Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Thứ Năm, 11 tháng 5, 2017

Phù Vân, Sứ mệnh (02)


Duy Hựu cảm giác vừa nhìn thấy họ lại vừa không thấy họ, nhìn về phía xa mới thấy cả một chân trời đen đặc, hầu như vô số vô số những quái vật đều tiến đến, trong đấy có những hình dạng còn kinh tởm hơn cả con rết đen mà Duy Hựu vừa thấy lần trước. Trên bầu trời xuất hiện những con dơi rất lớn, giống như một loài tối cổ biển bức, ở bên trong miệng, răng nó há ra những tia lửa liền phụt ra phía trước, thế nhưng cảm giác là toàn bộ khu vùng núi được bảo vệ bởi một trường khí mạnh mẽ vô cùng, trong sáng, thanh sạch. Và đặc biệt, vị mặc áo màu trắng trông rất cao ngạo, tay cầm phất trần, vị ấy liền đề thăng một chút đấy, thân thể lơ lửng giữa không trung. Vị ấy liền chụm hai ngón tay chỉ lên phía trước, từ bên tay bắn ra một luồng sáng dữ dội, rồi đến đấy có vô số những con rồng ở trên trời lao xuống, từ dưới đất chui lên và từ tay vị ấy hé ra một cái miệng rồng lớn. Lũ tà ma kia từ khoảng cách rất xa đến cả dặm liền lập tức dừng lại, chúng tụ thành cả một vùng trời vùng đất, cảm giác như ở trong khoảng không đấy tất cả trở nên tối sẫm trở lại. Duy Hựu cảm thấy vị cao ngạo mặc áo choàng bào kia có cảm giác hết sức tương liên, trong lòng tự nhiên xuất sinh một cảm giác ngưỡng mộ.

Vị trông to lớn trang nghiêm vời vợi, thân thể đột nhiên hóa thành như người khổng lồ. Vị ấy không chỉ hóa thành người khổng lồ, mà xung quanh thân của vị ấy bắt đầu xuất hiện 10 cánh cửa nhỏ, 10 cánh cửa gồm thập sắc khác nhau liền mở ra 10 vị Phẫn Nộ Tôn Thần bay xung quanh vị ấy. Vị ấy cũng xông ra phía trước, đám tà ma vừa nhìn thấy vị ấy liền phát ra những tiếng gào thét quái dị. Vị ấy còn chạy ra khỏi cả trường được rồng bảo vệ của vị áo trắng kia, vị này chạy đến đâu thì trên mặt đất in thành những hình hoa sen xanh đỏ đến đấy. Cho đến lúc mà vị ấy chạy ra ngoài, đến cánh cửa kia, vị ấy gầm lên một tiếng dữ dội, xong trên bầu trời xuất hiện ra một cánh cửa, rồi Thiên Binh Thiên Tướng đều giáng xuống gần vị ấy.

Lại nói vị cuối cùng trông rất to lớn, hiền lành, khuôn mặt trông hết sức trang nghiêm, nhẫn nại. Vị này mới tiến chầm chậm từng bước một, trong thân thể vị này bắt đầu phát sinh ra một ánh sáng khổng lồ, một khối lửa màu đỏ rất to lớn, giống như một quả cầu lửa di động, cảm giác khi vị này bắt đầu bước chân cả không gian giống như bị chuyển động, rung chuyển hết sức dữ dội. Vị này giống như một tia lửa chầm chậm mà hết sức nhanh chóng, tiến từ chỗ của Duy Hựu thẳng ra phía trước. Khi Duy Hựu cảm giác hơi ấm và ánh sáng của vị ấy chạm vào người thì cảm giác hết sức ấm áp, giống như thân thể được bảo trì bởi một lực lượng bất diệt vậy. Vị này tiến ra đến bề mặt thì hai tay giơ lên trời, ở trên trời lại mở ra một bông sen lửa, từ bông sen lửa này vô số các vị Thiên Binh Thiên Tướng mặc áo giáp lửa cũng rơi xuống. Tất cả họ đều đứng bên cạnh Vị này, trải dài ra phía sau, Duy Hựu trong khoảnh khắc bỗng nhiên cảm thấy nơi mình đứng không còn là một đỉnh núi nữa, mà là một khu vực rộng mênh mông, ở sau có vô số Thiên Binh Thiên Tướng, còn bao nhiêu vị khác đứng đằng sau lưng nữa. Duy Hựu cảm giác điều này hết sức chấn động, ở trong Tâm cảm giác giống như đang tham dự một sự thể hết sức lớn lao.

Điều đặc biệt, Duy Hựu cảm giác mình ở đấy mà không ở đấy, cũng giống như không ai thấy Duy Hựu. Duy Hựu lại nhìn ra đằng trước, thấy chân trời ngày càng tối sẫm, không phải chỉ là một đàn quái vật nữa, mà từ dưới mặt đất, một hố đen khổng lồ rộng mênh mông giống như vài ngọn núi mở ra, cảm giác chỉ nhìn bằng một ánh mắt thì không biết là khối đen này mở rộng đến đâu. Rồi từ hố đen, bắt đầu những ánh sáng rực rỡ vọt lên, rồi có một cái đầu to lớn chui lên từ phía đấy, ánh mắt của nó vừa mở ra, nó chỉ có một mắt duy nhất, một hàm răng rất lớn, ở trên đầu có vô số những tua rua hình con rắn. Khi nó vừa mở miệng ra thì trong miệng nó lại tuôn ra rất nhiều ma binh quỉ tướng, chúng tràn ngập ra, giống như cái chất đen bốc mùi hôi thối nồng nặc. Duy Hựu có thể cảm giác được dù không thật sự ngửi thấy được. Duy Hựu cảm giác đấy là một lực lượng nguyên thủy hết sức đáng sợ.

Duy Hựu nghe thấy tiếng của vị gần Duy Hựu nhất bấy giờ, đấy là vị mặc bộ áo bào phát hình ra con Bạch Long, tay cầm phất trần, trông khuôn mặt hết sức trang nghiêm, cao ngạo. Vị đấy quay lại về hướng Duy Hựu rồi mỉm cười, Duy Hựu cảm giác có điều gì sâu thẳm gắn bó kì lạ, giống như người đấy biết mình đang ở đây vậy. Sau khi mỉm cười với Duy Hựu, vị kia liền quay ra phía trước rồi hô lên một cái, phất trần chỉ lên bầu trời khuấy động, rồi từ trên bầu trời vô số vô số Thiên Long các chủng, có năm loại rồng Thiên Long khác màu nhau, rồi từ bên dưới đất, các Địa Long cũng bay lên, tất cả tựu thành hàng vạn hàng vạn con rồng xung quanh vị ấy. Duy Hựu trong khoảnh khắc cảm thấy hết sức rợn ngợp, giống như mình bỗng nhiên biến thành một hạt cát đang chứng kiến cả một biển lớn đang trôi chảy, cảm giác giống như là vậy, và cảm giác cảnh ấy hết sức lớn lao. Duy Hựu giống như là thấy hết mọi việc và cũng giống như thấy mình không thể thấy được một việc gì cụ thể. Rồi Duy Hựu thấy hai khối rất lớn chuyển động va với nhau, cuộc chiến phát ra những tiếng tinh tang thảm khốc, tiếng la hét của quái vật, Duy Hựu cảm giác kể cả Thiên Binh Thiên Tướng, vô số người ngã xuống, giống như một bãi chiến trường vậy.

Lúc đấy Duy Hựu mới nghe vị mặc áo bào kia nói: “Chúng đến rồi.” Duy Hựu liền phóng theo ánh mắt của vị ấy nhìn ra phía chân trời, thấy có bốn đốm sáng đặc biệt, một màu xanh lá cây, một màu xanh da trời, một màu hồng đỏ và một màu đỏ rực. Bốn người này xuất hiện thì trông đều giống như Thần Thánh nhưng trang phục hết sức kì quái. Một người mặc bộ trang phục trông giống như được toàn rắn bao quanh, một người giống như được toàn rết bao quanh, một người mặc bộ giáp trông xù xì như con cóc, và một người mặc bộ giáp đỏ như huyết, chỉ thấy một màu huyết giống như máu luôn luôn chảy ra từ da người đấy. Đây chính là Tứ Đại Ma Tôn. Tất nhiên nguồn gốc của họ thật rất khó diễn đạt, nhưng nguồn gốc của họ không nhỏ chút nào, cũng không phải là nhân vật có thể được lưu lại trong sử sách bình thường. Duy Hựu cảm giác được áp lực của vị này vô cùng lớn, bằng chứng là ngay cả vị có bước chân trên hoa sen xanh đỏ, lẫn vị ở trong quả cầu lửa kia, cả hai gương mặt đều ngưng đọng phi thường, cảm giác họ vô cùng nghiêm túc.

Vị bước trên hoa sen xanh đỏ bỗng nhiên hét lên một tiếng, hai tay vị ấy chắp lại với nhau làm một kết ấn rất kì quặc, xung quanh vị ấy liền xuất hiện một quả cầu thái cực xanh đỏ. Sau đấy quả cầu này bắt đầu vận chuyển, tỏa sáng, rồi biến thành một khối rộng mênh mông. Rồi vị ấy từ từ bay lên giữa không trung, giống như rất xa mặt đất, nhưng cũng giống như ngay giữa bầu trời, cảm giác là ở ngay giữa không trung. Từ xung quanh vị ấy bắt đầu cả một ánh sáng rực rỡ mở lên, rồi từ khối cầu rực rỡ kia mở lên lại xuất hiện thêm mười đốm sáng nhỏ nữa. Mười đốm sáng nhỏ này lớn dần lên cho đến lúc biến thành mười Đại Phẫn Nộ Tôn Thần, trông mười vị này trông đều ghê gớm vô cùng, Pháp lực vô biên, có thể cảm giác được sức ép của họ là cực kì lớn. Lại nói, mười vị này liền lập tức tiến về phía trước, cảm giác giống như đấy là một trường rộng mênh mông. Thế nhưng họ chỉ đi được một vài dặm, họ vượt qua rất nhiều ma binh quỉ tướng, họ tàn sát rất nhiều, nhưng đến lúc đến gần dưới chân của Tứ Đại Ma Tôn kia thì tất cả các vị ấy đều đột nhiên sững lại, khuôn mặt thậm chí còn tỏ ra một chút sợ sệt.

Lại nói, một trong bốn vị Đại Ma Tôn kia, tay mặc áo màu xanh lá cây trông giống như hình đầu rắn, hắn tiến về phía trước, gương mặt cười rất lạnh lẽo, ánh mắt rực đỏ. Duy Hựu cảm giác hắn ở xa tận chân trời, nhưng cũng cảm giác là hắn đang thật sự ở ngay gần trước mặt. Đấy là một vật chất rất kì dị, linh dị của hắn. Hắn tiến về phía đâu thì Thiên Binh Thiên Tướng còn không kịp cử động, đều tự nhiên ngã ra, thất khiếu đều chảy máu. Hắn tiến một đoạn rồi đến đối mặt với mười Phẫn Nộ Tôn Thần, hắn nói: “Các ngươi không lui, ta sẽ giết cả.” Một vị Phẫn Nộ Tôn Thần trông màu tím đặc, thân thể cầm một cái chùy lớn và một kiếm lớn, hét lên một tiếng rồi xông vào trước, nhưng vừa chạm đến hắn đã hóa thành một đám tro bụi rơi rục xuống, thế là vị thứ nhất đã ra đi. Các vị Phẫn Nộ Tôn Thần tiếp theo, hai vị màu trắng thấy như vậy liền một chui xuống đất một trốn lên trời, đều lập tức biến mất, thế là họ cũng không dám đối đầu với Đại Ma Tôn này. Các vị màu xanh lá cây, màu hồng, các vị còn lại đều kinh hoảng lập tức lùi lại ở gần vị đang hóa thành thái cực xanh đỏ. Lúc này thái cực tan đi, vị này lại xuất hiện.

