ tử rốt cuộc là dễ bảo, dễ dạy hay khó học." "Xin Sư Phụ giảng cho con lẽ ấy." "Khi truyền môn phái của mình ở nhân gian, các vị của môn ấy thường phải an bài một tiêu chuẩn để nhận đệ tử, đó là phần lí lẽ. Phần thực hành là cần xem xét trong một thời gian, nhìn nhận người có nguyện tu ấy phụng theo các tiêu chuẩn đó mà hành sự nhưng lại không được biết rõ các tiêu chuân ấy thì có đảm bảo được không, có giđược không, có theo đúng không. Mỗi điều giữ đúng lại được cấp cho thêm một thứ, đủ một bộ những thứ được cấp ấy mới cho vào làm đệ tử. Nếu mãi mà không đủ, thì dù người đó có bám vào cửa Đạo, thật chỉ là người thường. Dĩ nhiên môn nào cũng đều có cách loại trừ những kẻ mãi bám vào cửa Đạo mà không đđức tính để nhập Đạo." "Con ngộ tính chưa cao, nhưng dường như trong lời của Sư Phụ là ý nói nếu nhiều kẻ không đủ tiêu chuẩn dồn lại, thì chính là gây ra vấn đề chăng?" "Có Ngộ tính. Trong số những kẻ bám mãi vào cửa Đạo mà không chịu rời, thể nào cũng xuất sinh những kẻ tích lũy lấy một phần tâm thái tiêu cực lớn nhất, sâu thẳm là lạc lối rồi, nhưng không chịu thừa nhận, dù biết mình chưa thật tốt mà không dám nhìn nhận điều ấy. Những kẻ ấy khi đơn lẻ thì chỉ biết kích động người khác, khi tụ tập lại với nhau sẽ kết thành bè phái, phá hoại cửa Đạo." "Thưa Sư Phụ, chúng muốn phá hoại cửa Đạo, nhưng không thể phá hoại, chỉ là lôi kéo nhân tâm, chính là muốn nhân tâm của mình rộng ra, tạo thành một cái chướng để không ai thật có thể nhập Đạo phải không ạ?" "Đúng vậy, chính là vì tình huống ấy, trong lịch sử nhiều môn phái đã rút hẳn vào không gian khác, rừng sâu núi thẳm, kể cả những môn phái Phật gia rất lớn."

Thằng bé trầm ngâm, đoạn lại cúi đầu thưa: "Con lại có điều bất ngộ, kẻ đến với cửa Đạo là hữu duyên, muốn tu, tâm ấy tốt đến thế, tại sao lại biến chất được." Âm Tiên lại đáp: "Tiểu tử biết nghĩ, chúng biến chất là do ban đầu đến với Đạo tuy có thể có điều tốt hơn người thường, nhưng lại không tốt so với tiêu chuẩn môn phái. Muốn nhập Đạo, phải nâng tiêu chuẩn lên. Chỗ không tương xứng giữa thực trạng của chúng và tiêu chuẩn của môn phái là một quan mà chúng phải vượt được, không vượt được thì sẽ suy sụp. Do đã thâm nhập đến gần cửa Đạo, chúng đã mượn được hình thức của Đạo theo ý hiểu của chúng, nên về hình thức dường như phân biệt với nhân gian, khiến những người hữu duyên đang tìm đến không phân biệt được, bị chúng lôi kéo mà không tự biết, rốt cuộc có thể biến chất, hủy mất cơ duyên." "Thưa Sư Phụ, chẳng phải phất tay có thể khiến đám bại hoại đó tiêu tan ư?" "Tiểu tử, mở miệng là sát nghiệp sao? Cửa Đạo càng cao, tôn nghiêm càng lớn, càng để xem xem ai tự có thđến. Chướng ngại nhiều lên là hoàn cảnh khó nạn hơn, trong đó lại càng chọn theo Ngộ tính. Có bên thì tìm cách giảng rõ ra để trợ cứu người hữu duyên. Có bên thì chọn không can dự vào nhân gian, chỉ xét theo Ngộ tính, vì lđó phân ra Phật vào Đạo. Này tiểu tử, không phải điều đó là lợi, chúng ta đã thấy rõ khi tình huống tồi tệ đi, thì ở nhân gian sẽ có sự viễn li phân rẽ cực lớn gây ra xung đột giữa Thiện và Chân, đó cũng là Mạt Pháp rồi." Thằng bé ngây người ra, đoạn nói: "Sự tình mà Sư Phđang muón nói cho con thật bao la vô tận, thoạt nghe là trực sự, ngẫm một chút là vô số lí trong lí, ý trong lời, con thật mù mịt. Thưa Sư Phụ, kẻ dễ bảo khác kẻ dễ dạy thế nào đây?" Dương Tiên nhìn thằng bé bảo: "Kẻ dễ bảo thì nói là làm. THật không cách Đạo là mấy. Kẻ dễ dạy nói là hiểu, thật có Ngộ tính. Kẻ khó dạy bảo thì dẫu có làm cũng phát sinh suy niệm tư ý, nhiều khi là phá hoại mà không tự biết." "Ah, con đã hiểu thưa Sư Phụ."