Duy Hựu cảm thấy đây là một phép thuật rất kì dị, bởi vì sau khi thái cực tan đi, vị này giống như thân kim quang lấp lánh, ánh mắt dữ dội, trông giống như cao lớn và khổng lồ hơn trước rất nhiều lần, cảm giác khổng lồ đến nỗi giống như nhiều dãy núi trước mặt Duy Hựu, Duy Hựu còn cảm giác không nhìn hết nổi tấm lưng của Vị này. Trong tay vị này cầm một bông hoa sen lớn, trên bông hoa sen mở ra rất rực rỡ, giữa bông hoa sen có một tòa tháp. Tòa tháp này tỏa ra ánh kim quang rừng rực, giống như một tòa tháp chuyên dùng để nhốt yêu ma. Trên tay vị này cầm một thanh kiếm, thanh kiếm này rất dài, mũi thanh kiếm phát ra một màu xanh biếc và trên chuôi kiếm có nạm hình một viên ngọc. Vị này tiến ra phía trước, chỉ vào người kia nói: “Vạn Tà Yêu Vương, hôm nay ngươi nhất định phải chết!” Vạn Tà Yêu Vương cười lên khanh khách, nói: “Để ta xem giữa ngươi và ta, ai chui xuống cái hố này.” Nói xong Vạn Tà Yêu Vương bay lên, thân thể trở nên nhỏ bé vô cùng. Cuộc chiến này thực ra rất kì dị. Một người thì giống như nhỏ bé vô cùng và vô cùng to lớn, giống như tràn khắp không gian, đấy là Vạn Tà Yêu Vương. Một người thì to lớn vô cùng, cảm giác nhìn không thể hết nổi một phần vai lưng của ông ta, thế nhưng cảm giác vật chất lại bé li ti nhỏ mịn, đấy chính là vị Thần đã hóa thân nọ.

Vạn Tà Yêu Vương bỗng nhiên hóa thành một mũi tên màu xanh, rồi hóa thành vạn mũi tên, vạn mũi tên, giống như khi đến một điểm nhất định ở trước cái trường năng lượng của vị Thần xanh đỏ, thì nó hóa thành hàng vạn hàng vạn, có khi hàng triệu mũi tên bắn về phía trước. Mỗi cái vòi trông giống như hình đầu một con rắn, trông hết sức hung dữ, bắn hẳn vào trong trường đấy, xâm nhập vào. Nó lại không làm được, nó lại vừa chiếu vào, vừa đập vào lại bật ra, bật ra lại quay trở lại, giống như một mũi tên bật ra rồi có mười mũi tên lại quay trở lại. Cứ như thế xung quanh trường khí hình cầu bao quanh vị Thần xanh đỏ, thì bỗng dần dần dần dần bắt đầu giống như có một đám bầy nhầy màu xanh. Bởi vì nó đập vào nó lại nảy ra, đập vào nảy ra, mỗi lần đập vào nảy ra lại hóa thành nhiều hơn nữa, và cứ như thế, giống như có một lớp màn màu xanh bao quanh vị ấy, đều không ngớt. Rồi đến lúc ấy khối cầu của vị này ngày càng thu nhỏ, thu nhỏ, thu nhỏ lại, bởi vì áp lực ngày càng lớn, Vạn Tà Yêu Vương càng đánh càng mạnh.

Vị Thần áo trắng kia nhìn, bỗng nhếch mép cười rồi nói tiếng vang vọng lên: “Chỉ là Vạn Tà!” Tiếng đấy vừa vang lên thì thấy cái lớp màu xanh kia bỗng nhiên nhạt đi một chút, bởi vì cái tiếng của vị kia lúc phát ra thì nó giống như kiểu từ trên miệng vị ấy phát ra một ánh kim quang rất rộng lớn, ánh kim quang này lóe đến thì làm cho cái lớp màu xanh của Vạn Tà Yêu Vương nhạt đi.

Duy Hựu vừa thấy thế “À!” một tiếng, trong đầu liền hiểu ra, vị này phát ra Đại Minh Chung, đấy là một công năng nổi tiếng trong nhà Phật, có thể khiến lời nói giống như tiếng chuông ngân. Đặc biệt tiếng chuông ngân của vị này lại phát ra cả ánh vàng kim, khiến cho không gian bị ám nhiễm bởi ánh vàng kim đấy, chứng tỏ Pháp lực của vị này đã đến chỗ có thể chuyển hóa, có thể huyễn hóa mọi vật chất trong nhân gian mà làm xuất hiện Tiên thuật được. Đây quả là Pháp thuật vô thượng. Đối với Duy Hựu lúc này thì Pháp thuật của vị kia là không thể tưởng tượng nổi. Duy Hựu cũng không biết mình đang chứng kiến điều gì nữa, Duy Hựu không biết đấy là Tứ Đại Ma Tôn, Duy Hựu cũng không biết là người trước mặt mình ở tầng nào. Là Như Lai? Là Thần? Điều ấy không thể thấy được nổi, không thể lí giải nổi. Đối với Duy Hựu, chuyện này vừa như rất thật, vừa như một giấc mơ. Lại nói, cái tiếng của vị kia vừa đến làm cho tất cả vật chất xanh kia bị nhạt đi, Duy Hựu cũng hiểu ngay ra trong đầu là vị kia đã dùng một Pháp lực của mình để trợ giúp vị Thần xanh đỏ.

Tiếng ầm ì ầm ì như một tiếng sấm, đang bị bọc bởi một lớp màng nhung vang lên từ khối cầu xanh đỏ của vị Thần xanh đỏ, rồi vị Thần xanh đỏ bỗng nhiên bùng lên. Duy Hựu bỗng thấy là khối cầu xanh đỏ đột nhiên thu lại giống như chỉ bé bằng một nắm đấm tay, và tất cả các khối màu xanh cũng theo đấy bé lại. Rồi thốt nhiên vị Thần xanh đỏ giống như từ trong không gian đột nhiên lại xuất hiện, giống như vị này vừa tàng hình, lại vừa xuất hiện, nắm chặt cái hòn xanh đỏ đấy trong tay, cười lớn: “Hãy còn ba tên.”

Lại nói vị đấy đã cầm trong tay cái viên màu xanh bầy nhầy đấy, mà lúc này giống như ở trong tay của ngài ấy, vo lại một chút đã không thể thoát ra được nữa rồi. Ngài liền nuốt vào trong bụng ngài, nhưng vừa nuốt vào trong bụng thì thân thể của vị Thần này liền ửng một màu xanh, màu xanh bắt đầu thấy rờn rợn chạy khắp thân thể, giống như vừa nuốt một viên thuốc thì tự nhuộm lại toàn bộ da thịt của mình. Vị Thần này vừa nuốt vào một chút thì bụng của vị ấy giống như to gấp đôi, trương phình ra, trên bụng bắt đầu xuất hiện những kí ấn rất kì quặc, vừa giống như kí ấn của một loại chữ cổ, vừa vô số những hình thái cực móc nối với nhau bằng những đường rãnh.

Rồi vị Thần màu trắng ở trước mặt Duy Hựu lại thở dài: “Ngươi nhân từ với nó, rồi nó sẽ không nhân từ với ngươi đâu. Tà ma là phải trừ bỏ, đừng tính chuyện cứu giúp.” Duy Hựu nghe câu đấy liền hiểu ngay ra Đạo lí. Điều mà vị Thần xanh đỏ kia vừa làm đấy chính là nuốt Vạn Tà Yêu Vương vào trong bụng, phong ấn chúng lại. Tại sao lại phong ấn mà không trừ diệt? Đã có thể phong ấn tất nhiên là có thể trừ diệt, nhưng phong ấn là bởi vì có thể trừ diệt nhưng lại không trừ diệt. Điều mà vị Thần xanh đỏ kia làm chính là nuốt vào trong bụng và dùng vật chất của mình mà chuyển hóa. Bởi vì bụng là vùng chứa nguyên khí của trời đất, giống như khoảng rỗng ở giữa trời đất này được coi là bụng của Đấng Sáng Thế vậy. Duy Hựu hiểu được cái lí là vị ấy muốn dùng chính nguyên khí của mình mà cải biến nguyên khí của Vạn Tà Yêu Vương. Vạn Tà Yêu Vương lẽ ra có thể phong ấn ở một nơi khác, nhưng vị này sẵn sàng nuốt vào bụng, chính là tự tin năng lực của mình có thể chuyển hóa được Vạn Tà. Thế nhưng màu xanh ửng hết thân người vị kia cũng đã thể hiện, nó giống như một người chúng ta, khi chúng ta giải độc vật gì thì thân thể này chính là chỗ tải độc đấy, đã dùng thân thể chúng ta làm chỗ tải độc, mục đích là để trừ bỏ đi cái độc của vật chất mà chúng ta nuốt vào. Giống như khi chúng ta ăn một thứ gì rất độc vào thân thì thân thể chúng ta trở nên đau nhức, đau nhức đấy là muốn dùng thân thể này mà rút cái độc ra khỏi vật đấy. Cho nên bản chất của thân cấu thành là gì? Bản chất của thân là từ bi với thực vật. Nên thực vật mà nhiễm độc thì sao? Thân thể này sẽ dùng chính mình để mà trừ bỏ cái độc đấy, trừ bỏ không hết thì thân thể sẽ chết.

Người của vị xanh đỏ kia màu xanh rực lên như thế cũng đủ biết là việc phong ấn này không dễ dàng, việc phong ấn này đã khiến cho vị ấy bản thân phải trả giá. Duy Hựu cũng thấy là vị này vừa nói như thế lập tức liền thu nhỏ lại một cái người trông nhỏ nhỏ như lúc ban đầu, chỉ cao hơn Duy Hựu khoảng 1-2 cái đầu. Vị ấy ngồi trên một đỉnh núi, tự nhiên dưới chân vị ấy xuất hiện một đỉnh núi rất to lớn, rồi vị này bắt đầu ngồi thiền ở đấy, kết ấn ở đấy, và những động tác của vị này Duy Hựu thấy là vừa giống hình Hỏa Liên, vừa giống hình Bạch Long đọc ở trong Chân Kinh, động tác hết sức kì quặc.

Lại nói còn lại ba trong Tứ Đại Ma Tôn đứng ngoài. Chúng bắt đầu hóa thân thành những thân thể khổng lồ, nhưng không khổng lồ bằng hóa thân của vị Thần xanh đỏ lúc nãy, nhưng trông hết sức to lớn, dưới chân là vô số quái vật, bầu trời, mặt đất đều đen kịt. Toàn bộ không gian giống như chia làm hai: một phần là ánh sáng của Thiên Binh Thiên Tướng và ba vị Thần này, còn phần kia thì tối đen lại và đầy những dòi bọ, đầy các loại quái vật nhung nhúc, đầy những loại hình dạng hình thù kì quái xuất hiện. Khi chúng đang mở rộng bành chướng như thế, lực rất là lớn, ở bên dưới Thiên Binh Thiên Tướng vẫn đang tử chiến với đám tà ma, vẫn có Thiên Binh Thiên Tướng bị gục xuống, chết trên một diện rộng rất nhiều, tà ma cũng bị tiêu diệt không ít. Tại sao như thế? Bởi vì lực của tà ma và lực của Thiên Binh Thiên Tướng đều là lực trong Tam giới, lực trong Tam giới có thể triệt tiêu lẫn nhau, nhưng chúng không thể động đến các vị Thần mà Duy Hựu đã nhìn thấy. Duy Hựu cũng bất giác hiểu ra rằng họ chính là những vị Thần rất to lớn, có điều không thể nói rõ được uyên nguyên.

Lại nói khoảng khắc đấy, ba trong số Tứ Đại Ma Tôn bỗng nhiên quỳ xuống, chúng đồng thanh hét lên một tiếng vang vọng, giống như một tiếng sấm giữa đất trời. Chúng cùng hét lên: “Nguyên Thủy Ma Vương!” Từ trên mặt đất, cái đầu mà vừa nãy đã mở ra cho đám ma quỷ tràn ra, cái đầu đấy to giống như nhiều nhiều thành phố ghép lại… Duy Hựu cảm giác giống như mình vừa thấy, lại giống như mình vừa không nhìn thấy, bởi vì ánh mắt của Duy Hựu không thể phóng xa đến thế, không thể nhìn rộng đến thế, nhưng vẫn cảm giác như mình đang thấy được chuyện đấy. Từ cái đầu đấy tách ra, rồi một khối hoa sen màu đen thẳm mở ra, từ khối hoa sen đấy mở ra một nhân vật hình dạng đen kịt. Nhân vật này vừa bước xuống, thân thể nhân vật này tất cả đều có một màu đen thẫm lại. Rồi bên trên Duy Hựu mới nghe tiếng của vị Thần mặc áo bào trắng ở gần mình, vị ấy bật thốt: “Ồ! Ngũ Tuyệt Ma Vương!”

Thế là lại nói Ngũ Tuyệt Ma Vương giống như một cơn gió màu đen, ông ta di chuyển. Nhưng Duy Hựu cũng không thấy rõ là màu đen, chỉ thấy là ông ta bước đến đâu thì óng ánh đến đấy. Những màu sắc óng ánh này trông hết sức áp lực, đến nỗi Duy Hựu vừa nhìn thấy ông ta di chuyển liền cảm giác từ trên miệng một cái vị mặn mặn ngọt ngọt rồi bỗng thổ ra một búng huyết. Khi thổ ra búng huyết xong Duy Hựu cảm thấy thân thể tự nhiên rã rời, rồi dần dần giống như Duy Hựu có thể chạm hẳn vào mặt đất và xuất hiện ở ngay giữa đấy được, chỉ một chút nữa thôi. Trên tai của Duy Hựu bắt đầu cũng chảy máu, mắt bắt đầu cũng chảy máu, thân thể giống như từng lỗ chân lông một có kim đốt. Áp lực của Ngũ Tuyệt Ma Vương quả nói là kinh người bá tuyệt.

Ngũ Tuyệt Ma Vương tiến về phía trước rồi nhìn lấy cả ba vị Thần lớn. Ba vị Thần lớn lúc này giống như ở trên một đỉnh cao khác. Điều mà Duy Hựu nhìn thấy lúc này là gì? Vừa nhìn thấy giống như ở một không gian bên dưới, ở một kết giới bên dưới có Thiên Binh Thiên Tướng, một kết giới bên trên thì chỉ có Tam đại Ma Tôn Ngũ Tuyệt Ma Vương cùng với ba vị Thần mà Duy Hựu đã thấy. Giống như là phân ở trong không gian vậy, vật chất rất lớn ở bên trên, vật chất rất thấp ở bên dưới. Tất nhiên Duy Hựu không có quyền bình luận về điều này, nhưng giống như hai không gian này đang cùng một lúc tồn tại và cũng tựa như phân chia vậy.

Lại nói Ngũ Tuyệt Ma Vương tiến đến, ông ta cất giọng nói với cả ba vị Thần ở trước mặt: “Các ngươi không thuộc về xứ này, liệu rời đi thì ta còn giữ lại được một chút căn cốt. Các ngươi không rời đi, ta nhất định tiêu hủy ngay tại nơi này.” Vị ấy vừa nói, bàn tay liền xòe rộng ra, rồi tất cả những tia sáng trông như một màu tím thẫm bay lan tỏa trong không gian, giống như một loại bụi, loại bụi này đâm xuyên qua kết giới do vị mặc đạo bào trắng tạo ra. Không gian này bắt đầu cảm giác những tiếng lách cách lách cách rồi một tiếng giống như mưa rào đổ sập xuống. Rồi bắt đầu Duy Hựu cảm thấy tất cả không gian này mờ đi, tất cả những đám Thiên Long được triệu hồi đều dần dần tan biến, phai nhạt, biến mất, rồi để lại những tiếng kêu rất dữ dội ở các chiều không gian vọng lại, cảm giác những tiếng kêu này có thể làm nứt mọi chiều không gian ra vậy. Duy Hựu liền thổ ra thêm một búng máu nữa, lần này cảm giác trái tim như bị ai bóp nát.

Vị Thần to lớn được bao quanh bởi một khối cầu lửa, vị ấy từ từ bay lên trên ngang tầm với Ngũ Tuyệt Ma Vương. Từ góc độ của Duy Hựu mà nhìn thì cảm giác hai màu sắc này phi thường đối lập. Một vị thì màu đen óng ánh, một vị thì màu đỏ trông như đặc sệt lại. Vị màu đỏ này liền chìa tay trước Ngũ Tuyệt Ma Vương nói: “Thần không phạm đến Ma, Ma không phạm đến Thần. Ngài là Thần hay là Ma, ngài có biết không?”  Ngũ Tuyệt Ma Vương đáp: “Ta là Ma hay là Thần, ngươi biết được chăng?” Vị màu đỏ lại nói: “Là Thần thì là Thần, là Ma thì là Ma, có thể khác được sao?” Ngũ Tuyệt Ma Vương đáp: “Trong vũ trụ, chỉ có trường tồn hay tiêu biến.” Vị Ngũ Tuyệt Ma Vương nói đến thế liền phất tay một cái, từ trên cánh tay xuất hiện một cái đàn tì bà màu đen. Vị Ngũ Tuyệt Ma Vương liền đưa tay xuống gẩy một cái, tiếng đàn giống như một đợt sóng cắt qua không gian. Duy Hựu mới trố mắt nhìn thấy là trên gương mặt của vị được bao bọc bởi khối lửa xuất hiện một đường rạch, và Duy Hựu cảm giác trên thân thể mình cũng xuất hiện một sự đau đớn tương tự, đau đớn khôn tả xiết. Vết rạch đấy không chỉ là vết rạch, mà phải nói là đến cả cương khí bảo vệ xung quanh người vị đấy cũng bị xua tan, thân thể đã bị bào mòn như thế hẳn nhiên áp lực vô cùng lớn. Có thể nói là đối với người Tiên, rách một vết ở trên da cũng tựa như có thể chết rồi. Duy Hựu cảm nhận được một năng lượng phi thường đáng sợ như thế.

Duy Hựu lại thấy vị Thần mặc áo đạo bào trắng bay ra phía trước. Vị Thần này hét lên một tiếng, hai tay vị Thần chập lại với nhau, vỗ vào mở ra giống như một bông hoa sen bay giữa trời đất, bông hoa sen màu trắng rực, và từ đây một con Cự Long cực lớn chui ra từ bàn tay của vị ấy, liền cảm giác bản thân vị ấy cũng hóa thành một con Cự Long. Duy Hựu vừa chớp mắt một cái liền quả nhiên thấy vị này đã hóa thành một con rồng lớn, trong con rồng này xung quanh lại có vô số rồng, giống như những lớp vảy của nó đều có Thiên Binh Thần Tướng đứng trên đấy. Điều mà Duy Hựu đã chứng kiến cảm giác không phải là một con rồng lớn nữa mà là một vũ trụ bằng rồng đang di chuyển, cảm giác này cũng hết sức khó nói, tựa như là thấy, tựa như là không thấy, không thể nói là thật hay giả, cũng không thể nói là Duy Hựu thấy, chỉ có thể nói là giống như vật chất của Duy Hựu đang ghi lại những điều đấy.

Con rồng kia vừa chồm xuống, Ngũ Tuyệt Ma Vương liền nhíu mày một chút, từ ánh mắt phóng ra một ánh nhìn vô cùng đáng sợ, từ cái ánh nhìn đáng sợ này cảm giác có một sự tàn độc lan tỏa khắp không gian. Duy Hựu mới nhìn thấy là các vật chất của không gian vừa nãy ở trong không gian của ba vị Thần này còn đang hết sức tươi vui hùng mạnh, bây giờ đột nhiên cảm giác có một áp lực ép chặt chúng xuống giống như không dám cử động, từng vật chất trong không gian giống như đều ngưng đọng, đều không dám vận chuyển. Rồi khi con rồng trắng lao xuống thì bắt đầu không gian có một khẽ lay động, nhưng khi ánh mắt của Ngũ Tuyệt Ma Vương vừa chiếu lên, thì khắp thảy không gian bắt đầu trở lại run rẩy, đều trở lại đáng sợ như thế. Duy Hựu lại cảm giác một lần nữa giống như ai gõ vào tim mình, và từ sau lưng xuất hiện cảm giác một hơi lạnh tràn vào, liền thổ ra một búng huyết nữa. Lần này thì búng huyết của Duy Hựu có một màu đỏ đậm đặc, giống như là máu bị ứ trong phổi lại thổ ra một lần nữa vậy.

Lại nói con rồng trắng vừa lao vào Ngũ Tuyệt Ma Vương, Ngũ Tuyệt Ma Vương đưa hai bàn tay lên trên. Nếu đã phải dùng đến cả song thủ đi lên trên, chứng tỏ Ngũ Tuyệt Ma Vương rất coi trọng những áp lực của Cự Long lần này. Áp lực của Cự Long tràn xuống giống như một dòng thác vô tận, cảm giác của Duy Hựu là gì? Giống như nhìn thấy một người nhỏ bé đang đứng trong một dòng thác vô tận, giống như phải nói là cả vũ trụ đang sập xuống một hạt cát vậy. Nhưng kể cả điều đã lớn lao đến thế, thế nhưng toàn bộ cái khối trắng này đột nhiên bị khựng lại, lại cảm giác như một hạt cát lớn lao đang đẩy lùi dòng thác đấy, và dòng thác đấy cạn dần, cạn dần, đến mức vỡ bung ra, rồi một tiếng “bùng” nổ ra, cả không gian đấy nổ bung ra. Tất cả Thiên Binh Thần Tướng ở bên dưới đột nhiên tất cả đều ngã lăn ra chết cả, rồi con rồng trắng đấy bật lại đằng sau. Vị mặc áo bào trắng đấy bật lại, rơi trên một đỉnh núi rồi rơi cạnh chỗ Duy Hựu đang đứng, trên đạo bào trắng của vị ấy tất cả vương vãi máu, vị ấy ánh mắt rất thất thần nhìn và nói là: “Ngũ Tuyệt, Mệnh Tuyệt!”

Duy Hựu mới thấy vị Thần xanh đỏ đang ngồi trên đỉnh núi do vị ấy tạo ra, đã tọa công xong đứng lên, cái màu xanh ở trên đã hết. Vị này chỉ hét lên một tiếng: “Chạy! Chạy đi!” Hai tiếng đấy vừa hét lên thì cảm giác các không gian giống như đang tiêu biến mất. Duy Hựu còn không thấy cái cảnh dưới chân mình là Thiên Binh Thần Tướng đánh nhau với Yêu Ma Quỷ Quái làm sao, chỉ thấy ở bên phía rất xa, Duy Hựu còn bất chợt nhìn thấy một cảnh cuối, đấy là cả Tam Đại Ma Tôn cũng không dám đến gần Ngũ Tuyệt. Khi mà vị Thần xanh đỏ lại hét ra, vị Thần liền mở rộng hai bàn tay, tự cầm hai cánh tay của mình bấu vào trong hai khớp tay, từ khớp tay bắt đầu xuất hiện một thái cực mở rộng ra. Thái cực này mở ra giống như là tạo ra một không gian gián cách vậy. Ngũ Tuyệt Ma Vương hét lớn: “Ngươi đừng hòng!” rồi tiến về phía trước. Mỗi bước chân tiến về phía trước cảm giác như cả không gian đấy bị bóp méo cùng với mỗi vị đi, giống như là khi Ngũ Tuyệt Ma Vương cử động thì xung quanh mọi không gian này đang vỡ vụn ra, vỡ nát ra, cảm giác như đấy là một áp lực lớn mà Duy Hựu lần này thì không thể diễn tả nổi nữa, chỉ cảm thấy là đến cả da thịt mình cũng nứt nẻ, rồi ở trên da của Duy Hựu, từng cái lớp da đang rất là thuần mịn đấy bỗng nhiên tách ra, máu tràn ra khỏi thân thể, giống như cả thân thể Duy Hựu lúc này dường như đang tắm trong máu vậy.

Lại nói vị Thần xanh đỏ tạo ra cái lớp thế kia để làm gián cách với Ngũ Tuyệt Ma Vương. Trong khoảnh khắc đấy vị Thần mang hình khối lửa kia bay vụt về phía vị mặc đạo bào trắng, nắm chặt lấy tay nói là: “Có vật chất kỳ dị, có lối thoát tạm rồi.” Vị Thần mặc áo đạo bào trắng kia gật đầu nói: “Chui qua cửa nhỏ, khó mà lớn lại. Nhưng cần đi thì đi.” Hai vị ấy trong khoảnh khắc liền lao vào trong thái cực lớn của vị Thần xanh đỏ, giống như họ lao vào bên phía sau của thái cực đấy và lập tức biến mất. Còn Ngũ Tuyệt Ma Vương gào lên, thét tới, tự nhiên đầu của Ngũ Tuyệt Ma Vương tách ra khỏi thân, lao tới, từ trên đầu đấy tỏa ra một ánh hắc quang kì dị, giống như nuốt chửng lấy thái cực. Thế nhưng chưa kịp nuốt chửng thái cực thì thấy bản thân thái cực đột nhiên tiêu biến lại thành một điểm cực nhỏ trong không gian rồi biến mất. Phép thuật này có thể nói là có thể tạm thời thoát ra khỏi Ngũ Tuyệt Ma Vương, nếu chậm chân một chút có thể ba vị đấy đều đã tiêu hủy trong tay Ngũ Tuyệt Ma Vương rồi.