Vừa nói đến đó Dương Tiên lướt đến như một ánh chớp, đã tát thằng bé ba cái, nó ngã ngửa ra đằng sau, mồm rỉ máu, má đỏ ửng. Nó bò dậy, phủi áo, cúi đầu, rồi thưa rằng: "Khi ngã xuống con có một chút oán niệm. Lúc ngồi dậy con hiểu ra rằng miệng nói tuân lời, hiểu mệnh, thật ra vẫn muốn bảo vệ mình, nâng cao thành tựu cho tư lợi của mình, đến lúc ngộ sự lại phát tác. Nghĩ đến oán niệm vừa rồi, con thật xấu hổ." Dương Tiên xoa đầu nó bảo: "Biết sai tất sửa được." Âm Tiên lạnh giọng: "Muốn oán thì oán, đừng tưởng nhận lỗi là xong." Thằng bé cúi đầu lần nữa, im lặng không dám nói thêm gì. Chợt nó nhớ ra một sự việc, lại cúi đầu thưa: "Thưa Sư Phụ, suối đã chuyển dòng, hôm qua con thấy cạn nước, mà phía bên kia núi lại có Thủy khí dâng cao, tất là bên đó lại có suối chảy. Giờ nên làm sao, xin Sư Phụ chỉ cho con biết." Dương Tiên gật gù: "Vì con mà chuyển qua đó đi." Thằng bé ngạc nhiên: "Thưa Sư Phụ, Sư Phụ quyền năng như vậy, phất tay có thể làm dòng chảy lại chảy về đây. Con thường nghĩ suối không chảy sang chỗ Tiên nhân, ấy là đáng tiếc. Cho nó được chảy đúng nơi, thật đáng mừng, chính là cho thấy sự màu nhiệm của Đạo." Âm Tiên cắt ngang: "Hồ đồ. Suối chảy phương nào có đạo lí sau đó, sao có thể nói cậy nhờ quyền phép mà phá đạo lí ấy? Ma quỷ là phá Đạo, từ chỗ lạc Đạo mà sinh ra, nên tiêu trừ nó. Còn suối đổi nguồn mạch là chuyện của Thiên Địa, ngươi sau này có chút quyền phép, bèn phất tay làm càn sao?" Dương Tiên xua tay: "Tiểu tử, vì ngươi mà chuyển nơi tu luyện của bọn ta, ngươi không thấy sao?"

Thằng bé nghĩ ngợi một hồi, chợt bật khóc mà rằng: "Sư Phụ phất tay có thể chuyển dời sông suối, chỉ là vì không muốn con nhỏ đã lạc Đạo, nên sẵn sàng vì thế mà rời đi cùng con, ơn này con suốt kiếp không thể báo đền." Dương Tiên bật cười ha hả, đoạn bay lên rồi biến mất. Âm Tiên vẫy tay, đã thấy cả thung lũng thu lại bé trong lòng bàn tay phải, rồi tay trái nhấc thằng bé lên, cũng bay lên cao thẳng theo hướng Bắc." Thằng bé ngước mắt nhìn trời thích thú, đoạn hỏi: "Thưa Sư Phụ, con được đi đâu đây?"


"Nhân gian."

Thứ Hai, 18 tháng 7, 2016

Sẽ thế nào

Để anh kể em nghe chuyện này

Cách đây lâu lâu, có một số người thưa với anh rằng, họ muốn từ bỏ công việc hiện tại để sống một cuộc sống bình dị hơn tập trung vào tu luyện, chấp nhận làm những việc nặng nhọc mệt mỏi miễn là có thêm nhiều thời gian tu luyện. Họ chỉ cần biết mình lao động chân chính và tu luyện thật sự. Họ bảo họ không cần tích lũy của cải, không cần giàu có.

Lần ấy anh đã nổi giận, có lẽ đã rất nặng lời. Thật, sau nhiều chuyện anh thấy mệt mỏi với những tâm hoan hỉ: anh nghĩ đến ngày họ kiệt lực, ngã xuống, họ sẽ oán thán con đường, trách tội các vị cao cả. Anh đã thật sự nổi giận.

Nhưng khi phải suy nghĩ sâu hơn về đời sống khi đã ở đây được thêm một thời gian, anh bỗng nghĩ: mình không có quyền can thiệp nguyện vọng tu luyện của họ. Nếu họ tự nguyện làm thế, đó là quyết tâm và nỗ lực của họ. Họ sẽ ngã gục, vì lúc này họ không đủ sức. Nhưng nếu họ đi được: họ vinh quang. Dù đó không phải con đường duy nhất vinh quang.

Điều họ sẽ đạt được không phải là địa vị, hạnh phúc, chút tiền bạc hay sự nể phục tụng ca của người đời. Những người bám víu lấy những thành tựu danh lợi tình ở đời này không có tư cách bình luận nghị bàn về họ.

Con đường đó quá gian khó, quá đau đớn, quá mất mát. Thậm chí vào lúc này họ không đủ sức đi được nó. Nhưng nguyện vọng đó vẫn đã kịp chớp lên ánh sáng chấn động thế giới thập phương.

Cầu cho những người chân tu vĩnh viễn không viễn ly con đường chân chính mà họ được dẫn lối.

Cầu cho họ viên đắc tất thảy những điều lớn lao cao đẹp nhất trên con đường đó.