Duy Hựu nhìn thấy cảnh đấy liền cảm giác có một cái áp lực không thể lớn hơn nữa đè lên thân mình, cảm giác thân mình đang vỡ ra từng hạt bụi. Duy Hựu vừa cảm giác đến đấy thì đã bật mình mở mắt ra, thấy mình quay trở lại trong căn phòng sắt, có điều là toàn bộ thân thể máu me bê bết, cảm giác không gượng dậy nổi, giống như cảm thấy mình đã chết và tắt thở đến nơi. Lúc Duy Hựu vô cùng mệt mỏi vì cảm giác giống như mình sắp chết đến nơi, có một điều sâu thẳm trong Duy Hựu một cảm giác rất dị kì. Duy Hựu lần đầu tiên trong suốt quá trình đang sống ở nhân gian đấy có một cảm giác dị kì rằng cái chết cũng không quan trọng nữa. Bởi vì khi người ta đã gần với Đạo, người ta được chứng kiến những Thần cảnh to lớn vĩ diệu và cảm nhận được sức ép của những tầng cảnh đấy, thì tự nhiên cảm thấy sinh mệnh mình thật là không đáng đếm kể trước Đạo. Đấy là lí do mà tại sao khi người ta đã gần với Đạo thì cảm giác sinh mạng là thuộc về Đạo, có thể thuận theo Đạo mà làm, có thể sống theo Đạo mà hành và không cảm thấy vướng mắc gì. Duy Hựu nghĩ đến thế đột nhiên mỉm cười nghĩ: “Ra là vậy, Tam Nhẫn Pháp có nghĩa là có thể theo Đạo mà vận hóa, không có cản trở gì, chỉ tiếc là ta chưa kịp luyện thành.” Nhưng một ý nghĩ đấy cũng chính là đã luyện thành.

Duy Hựu cảm giác thân thể mình bồng bềnh, nhưng quay mắt nhìn lại thì vẫn thấy thân xác nhân gian của mình đầy máu, nằm ở bên dưới, tai mắt mũi miệng tất cả đều đầy máu, thân thể đều nứt toác. Duy Hựu liền nghĩ: “Đây là Chân Thần của ta chuẩn bị rời thân xác, có lẽ số ta đã tận rồi.” Nhưng vừa nghĩ đến đấy cảm thấy có một ngón tay dí phần Chân Thần của mình quay trở vào thân xác, rồi thấy ba người, lần này thì dưới ba người bình thường, chính là ba vị Thần mà Duy Hựu vừa thấy, nhưng trông họ nhợt nhạt hơn nhiều. Họ đều ngồi thở dốc rồi nhìn vào Duy Hựu mỉm cười: “Sao thằng bé này lại đến được chỗ chúng ta nhỉ?”

Sở dĩ ba vị ấy có thể xuất hiện được ở nơi Duy Hựu thấy, bởi vì sự chứng kiến của Duy Hựu đã khiến cho Duy Hựu can dự vào một Thần sử vĩ diệu ở trên đấy. Hơn nữa vì mức năng lượng hết sức khác nhau, chẳng qua là Duy Hựu thông qua chính bông hoa sen đấy, thông qua chính vật chất đấy mở một năng lượng vào trở lại không gian đấy thấy cảnh đấy. Đấy là một cảnh phi tuyệt, cực kì lớn lao, không thể nào miêu tả nổi. Duy Hựu đột nhập vào không gian đấy, thực ra lại đang ở trong Đại Linh Giới, do rất nhiều nhân tố, Duy Hựu có thể đến được thấy họ. Nhưng bởi vì vừa thấy họ Duy Hựu đã can thiệp vào, đã xuất hiện ở đấy rồi, các vị ấy đều có thể cảm nhận là đang có người chứng kiến mình, đang có một con mắt chứng kiến mình, đều theo con mắt này.

Tại sao vị Thần xanh đỏ có thể mở được thái cực kia, lớn nhanh mà đi được đến thế? Chính là bởi vì có một vật chất ngoại lai không nằm trong tầm ảnh hưởng của Ngũ Tuyệt Ma Vương. Bởi vì lúc đấy nên nhớ là tầm ảnh hưởng vật chất của Ngũ Tuyệt Ma Vương là khiến cho mọi vật chất ngưng đọng. Thế nghĩa là sao? Nghĩa là dù muốn mở ra phép thuật gì cũng không làm được nữa. Muốn mở ra một phép thuật trong một không gian buộc phải khống chế được các vật liệu ở không gian đấy, sau đấy bắt đầu mới có thể tách mở và quay đi vào một không gian sâu hơn. Muốn vào một hạt cát thì phải có hạt cát đấy đã chứ, nguyên lí là như thế. Không có hạt cát đấy, hạt cát đấy bị ngưng đọng lại, cũng giống như Nhiếp Hồn Đại Pháp, không gì vận chuyển được nữa, muốn biến thành cái gì đều là tùy Ngũ Tuyệt Ma Vương muốn biến hóa mà thành. Cho nên chính nhờ sự xuất hiện của Duy Hựu thì mới khiến cho ba vị kia thoát được khỏi trường không gian đấy.

Thực ra đây là một điều rất kì lạ. Về lý nên nói thế nào? Giả sử khoảng độ vào bảy triệu năm trước diễn ra một cuộc chiến, cuộc chiến này nếu kết thúc theo chiều hướng đã định thì toàn bộ nhân gian sẽ biến đổi theo một hướng khác. Thế là có một nhân tố vào cái mốc mà hiện tại đang diễn ra, tức là 7 triệu năm sau cuộc chiến đấy xuất hiện một nhân tố. Nhân tố này bằng một cách nào đấy quay trở về bằng một cánh cửa mà vật chất đấy còn lưu lại, chính là bông hoa sen kia, quay trở về được 7 triệu năm đấy, chính nhờ thế mà giải thoát ba vị Thần này. Ba vị Thần này thoát được cái chết do Ngũ Tuyệt Ma Vương gây ra và các vị ấy sẽ quay trở về mốc 6 triệu năm trước, vì thế chúng ta có một sự xáo trộn không thời gian. Không thời gian nó giống như một đường cong, một đường cong xoắn chứ không phải là một đường thẳng tuyến tính từ đầu đến cuối, mà tại một điểm nào đó nó cong lại, uốn khúc. Trên một cái mốc thời gian, 7 triệu năm trước, 6 triệu năm trước, 5 triệu năm trước, 4 triệu năm trước, dạng như thế, thì có một vòng xoắn ở bên dưới biểu thị một tọa độ theo một mốc thời gian, đó là mốc thời gian trung tâm của vòng xoắn. Hãy xem như mốc này tương ứng với 5 triệu năm trước, còn cái mốc thời gian so với một sự kiện kéo dài từ 7 triệu năm trước lại đang nằm tương lai so với thời gian đấy. Bởi vì vật chất khác nhau, thời không cũng tính khác nhau. Cho nên thời không của Duy Hựu là một thời gian tuyến tính, thời gian kéo thẳng như một đường thẳng, thì không thời gian của các vị kia giống như một hình cầu xoáy và vận chuyển liên tục, thời gian hết sức phức tạp, hơn nữa các chủng Thần hết sức phức tạp, các vật chất hết sức phức tạp, năng lượng hết sức phức tạp. Nên đấy là một không gian phi thời không bị biến dạng rất là đặc biệt.

Vị Thần xanh đỏ kia đặt tay vào Tâm của Duy Hựu, vị Thần này bật cười khanh khách: “Thằng bé này chứa đựng cả ba chúng ta, thật là hữu duyên.”

Ba vị Thần khi xuất hiện ở đấy, vật chất của họ đều trở nên mờ nhạt đi. Thế nghĩa là gì? Thế nghĩa là khi họ xuất hiện ở đấy rồi thì họ không còn được năng lực như ở không gian của họ nữa. Không gian của họ là một không gian không có sự ước chế, vật chất của họ là cao thượng. Trong lúc họ thập tử nhất sinh thì họ chuyển một ý niệm cuối cùng, họ chuyển một vật chất cuối cùng mà hết sức bị yếu đuối. Họ cũng may mắn đấy là chính vào lúc Ngũ Tuyệt Ma Vương nổi cái sát cơ lên giết cho bằng được thì ba vị cũng trở nên ở trong một tình trạng yếu đuối nhất, vật chất gần như là giải thể rồi, tức là nó đã chuẩn bị thấp hơn một tầng rồi, sinh mạng của họ sắp bị đánh triệt tại điểm đấy rồi, thế là tất cả sinh mạng này mới gần mức năng lượng với không gian mà Duy Hựu sống. Tất nhiên là Duy Hựu đang sống ở một điểm cao nhất, một trong những đỉnh hiếm hoi của năng lượng Tam giới, nhưng như thế các vị kia ở chỗ đánh rớt đấy cũng phải gần mức năng lượng đấy. Các vị ấy có xuất hiện nhưng cũng giống như đã bị nhốt. Cho nên chính vị Thần mặc áo đạo bào trắng có thêu hình con rồng trắng ở sau lưng, vị này cũng thở dài nói: “Xem như chúng ta bị nhốt ở đây rồi.”

Lúc đấy vị Thần mặc bộ đồ màu đỏ trông rất là cao lớn, uy nghiêm, hiền từ, đặt bàn tay lên đầu rồi sờ khắp thân Duy Hựu. Vị ấy sờ đến đâu thì thân thể đột nhiên những vết thương đều lành lại, cả thân thể trở nên có một cái vỏ ngoài trông cứng cáp như đá, như là sành sứ qua lửa mà luyện thành, rồi bắt đầu lớp da của Duy Hựu bóng lên, tự nhiên đôi mắt của Duy Hựu chập chờn, cảm giác là sinh mệnh mình có chút hồi phục. Mở mắt ra nhìn vị ấy Duy Hựu hỏi là: “Có phải các ngài là…”, nói đến đấy đột nhiên lại nhắm mắt thiu thiu ngủ. Vừa trải qua một áp lực rất lớn lại vừa được hồi phục một chút, thân của Duy Hựu đã gần như hết sức chịu đựng, lại chìm vào một cơn ngủ sâu.
Lúc đấy vị mặc đạo bào trắng mới thở hắt ra nói: “Chúng ta trọng thương mà ở đây, giờ ở đây rồi với vật chất thấp như thế này, không có quyền năng gì nữa, không làm sao có cách để trở về. Các ngươi nói xem làm sao để trở về bây giờ?” Rồi vị ấy đi loanh quanh trong phòng, khuôn mặt hết sức sầu não. Lúc đấy vị thần mặc áo có thêu hoa sen xanh đỏ lại bật cười khanh khách nói là: “Chớ lo, chớ lo, ta đã biết cách về rồi.” Hai vị kia cùng nhìn vị Thần xanh đỏ, vị Thần xanh đỏ lại chỉ thằng bé là: “Qua thằng bé này ta đã hiểu rồi. Các vị hãy nghĩ mà xem, chúng ta chiến đấu với Ngũ Tuyệt Ma Vương, thực ra thân thể đã bị phân li, điều mà chúng ta ở đây không phải là chính chúng ta nữa, đây là một niệm của chúng ta theo thằng bé mà ở đây. Thằng bé này nắm giữ ở trong người vật chất của ba chúng ta, vậy chứng tỏ là chúng ta bằng một cách nào đấy đã truyền vật chất đến tận không gian này. Vậy thì có một lịch sử, có một quá trình đằng đẵng thời gian, từ lúc mà chúng ta bị Ngũ Tuyệt Ma Vương đánh bại, cho đến lúc vật chất của chúng ta hóa hiện ở nơi đây và thông qua thân xác thằng bé này, như vậy là có một chu trình ở giữa mà bằng một cách nào đấy chúng ta bị mê đi không biết đến. Nhưng chúng ta đã tiến hành một sự vụ hết sức quan trọng, cho nên khi chúng ta ở đây chính là tàn dư của một niệm. Khi chúng ta giúp thằng bé này xong tất là tàn dư này cũng biến mất, chúng ta sẽ quay trở lại phía bản nguyên của mình. Cho nên là ta nghĩ điều ở đây thật là thông suốt, hai vị hãy nghe ta nói, thằng bé này chính là chìa khóa, nó ở đây chính là để đưa chúng ta trở về, chính là để giúp chúng ta vượt qua được cuộc chiến với Ngũ Tuyệt Ma Vương.”

Vị Thần mặc đạo bào trắng vuốt râu nói: “Ông nói có lí, ta cũng đã hiểu ra điều này. Nếu ta không nhầm thì chúng ta đã bằng một cách nào đấy, khi vật chất của chúng ta bị đánh bại bởi lực lượng của Ngũ Tuyệt Ma Vương, đã dồn tất cả nguồn năng lượng và trôi chảy về một phía, phía trung tâm của vũ trụ, các vị còn nhớ chứ?” Vị mặc áo đạo bào đỏ mới trầm tồn nói: “Đấy chính là Nhân gian.” Vị mặc đạo bào trắng nói: “Đúng, chính là Nhân gian. Quá trình mà vật chất của chúng ta trôi chảy về đây có thể nói là thời gian không đếm kể xiết. Nhưng ta nghĩ là bằng cách ở đây, một niệm của chúng ta đã dựng nên tất cả những tiến trình này, đã cố gắng tổng hợp những pháp lí của mình vào trong một hạt nhân duy nhất, dùng một hạt nhân duy nhất này có thể qui hồi. Ta vẫn không rõ tình huống ở nơi đây thế nào, nhưng tất nhiên ở đây chúng ta sẽ có Ứng Thân. Ứng thân của chúng ta hẳn cũng đã tu luyện ở đây. Bởi vì một niệm của chúng ta sẽ hóa hiện thành con người, bởi vì một niệm của chúng ta khi vào nhân gian thì buộc phải mang lấy hình hài con người để tồn tại tiếp. Bởi vì một niệm của chúng ta đã mang hình hài con người để viết nên một điều gì đấy, để truyền ra một Pháp Môn, nên ta cũng chắc chắn với các ngươi rằng Pháp Môn của chúng ta cũng sẽ mang theo hình dạng của chúng ta.” Lại nói vị mặc áo đạo bào đỏ liền tiếp lời: “Điều đấy hẳn nhiên là có Đạo lí. Chúng ta không những đã ở đây, nhất định chúng ta cũng đã từng tu luyện. Chúng ta có thể không chỉ là một người, thậm chí đã có thể là nhiều người. Bởi vì một niệm của chúng ta thì linh động hơn Nhân gian. Chúng ta có thể đã từng ở trong nhiều người, chúng ta cũng có thể từng tu luyện, chúng ta thậm chí có Kim Thân ở nơi này. Kim Thân của chúng ta thậm chí có thể đã tu luyện thành Thần. Nhưng dù sao đi nữa thì dường như tất cả mọi thứ đều liên quan đến thằng bé này. Thằng bé này ở đây vào lúc này là vì chúng ta của thời không đấy, còn hôm nay chúng ta ở đây cũng là vì nó ở thời không này. Tất nhiên là ở trên chúng ta còn có những điều sâu xa khác, nhất thời với năng lượng ở không gian này ta không nhớ được gì nhiều, cũng không biết thật sự có điều gì đặc biệt.”

Bởi vì ba vị đã ở trong nhân gian rồi, vật chất dù thấp và dù rất cao ở trong Nhân gian đến thế vẫn không thể nhớ được những chuyện cao hơn trong Nhân gian, nên các vị ấy chỉ nhớ lờ mờ được những chuyện gì mình cần làm mà không nhớ hết được. Cho nên nói vị nào đã ở nhân gian thì hết sức hung hiểm, gần như đã ở trong mê rồi, có muốn nghĩ lại cũng không nhớ chắc là chuyện ở trên cõi trên của mình đã thực sự xảy ra chuyện gì. Họ chỉ nhớ được một chút nguyên nhân vì sao họ ở đây, họ không chắc được là tại sao họ ở đây thật sự, họ cũng không biết được chi tiết của những gì đã xảy ra trên kia, họ không biết được một mạch từ bên dưới này nối lên bên trên thế nào, nhưng họ lờ mờ biết chuyện gì đã có. Họ vẫn lưu giữ một kí ức, một niệm như thế. Nên ba vị Thần này, lúc này ở đây gần như đã mắc kẹt với Duy Hựu rồi. Duy Hựu chính là cứu họ, chính là giam họ.

Duy Hựu phải trải qua một quá trình luyện công lâu dài, luyện đủ các công năng được ghi chép trong Chân Kinh, luyện đủ các công năng đấy thì vật chất từng cánh cửa một mới mở, cánh cửa mở đủ, mở đến đâu thì vật chất của Chân Kinh cao đến đấy. Khi vật chất của Duy Hựu rất cao rồi thì Chân Kinh cũng giống đạt đến trạng thái vô hình, bởi vì người với Kinh hợp nhất. Trong tu luyện của Đạo gia cũng có nguyên tắc ‘dĩ Pháp vi Sư’, cũng có ‘dĩ Kinh vi Sư’ như thế, nhưng cái Kinh ở trong đây chính là người đã luyện đến đâu thì đồng hóa được với tầng cảnh đấy, mới đồng hóa được vật chất ở tầng cảnh đấy. Ở tầng cảnh ban đầu thì Chân Kinh hiện rõ ra hình như thế, nhưng ở tầng cảnh cao hơn Chân Kinh mờ dần đi , chữ viết cũng khác, Pháp lí chỉ đạo cũng khác. Nó cứ dần dần đến mức cao cuối cùng vật chất của Duy Hựu đã đến chỗ vô hình vô ảnh, có thể phiêu diêu tự tại ở nhân gian rồi, thì vật chất của Kinh ấy cũng phiêu diêu tự tại như thế. Căn phòng mà Duy Hựu đang ở, tuy nói là nơi giấu vũ khí của đám bạch viên, nhưng thực ra căn phòng đấy có một uyên nguyên hết sức kì lạ, kì lạ đến mức là thân thể của Duy Hựu đã đạt đến mức phiêu diêu tự tại, giống như đạt đến Tiên thể, có thể đi xuyên qua các cõi rồi, thế mà vẫn bị nhốt ở trong nó. Nhưng cũng chính là bởi vì không gian này đặc biệt đến thế mới có thể chứa chấp được ba vị này.

Thực ra chuyện khó hiểu không phải là thời gian, chuyện khó hiểu nhất đấy là làm sao nghĩ là một vị đang tồn tại ở đấy, xác thân như thế, tồn tại ở một không gian cụ thể như thế lại chỉ là một niệm của một vị khác, thậm chí lại còn là một niệm của chính mình. Nhưng Thần thông đến mức đấy, không thể dùng lời mà diễn tả được, chỉ có thể nói đấy là Thần thông, Thần thông vô tỉ, ở tầng của một vị Tiên tối cao của Tam giới cũng không thể hiểu được Thần thông đến mức đấy, không thể hiểu được thế nào là một niệm của Như Lai huyễn hóa ra Thiên hạ.

Trong không gian đấy các vị ấy tự nhiên tụ tập các vật chất, thậm chí các vật chất của không gian đấy là đủ để tạo thành hình hài cho các vị ấy được rồi. Con người thì vẫn cứ nghĩ là cần phải có hỗn nguyên âm dương, xong tựu thành thân, xong quá trình lịch sử mới hình thành. Nhưng không gian đấy là hết sức đặc biệt, chưa kể không gian đấy thực ra gần như không thể kể là nhân giới được, có thể nói là nó ở ngay gần Nhân giới, nhưng ở ngay trên Nhân giới, ở ngay trong nhân giới và cách xa nhân giới, chỉ có thể nói đấy là một không gian không phải là Nhân giới. Cho nên các vị ấy không nhất thiết phải tựu thành thân người, mà các vị ấy vẫn có thể lấy vật chất ấy tựu thành hình của mình, tựu thành vật chất để có thể cử động được. Hơn nữa các vị ấy đã nói một sự thật rất là đúng, các vị ấy đã từng tu luyện ở đấy. Bởi vì một niệm của các vị ấy đã từng huyễn hóa thành con người, trong suốt một lịch sử như thế, đã từng tu luyện như thế, có Kim Thân, có Ứng Thân, có Pháp Thân tại các tầng, cho nên là với Tam thân đã tồn tại như thế thì các vị ấy cũng có thể tồn tại một cách ngang bằng ở đây. Nó giống như chúng ta đã tạo ra căn nhà cho mình, chúng ta chỉ việc đến đấy ở thôi. Bởi vì các vật chất các vị đều đã ở đấy nên các vị có thể đến được nhân gian mà không sợ bị pha tạp. Cho nên dù theo nhân tố nào đi nữa, các vị ấy nhất định là có thể ở đấy. Có điều là từ một vật chất vô cùng cao ở gần như bản nguyên, cho đến lúc bị giáng thế xuống chỗ gốc này, chỉ có thể nói là các vị đã trải qua một quá trình vô tận. 
Khoảnh khắc đấy thực ra là vô tận.


Phù Vân, Sứ mệnh (01)


Duy Hựu đang bị người kia nắm lấy, liền mở tròn mắt hỏi: “Ông là ai?” Bình thường chúng ta có rất nhiều cách gọi, nhưng cách Duy Hựu gọi “ông là ai?” bởi vì lúc đấy trong Duy Hựu có một sự sợ hãi bản nhiên. Các tâm lí tiêu cực thực ra đều có hai nguồn gốc. Một nguồn gốc là các tâm lí tiêu cực đến từ bên ngoài thế giới này, đến từ bên ngoài sự tồn tại của chúng ta, nó được gieo vào người ta, mà ở phương diện bề mặt nhất là những tổn thương chúng ta gặp phải. Nhưng mặt khác, các tâm lí sợ hãi còn có một nguồn gốc sâu thẳm nữa, mà đến lúc chuyển lên trên bề mặt của nhận thức thì nó biến thành sợ hãi. Các tâm lí sâu thẳm này có thể là những duyên nghiệp người ta nhận thức được, có thể những mối nguy chúng ta được báo trước. Nhưng lDuy Hựu chỉ cảm giác ở trong đầu có một nỗi kinh hoảng, không phải vì nghe lời người kia nói, mà chính vì nhìn thấy ánh mắt của người kia, bỗng nhiên giống như nhớ ra một điều gì đấy. Duy Hựu chỉ kịp thốt là: “Ông là ai?”

Người kia lại ngửa cổ cười khanh khách, tiến đến gần Duy Hựu, rồi đột nhiên thân thể hóa thành một thân con rết thật dài, to lớn, bên trên xuất hiện một khuôn mặt đỏ au, hai mắt xanh rực. Chưa kể, cái thân người trên là rết nhưng vẫn có hai chân ở dưới, hai chân này mỗi ngón bàn chân lại giống hình một con rắn. Sau lưng có đôi cánh trông như cánh dơi nhưng vẫn có lông vũ, trông đều rất sắc như dao. Chỉ nhìn cái ánh sáng cứa sắc của nó cảm giác như nó đang cứa vào thân thể người khác. Một bàn tay có một khối cầu lửa, một bàn tay có một khối cầu băng, thân thể trông rất là ghê rợn, cái khí hừng hực tỏa ra.

Lại kể Duy Hựu mới nghe thấy tiếng náo động của lũ bạch viên từ rất xa, những tiếng kêu thất thanh của đám bạch viên từ rất xa, giống như chúng đã gặp chuyện này rồi. Chính là bởi vì sự xuất hiện của người này vào ngày này tháng này, có lẽ vì thế, chúng biết điều đấy nên đã trốn Duy Hựu đi từ sớm. Đấy là lí do lúc Duy Hựu lúc mở mắt ra không thấy lũ bạch viên ở đâu cả. Nhưng lại nói, tất cả đám bạch viên la hét rất thất thanh: “Cứu Sơn Chủ! Cứu Sơn Chủ!” Rồi Duy Hựu mới thấy từ bên dưới lòng đất mở ra những một miệng lớn, xong tất cả lũ này tiến lên, trên thân thể trang bị rất nhiều những thứ giáp trông kì quặc, và đặc biệt là chúng kéo theo một khẩu mà chúng ta gọi là khẩu đại pháo, một khẩu thần công trông rất tinh vi, hiện đại. Nhất thời Duy Hựu cảm giác đấy là một cỗ máy rất hiện đại, không thể lí giải thành lời. Khẩu đại pháo này ánh lên những ánh hồng rực ở bên trong và khiến cho con rết đen vừa hóa thành hình kia quay lại cất tiếng gầm gừ, hắn nhìn lại Duy Hựu, lại bảo Duy Hựu tiếp: “Vì ngươi mà ta đọa nơi đây. Người đừng hòng trốn thoát! Ta nhất định khiến ngươi táng mạng.”

Tất nhiên hắn đã nói đến thế, bởi vì khi nào thì người ta dọa giết một người? Đấy là khi người ta không thể giết người đấy. Cho nên lúc mà đám bạch viên kéo cỗ trọng pháo kia ra rồi, thì con rết kia hóa trở lại thành một anh chàng trông thư sinh, sắc sảo thế, lại cưỡi lên con chim ưng, trong khoảnh khắc đã bay mất, còn quay trở lại, tiếng cười rất ác ý vọng đến tai Duy Hựu. Duy Hựu trong nhất thời kinh hoảng, nhưng đột nhiên lại xuất hiện một ý nghĩ trong đầu: “Ta nhất định đã gặp hắn, hắn nhất định có một điều gì đấy rất hệ trọng, giống như ta đã được nghe nói ở đâu, giống như ta đã từng biết hắn.” Bởi vì Duy Hựu đang ở trên Long mạch, Long mạch này là một vùng Đại Linh Giới, cho nên nó cũng giống như vùng Linh Giới mà Duy Hựu đã gặp sư tỉ mình và người kết duyên với mình, cho nên có một điều gì đấy thức tỉnh ở trong sâu thẳm Duy Hựu, giống như đã biết được rằng nhân vật này rất hệ trọng, nhân vật này liên quan đến một điều gì đấy rất đáng sợ.

Nhưng lại nói, bởi vì tâm tình của Duy Hựu vốn gần với Đạo, cho nên tâm tình trẻ thơ của người ta lo lắng không giữ lại lâu, sợ hãi không giữ lại dài. Đấy chính là điều mà yêu ma sợ nhất ở con người, chúng sợ rằng những người tu chân chính, những người gần với Đạo không sợ chúng. Chúng nhất định phải gây ra sự kinh hoảng, sự kinh hoảng sẽ làm đốn ngã mọi tâm lí, sẽ khiến cho người ta suy sụp hoặc người ta rơi vào những cạm bẫy của ma quỉ. Nhưng bởi vì tâm lí Duy Hựu rất gần với Đạo, hơn nữa lại ở trong vùng Đại Linh Giới, hơn nữa sự xuất hiện của đám bạch viên và khẩu trọng pháo kia tạo nên trong Duy Hựu một cảm hứng rất kì lạ, cho nên Duy Hựu liền lập tức quên chuyện đấy đi, lại quay ra sờ mó cái trọng pháo. Trọng pháo cao hơn Duy Hựu khoảng ba cái đầu, đấy là hướng của nòng súng, nó lớn khoảng bằng hai, ba thân người bình thường, nói chung hết sức to lớn, hơn nữa cấu trúc hết sức tinh vi. Những loại thép ghép thành nó trông rất kì lạ, vừa giống như là thép, vừa không phải là thép, bóng loáng như một viên ngọc óng ánh trong những màu sắc của sắt thép, kim loại.

Duy Hựu rất kì thú liền hỏi đám bạch viên là: “Đây là thứ gì vậy?” Đám bạch viên nhìn nhau lắc đầu: “Không còn đạn bên trong đâu Sơn Chủ, chỉ có thể dọa hắn thôi, hắn đã bị bắn thương hai lần.” Rồi Duy Hựu lại hỏi: “Làm sao các ngươi lần trước bắn thương chúng mà không giết chúng?” Đám bạch viên này gãi đầu bảo: “Đấy là do Sơn Chủ đời trước (ý chỉ vị cô cô mà Duy Hựu gặp) cho bắn mà không cho giết, hơn nữa chỉ còn có hai viên đạn đều đã bắn cả rồi, không còn nữa.” Duy Hựu nói: “Vậy thì đạn này lấy ở đâu được?” Chính con bạch viên đã thưa chuyện với Duy Hựu, trông ra vẻ dáng đầu đàn, lúc này Duy Hựu mới để ý là trên cổ nó quàng một cái vòng, trên cái vòng này bố trí trông rất kì lạ, không giống một vòng trang sức bình thường, trên đấy có một viên màu đỏ, trông không giống như là một viên đá, lại giống như một nút ấn. Nó giơ tay, cười khì khì nói: “Đạn thì vẫn còn, nhưng lại phải phiền Sơn Chủ lấy ra.” Duy Hựu nói: “Lấy ra ở đâu?” “Chỉ cần Sơn Chủ rỏ hai, ba giọt máu vào, chúng ta sẽ có cả một kho vũ khí chống lại hắn.”
Lúc này, bởi vì tâm trạng người ta thường là trong khoảnh khắc sau khi sợ hãi lại quay ra đồng ý, lại quay trở lại một cảm giác hứng thú, thì người ta bắt đầu lãng quên một số vấn đề. Cho nên đối với con người đang tu luyện cũng thế, đang lúc gặp một chuyện gì đấy đắc chí, lại gặp một chuyện gì đấy lo âu sợ hãi, hai chuyện đấy va đập với nhau thì người ta bắt đầu trở nên thiếu đề phòng và rơi vào một tâm trạng ngây thơ lạ thường. Đấy là một tâm lí giống như kiểu một khoảng không giữa các tâm lí trong tu luyện.

Duy Hựu nghe thế liền nảy sinh hứng thú: “Dẫn ta đi! Dẫn ta đi!” Đám khỉ liền dẫn Duy Hựu. Đến nơi, Duy Hựu mới nhìn lên trên cánh cửa động hỏi: “Đây không phải là Tuyệt Phong Cốc sao?”, chính là cái hang chứa Tử huyệt. Chúng đáp: “Không phải! Không phải!” Rồi trong đám bạch viên có ba bốn con chạy ra, trông mỗi con này đều khỏe mạnh lực lưỡng phi thường. Chúng tiến đến xoa nền đá, dùng một thứ nước rất đặc biệt làm cho nền đá tan ra, giống như kiểu xóa đi một cái ảo ảnh, xong mới hiện ra bên dưới một cái hầm bằng sắt, trông rất nặng nề. Rồi chúng lại hò nhau: “Khiêng!” Lần này phải đến mười, mười hai con cùng khiêng, bắt đầu mới lộ ra một cái bể lớn gồm những hoa văn hết sức chi tiết, kì lạ, giữa đấy có một cái lỗ trũng nhỏ nhỏ, đấy là trung tâm của toàn bộ cái phần đấy. Thế là chúng bảo Duy Hựu: “Sơn Chủ nhỏ ba giọt máu vào đây, tất có điều kì diệu.” Duy Hựu rất thích thú, liền lấy một con dao nhỏ trích đầu tay ra, vài giọt máu liền lăn xuống, lập tức tiếng ì ầm ì ầm phát lên. Đám bạch viên hò reo ầm ĩ. Con đầu đàn nhảy nhót la hét: “Đây rồi, chính là ông ta”. Duy Hựu ngơ ngác hỏi: “Có chuyện gì vậy?” Chúng liền nói: “Sơn chủ mau tránh ra!”

Duy Hựu vừa nhảy ra một cái thì thấy cái viên sắt đã tách làm hai phiến rồi bắt đầu kéo giật ra hai bên, từ bên dưới một ánh sáng màu xanh lá cây chói lọi mở bừng ra, rồi bắt đầu xuất hiện một hình ảnh người trên không gian, thân thể người này giống như cấu thành bởi tia sáng xanh này. Người này nhìn Duy Hựu nói: “Sơn Chủ, cuối cùng ngươi cũng y hẹn mà trở về. Ngươi sẵn sàng rồi chứ?” Duy Hựu đáp: “Ta thật sự muốn vào.” Rồi Duy Hựu lại gãi đầu: “Sao ngươi biết ta là Sơn Chủ?” Vị kia đáp: “Sơn Chủ, ngươi một khi đã vào thì khó ra, đã về thì khó trở lại. Đi thì bình thường, về thì dị hoặc. Ngươi có chắc điều đấy không?” Duy Hựu lại đáp: “Ta chắc chắn muốn vào! Ta đang cần vật có thể chống lại con rết đen!” Duy Hựu vẫn chưa biết tên thật của tên công tử kia, nếu Duy Hựu biết chắc chắn sẽ thật sự kinh hoảng. Lại nói, cái người kia gật đầu. Vị kia mới cầm tay Duy Hựu, trong khoảnh khắc đấy Duy Hựu cảm giác các vật chất này siết vào tay, giống như làm đốt cháy một lớp da ban đầu rồi kéo giật Duy Hựu xuống. Đám bạch viên cũng lập tức nhảy xuống theo, hơn mười con nhảy kịp trước khi cánh cửa đóng sập lại. Thế là một màn tối đen trải dài.

Duy Hựu cảm giác giống như vừa ngất đi, sống lại, rơi vào một hố đen vô tận. Trong quá trình được lôi kéo, Duy Hựu thấy những ánh mắt màu đỏ xuất hiện khắp nơi trên đường thông đấy, nhưng ngày càng tối thẫm, tối thẫm, cho đến lúc một điểm cuối bùng phát rồi mở ra. Duy Hựu mở mắt ra đã thấy mình ở trong một căn phòng rộng lớn nhìn như một cung điện khổng lồ, trong này gồm rất nhiều các cánh cửa khác nhau, giống như đây là cả một đại sảnh, mà mỗi hướng của nó đều là một cánh cửa, mỗi cánh cửa đều có những kí tự rất kì lạ, đều có những hoa văn rất khó diễn tả thành lời. Duy Hựu mới ngước lên nhìn thấy ở giữa căn phòng đấy có một bức tượng rất lớn, trông đấy là một người đàn ông thực sự, có nét rất anh dũng, oai nghiêm. Duy Hựu mới hỏi đám bạch viên đi cùng: “Đây là thủy tổ của chúng mày à?” Đám bạch viên nói: “Không phải! Không phải!” Rồi một con bạch viên gãi đầu nói: “Nghe nói đây là người đã kéo tổ tiên của chúng tôi xuống đây.” Duy Hựu hỏi: “Đây là ai?” Đám đấy liền dẫn xuống, Duy Hựu mới nhìn thấy một chữ mờ mờ, nhưng Duy Hựu thấy kí tự này hết sức khó hiểu, không thể đọc nổi. Duy Hựu liền hỏi: “Tên người này nghĩa là gì vậy?” Đám bạch viên lại nhìn nhau, nói một thứ tiếng rất kì lạ, xong rồi lại quay ra Duy Hựu nói: “Có nghĩa là Thần Xanh Đỏ.”

Duy Hựu mới thấy trên bức tượng đấy có một vài chữ nhỏ, lần này thì Duy Hựu có thể đọc được, đại ý thông tin như sau: “Tiểu tử, đã đến rồi đấy à?” Duy Hựu hết sức ngạc nhiên, “Tiểu tử, đã đến rồi đấy à” nghĩa là gì? Duy Hựu quay ra hỏi bạch viên: “Trước ta còn có kẻ nào xuống đây không?” Đám bạch viên lắc đầu: “Chưa từng thấy ai xuống, nhưng nghe tổ tiên truyền lại thì dưới này có những điều rất kì diệu.” Lúc đấy Duy Hựu đang mải mê ngắm nhìn những cánh cửa với những kí tự kì lạ, thì đám bạch viên chạy lung tung ở trong căn phòng, mỗi đứa chạy đến một cánh cửa. Chúng kêu hú lên, có đứa thì bật khóc, có đứa thì quỳ xuống, con khác thì leo trèo ở trên tường, có những con khác thì kéo áo Duy Hựu, chỉ vào một bức tường. Nhưng Duy Hựu có một cảm giác mơ hồ, giống như được dẫn đường vậy. Duy Hựu nhìn xuống chân mình, thấy một ánh sáng phát rực, bước chân mình đến đâu thì ánh sáng tỏa lên đến đấy, và hình như ánh sáng đấy luôn luôn giống như đang dẫn đường tới phía trước cho Duy Hựu. Ánh sáng này nửa màu xanh, nửa màu đỏ, trông rất kì dị.

Duy Hựu liền theo ánh sáng đấy dẫn đến một căn phòng, tất cả các bức tường dường như đều bằng sắt. Duy Hựu chính ra đang ở trong một cỗ máy khổng lồ bằng thép. Duy Hựu đi theo đến trước cánh cửa đấy thấy một hình thái cực xanh đỏ, có hai chấm trắng ở hai đầu thái cực. Duy Hựu nhìn cái đấy mới nghĩ trong đầu: “Đây là thái cực Dược Tiên. Làm sao mà Sư tổ của ta lại liên quan đến lũ bạch viên này được nhỉ?” Duy Hựu vừa nghĩ đến đấy thì thấy cánh cửa này mở ra, bên trong căn phòng đấy trống không, chỉ để một cuốn sách nhỏ. Duy Hựu mới cầm lên, thấy ghi ba chữ: “Chân Kinh”. Trong đầu Duy Hựu lại càng cảm thấy kinh nghi, làm sao một kho nơi chứa vũ khí của đám bạch viên này lại có thể chứa cuốn kinh này, thật là khó hiểu, hơn nữa “Chân Kinh” là một điều gì đấy Duy Hựu nghe rất quen. Chợt Duy Hựu vỗ đầu: “Thần Xanh Đỏ, chính là vị đã kết giao với Nguyệt Quang.” Duy Hựu nghĩ đến đấy bỗng cảm giác trong đầu hết sức choáng váng, ngã bật ra đằng sau, ngất mất.

Lúc Duy Hựu tỉnh lại thì không thấy lũ bạch viên đâu nữa, ngửa nhìn lên thì cánh cổng lúc đi xuống thấy giống như một đường hầm đã đóng chặt. Tất cả các căn phòng cửa đều đã mở toang, Duy Hựu mới đứng lên đi từng căn phòng một, thấy mỗi căn phòng đấy đều mở ra một không gian rộng lớn mênh mông, có đầy những cái kho chất chứa có lẽ đã từng để vũ khí, thế nhưng tất cả giờ đều đã không còn nữa. Duy Hựu mới nghĩ thầm trong đầu: “Có lẽ chúng đã lấy hết đồ mà đi mất rồi.” Thực ra điều đấy cũng không sai lắm, trong lúc mà Duy Hựu ngất, lũ bạch viên đã khoắng hết tất cả kho này, lần lượt chuyển lên. Bởi vì từ dưới lên trên thì có thể ra được, còn từ trên xuống lại phải có ấn chứng của Sơn chủ, đấy chính là vấn đề. Duy Hựu cảm thấy hết sức thất vọng trong lòng và đột nhiên nảy sinh một ý nghĩ tuyệt vọng: “Vậy thì ta không ra được nữa rồi.” Bởi vì Duy Hựu không thể biết đường ra được, thậm chí cả bức tượng Thần Xanh Đỏ mà trước Duy Hựu đã thấy, giờ cũng đã biến mất, chỉ còn cuốn Chân Kinh đặt nho nhỏ trước mặt.

Trong lúc tuyệt vọng, Duy Hựu cũng không sa vào tâm trạng lo lắng, đấy chính là tâm tính của người gần với Đạo. Bởi vì người gần với Đạo thì trong lúc lo lắng tuyệt vọng, lại thấy điều gì có thể làm thì sẽ làm, việc đấy đối với họ hết sức đơn giản và nghiễm nhiên. Còn đối với tâm thái nhân gian, trong lúc lo lắng, kinh hoảng thì không thể làm được gì khác, thân thể giống như là bị tê liệt, tâm trí giống như chỉ đặt vào một chuyện, không thể suy nghĩ được chuyện gì khác, không thể làm được gì khác, mọi thứ đều gần giống như là bị người ta đóng đinh vào một chỗ vậy.

Lại nói Duy Hựu nghĩ không còn việc gì làm, liền giở cuốn Chân Kinh ra, thấy có mấy đầu đề tựa như sau: “Đây là Chân Kinh, ta lưu lại cho nhân gian, khi nào ngươi đọc Chân Kinh mà ngộ được Bạch Hỏa Chân Kinh, điều đấy là rất là tốt”. Giở ra thấy bên trong đấy đầu tiên có truyền hai bộ công rất kì lạ, một bộ thứ nhất thì gần giống như công mà Duy Hựu đang luyện, rất giống, thế nhưng lại dưới một hình thức khác. Công mà Duy Hựu đang luyện thì một chân để trên một chân thả xuống bên dưới, và phải ngồi trên ghế hoặc trên một tảng đá mới luyện được, còn bản công này thì lại để hai chân xếp bằng, hơn nữa động tác cũng có phân biệt. Công của Duy Hựu thì mắt phải mở, còn công này thì mắt lại không phải mở mà mắt lại đóng nhắm nghiền, nguyên lí cũng rất khác biệt. Lại nhìn sang một bộ công nữa, Duy Hựu liền: “À” một tiếng, bởi vì Duy Hựu đã từng nghe nói đến môn này, bên dưới đề hẳn ba chữ Hỏa Linh Công, lại thấy từng động tác một cũng rất là khác biệt, trông thì cũng giống, nhưng trông lại cũng rất khác, lại cảm thấy hai bộ công này dường như có cùng uyên nguyên với Sư Môn của mình, lại dường như không. Duy Hựu mới nghĩ: “Có lẽ Thần Xanh Đỏ cũng liên quan đến Sư Môn của ta, nhưng có lẽ không hẳn là liên quan, do đấy trong môn của ta cũng không nói Thần Xanh Đỏ là tối diệu.” Rồi Duy Hựu lại cảm thấy băn khoăn: “Nhưng Thần Xanh Đỏ trong huyền thoại mới được kể lại từ khoảng 200-300 năm trước, hơn nữa ông lại còn có sư huynh sư đệ, lại còn không phải là những người quá xa lạ với Nguyệt Quang, vậy làm sao lại có thể là Sư tổ ta được nhỉ? Cuốn Kinh này dường như là do Sư tổ ta để lại.” Rồi giở một hồi, Duy Hựu mới ngồi nghĩ: “Có lẽ Thần Xanh Đỏ có một nguồn gốc khác, thì lại không phải là Thần Xanh Đỏ ta được nghe đến trong truyền thuyết với ngài Nguyệt Quang”.

Duy Hựu không hiểu được đường lối thế nào, liền mở ra thêm phần sau, lại thấy phần sau có bày một số những hạng mục Tiên thuật. Trong đấy có các thuật chẳng hạn như: độn thổ, dịch chuyển tức thời, phân thân… Tất cả những điều này khiến cho Duy Hựu đột nhiên nảy sinh một tâm lí háo hức vô cùng. Thế nhưng Duy Hựu lại nhận thấy là hóa ra mỗi động tác được trình bày ở đấy đều liên quan đến một công năng nhất định, một huyền năng nhất định, liên quan đến một thuật nhất định. Hơn nữa, sự kết hợp của một động tác này với một động tác tiếp theo lại có những huyền năng khác nhau. Duy Hựu bắt đầu ngồi nhẩm trong đầu, động tác của Duy Hựu chia làm tám động tác chính, trong đấy có một động tác không được luyện. Tám động tác đấy được đánh số từ một đến tám, mỗi động tác này lại là khởi nguyên của một quẻ, của một công năng, kết hợp hai động tác bất kì sẽ có một công năng, kết hợp ba động tác bất kì cũng sẽ có một công năng mới, hoặc thay đổi vị trí cũng sẽ có một công năng mới. Cuốn Chân Kinh ghi chú từ đầu đến cuối hết sức phức tạp, chi li. Trong đấy lại có phần ghi chú: “Nếu như người công chưa vững, tâm chưa vững, lí trí chưa vững, trí huệ chưa sâu dày, mà luyện các công năng này thì sẽ bị vỡ kinh mạch mà chết. Do đấy, người nào muốn luyện thì trước hết phải luyện được Tam Nhẫn Pháp.” Duy Hựu lại thấy một phần dài dằng dặc ghi chép về Tam Nhẫn Pháp, trong đấy có những hạng mục là nhận thức về vũ trụ, sự vận chuyển của vũ trụ, để cho thân mình vận chuyển theo các luồng năng lượng của vũ trụ.

Duy Hựu đọc những lí luận đấy cảm giác hết sức hứng thú, trong khoảnh khắc liền tìm một cái bệ, mà trước đấy chính là cái bệ nơi đặt tượng của Thần Xanh Đỏ, nay tượng ấy đã bị lấy đi. Thực ra, tại sao tượng Thần Xanh Đỏ bị lấy đi? Bởi vì tượng đấy chính là một chìa khóa. Lại nói Duy Hựu ngồi trên bệ đấy, liền tập trung ngồi nhắm mắt lại. Duy Hựu bắt đầu cảm nhận trong mỗi động tác của Môn phái mình, bởi vì có cùng một uyên nguyên với Chân Kinh, cho nên đều có cùng một cách thức cảm nhận tương tự. Khi Duy Hựu mở mắt, nhắm mắt, đều cảm giác có một vũ trụ sâu xa ở bên trong mình kết nối với một vũ trụ khác, rồi dòng vận chuyển giữa hai vũ trụ này một khi tương thông, đúng những lời của Chân Kinh ghi lại, thì đều tạo nên một dòng năng lượng mãnh liệt, mà người nào cảm giác được dòng năng lượng này hoặc là muốn nghĩ về dòng năng lượng này, hoặc muốn xâm nhập vào dòng năng lượng này, có thể cảm nhận được những dòng chảy từ sâu thẳm cho đến vũ trụ, giống như không có khoảng cách, vươn ra một khoảng cách xa vô trùng, lập tức ở đây, lập tức ở nơi nọ. Duy Hựu vừa cảm thấy thế đã cảm thấy thân thể nghe như một tiếng “bùng” vang lên, bàn chân Duy Hựu bắt đầu thấy lơ lửng trên mặt đất, giống như đã có thể bay được rồi. Duy Hựu cảm thấy đến đấy liền nghĩ ngay trong đầu: “Ta luyện được hết huyền năng này thể nào cũng thoát được khỏi nơi đây.” Duy Hựu không biết là vừa rồi cơ duyên Duy Hựu đắc được hết sức to lớn, đấy chính là tu luyện được đến Tiên thể, và một người luyện Tiên thể bình thường có thể phải mất đến hàng nghìn năm mới tu luyện xong.

Lại nói Duy Hựu đọc đến trang nào liền cảm giác rất thuộc, rất nhớ trong đầu trang đấy, nguyên lí đều hết sức dễ ghi nhớ. Điều Duy Hựu không để ý là đọc đến đâu thì những ghi chép ở trang đấy gần như đều mờ dần đi. Duy Hựu đọc đến lần thứ 100, luyện đến lần thứ 100 những công năng ở trong đấy thì cuốn sách gần như biến mất. Duy Hựu không còn thấy cuốn sách nữa, chỉ có hai phần bìa. Duy Hựu nhấc hai phần bìa lên, thấy ở một mặt thì có hình hoa sen bằng lửa, một mặt thì có hình rồng trắng. Duy Hựu lại nghĩ: “Lúc mà ta bị sư tỉ đánh, sư tỉ giống như có rồng bao quanh, ta giống như có hoa sen lửa bao quanh, như vậy chắc hẳn đây là điều đã được báo trước.” Duy Hựu liền lật tờ bìa lên, dù ngó kiểu gì cũng không thấy ghi chép nào cả, lại nhớ ở đoạn đầu Duy Hựu đã đọc là: “Ai ngộ hiểu được Chân Kinh thì sẽ hiểu được Bạch Hỏa Chân Kinh.” Duy Hựu mới nghĩ trong đầu: “Sư Phụ ta là Tiên Quán Thánh từng nói là: “Ở trong Đạo gia có một nguyên lí, đấy là ‘Kinh ở trong Kinh’, ‘Pháp ở trong Pháp’. Người nào thấy Kinh ở trong Kinh thì đắc được Chân Kinh, người nào chỉ thấy Kinh ở bề mặt thì không đắc được chút nào cả.” Như vậy có phải ta đã đắc được chút gì đấy ở trong Kinh?”

Điều Duy Hựu không hiểu được, chưa được học do chưa gần với Tiên Quán Thánh nhiều, đấy là Duy Hựu không hiểu là trong quá trình tu luyện, ‘Kinh ở trong Kinh’, ‘Pháp ở trong Pháp’ là thế nào? Đấy là ‘Kinh ở trong Kinh’, ‘Pháp ở trong Pháp’ chính là ở ngay trong con người. Con người ta ngộ được thì có ‘Pháp ở trong Pháp’, thân thể mà chuyển hóa được thì có ‘Kinh ở trong Kinh’.  Duy Hựu học Pháp lí đấy có thể vận hóa được theo những điều trong Pháp lí đấy chỉ dẫn, chính là đã ở trong Pháp lí đấy rồi. Duy Hựu muốn đồng nhất được với Kinh, với Pháp thì Duy Hựu bản thân phải luyện hóa mình thành một phần của Kinh Pháp. Cho nên cái việc thấy thế mà định thế, Mệnh có thể chuyển hóa được theo những điều ghi chép đấy, chỗ đấy trông thì tưởng là bình thường, nhưng nếu không phải là có Tiên phong Đạo cốt, không phải là vừa trải qua ma nạn, không phải là đã ở chỗ rất gần với Đạo, không phải ở chỗ trải qua liên tục những biến cố và không phải ở chỗ một bản mệnh, sứ mệnh đặc biệt, thì Duy Hựu cũng không thể ngộ đến thế.

Khi Duy Hựu đã luyện thành đến lần thứ 100, trong người hình như phát ra rất nhiều công năng, có thể di chuyển giữa các thời không khác nhau, ở ngay tại một chỗ mà có thể phân thân ra làm nhiều người. Hơn nữa, mọi thứ Tiên thuật kiến tạo ra mọi thứ đều có thể làm được, thân thể giống như là nở hoa, tỏa ra một mùi hương hoa rất dịu mát. Còn bàn chân Duy Hựu gần như lúc này không còn phải đặt trên đất nữa, đã có thể giống như phi thăng mà đi lại liên tục trong không gian này. Nhưng có một điều là căn phòng sắt này thật kì lạ, giống như là chỉ có thể nhập mà không thể xuất. Dù Duy Hựu có thể đến không gian nào, nhưng khi trở lại bề mặt thì vẫn xuất hiện ở trong căn phòng đấy, không thể rời đi nổi. Duy Hựu muốn đi xuyên qua nó cũng không đi nổi, muốn phá nó không phá nổi, cũng chưa biết dùng Tiên thuật gì để nhận thức. Khi đấy Duy Hựu nhìn cái bìa da, bỗng thấy trên bìa da hóa thành một luồng sáng nho nhỏ, rồi con rồng chui vào bên trong bông hoa sen, cuộn vào bên trong đấy. Duy Hựu cảm thấy giống như có một người đang nhìn mình và cười, còn chưa kịp cảm nhận rõ đã thấy bông sen ngậm con rồng lại, rồi bắt đầu gấp gấp cái nét, giống như lúc này không còn nở ra nữa mà thu vào, và dần dần biến thành một khối cầu trong suốt, bên trong có con rồng nhỏ. Rồi khối cầu này lập tức bay thẳng vào Tâm của Duy Hựu, Duy Hựu lại: “Á!” lên một tiếng, ngất ra.

Từ lúc luyện được Tiên thể, Duy Hựu đều cảm thấy thân thể mình giống như bất tử, bất diệt, không còn một trạng thái bệnh tật nào nữa. Nhưng khi con rồng bọc ở trong khối hoa sen đã ngậm miệng lại chui vào trong người, Duy Hựu lại cảm thấy có một sự đau đớn lan tỏa khắp các kinh mạch, giống như tất cả các kinh mạch chấn động vô cùng. Bởi vì năng lượng uyên nguyên gửi gắm trong vật chất ở tấm bìa sách đấy là một năng lượng vô cùng mãnh liệt, nó mạnh hơn năng lượng đang chảy trong kinh mạch của Duy Hựu, cho nên dù là đã đạt đến Tiên thể, vẫn không thể chịu đựng được khối này một cách bình thường. Duy Hựu vừa cảm nhận được trạng thái đau đớn đấy lại ngất đi một lần nữa.

Khi Duy Hựu tỉnh lại đã thấy mình đang ngồi ở trên một mỏm núi, không còn thấy căn phòng sắt đâu nữa, cũng không thấy cảnh vật như xưa nữa, cảm giác có một không gian vô tận. Duy Hựu nhìn ra phía xa, không còn thấy những cây Bách Độc Quả đâu nữa, thậm chí chỉ thấy một nền núi mênh mông, hết sức hoang vắng, dữ dội. Duy Hựu ngoảnh lại sau, giật mình thấy có ba vị Thần. Một vị thì hết sức cao lớn im ắng, một vị thì trông hết sức nghiêm trang, còn một vị thì trông hết sức lạnh lùng, cao ngạo. Ba vị này nhìn ở phía xa, nói: “Chúng sắp đến.”


Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

Phù Vân, Sứ mệnh (00)

Duy Hựu và sư muội bắt đầu đi tìm Quỳnh Hoa Điện, dù hai người không nhất thiết biết Quỳnh Hoa Điện đến đâu. Sư muội và Duy Hựu chỉ biết Quỳnh Hoa Điện có thể nằm đâu đấy ở Thanh Hóa, có thể đi theo hướng Tây sẽ đến chăng, cũng không biết là hướng Tây có dẫn đến Thanh Hóa hay không nữa. Con đường sứ mệnh của người tu, nhiều khi không biết được đích đến, có điều vẫn phải đi. Người tu chỉ biết một mục đích tối hậu nào đó trong Sứ mệnh, chứ không có gì rõ ràng cả. Sứ mệnh là thực thi sẽ rõ, chứ không phải là biết trước, lời tiên tri về Sứ mệnh cũng mờ mịt, chỉ báo trước, không nói rõ. Bởi vì khi xuống đến nhân gian, người mang sứ mệnh không biết con đường sẽ dẫn về đâu, chỉ lờ mờ biết sẽ phải đến nơi nào đó, làm gì đó. Họ không thể biết trước kết cục, thậm chí không thể dò hết nguyên nhân, chỉ biết là khi làm thì sẽ thấy. Đó là con đường của mọi sứ mệnh. Việc Duy Hựu với sư muội đi liệu có phải Sứ mệnh hay không rất khó nói, nhưng dù gì thì hai người cũng đã đi, cứ theo đường mà đi về hướng Tây. Nhưng đường cũng không rẽ về hướng Tây hẳn, càng đi thì càng thấy  bắt đầu gặp nhiều rừng núi.

Hai người đi một thời gian, khoảng độ một tuần bắt đầu đã thấm mệt. Bởi vì cả hai đều mang thân xác nhân gian, đã là thân xác nhân gian thì dù có Tiên thuật vẫn sẽ xuất sinh vấn đề nhân gian, và tất cả những việc từ vệ sinh cho đến ăn uống, mọi thứ đều rất khó khổ. Hơn nữa đi qua nhiều chặng rừng, rừng thiêng nước độc, âm khí nhiễm vào, quả nhiên chỉ đến một thời gian sau Duy Hựu thấy kiệt sức. Vì thân của Duy Hựu từ trước đến nay, cho dù đã được tôi luyện, nhưng căn bản là nhờ gần các vị Thần Tiên, được Tiên khí bảo bọc nên vững mạnh, vô bệnh. Nhưng nay đi một mình không có Tiên khí bảo bọc, công luyện chưa lâu, nên đến một giai đoạn nọ, có lẽ sau khoảng hai tuần trăng, thì Duy Hựu bắt đầu thấm mệt. Đang đi đến một đoạn, Duy Hựu thấy một cái cây rất cao, xanh, màu xanh đấy kì lạ. Duy Hựu liền dựa vào cái cây đấy, thấy một quả nhỏ rơi xuống tay, lúc đấy tự nhiên đã rất đói mệt. Lại nói, Duy Hựu với sư muội đi đến đâu thì tìm đồ ăn đến đấy, hơn nữa không có lửa trong tay, phải dùng Tam Muội Chân Hỏa mà đốt, dùng Công mà đốt để có thể làm những đồ vật chín. Thực vật, những đồ ăn lại không đảm bảo được theo khối lượng cụ thể, cho nên càng đi càng mệt. Nhất là uống nước, khi uống nước ở những nơi lạ vào, nhiều khí âm của nhiều vùng tích tụ quá nó cũng hủy hoại nội tạng bên trong không ít, nó cũng công phá nội tạng không ít, nói là hủy hoại thì chưa thể hủy hoại được, nhưng công phá thì có. Ngay cả người Tiên cũng phải đề phòng vấn đề này, bởi vì mang thân xác con người không việc gì dễ dàng cả, việc gì cũng hết sức khó khăn, một nỗi mệt nhọc nhỏ cũng rất khó khăn.

Lại kể chuyện Duy Hựu dựa vào cái cây, thấy một quả nhỏ rơi xuống trên tay, nó ánh lên một màu xanh biếc rất kì lạ. Duy Hựu tự nhiên cảm giác là có thể ăn được, liều cho vào mồm ăn, ăn xong lập tức cảm thấy từ trên đỉnh đầu cho đến ngón bàn chân đau nhức khôn tả xiết. Lúc đấy sư muội vừa từ đâu nhảy về, mang theo hai quả xanh xanh nhỏ nhỏ. Đấy chính là hai quả ổi, trông nó rất là xanh, nhỏ, cứng. Nếu ngày nay nhìn thấy chúng ta cũng cảm giác có khi khó ăn không biết chừng, nhưng lúc đấy trong rừng không thể có gì nhiều hơn thế được. Chúng ta thường nghĩ trong rừng thực vật thiếu gì? Không phải thế. Muốn đào củ không dễ, muốn hái quả không dễ, rừng thiêng nước độc, giết một con vật không dễ, chưa kể có thể phạm phải yêu tinh, Sơn Thần. Tất cả mọi việc đều không dễ, lầm một lối có thể ngã xuống, cho nên mới gọi là rừng thiêng, ở trong rừng tất nhiên là thiêng rồi. Lại nói lúc đấy Duy Hựu cảm giác một sự đau đớn từ trên Bách Hội chiếu thẳng xuống huyệt Dũng Tuyền ở gót bàn chân, giống như có một luồng điện giật, đau đớn khôn tả xiết, lăn lộn đến nỗi ói ra cả nước xanh ở trên miệng, ói ra cả mật ở trên miệng, đau đớn không nói nên lời. Sư muội vừa thấy thế hét một tiếng: “Sư huynh!”, chạy đến. Lúc đấy mắt của Duy Hựu đã bắt đầu chuyển sang thành vân đỏ, ánh mắt trông rất ghê rợn, đau đớn. Sư muội của Duy Hựu vội vàng nhặt cái quả xanh lên, rồi đập xuống: “Trời ơi! Sao sư huynh lại ăn thứ này?!”

Thực ra trong lúc Duy Hựu lang thang ở bên ngoài, thì đã lỡ mất việc học những phép Dược tiên của Tiên Quán Thánh, cho nên không biết thứ quả mình ăn phải là Bách Độc Quả, trông vừa nhỏ, vừa xanh, thế mà độc không gì bằng. Ở trong nhân gian này có đạo lí rằng, cái vật trông lóng lánh, trông đẹp đẽ phô trương quá, thì tất là cái độc, màu sắc kì lạ mà Duy Hựu thấy tức là chất độc. Nhưng tại sao Duy Hựu lại muốn ăn đến thế? Phàm người ta gần đến ma nạn, phàm người ta gần đến chỗ khốn cùng thì người ta dễ nhận được những thứ độc, đấy chính là điểm như thế. Cho nên ma nạn thường tìm đến người ta vào lúc nào? Thường tìm đến người ta vào lúc khốn cùng. Cũng giống như Duy Hựu ăn phải chất độc vậy, ăn phải chất độc, thấy chất độc có màu đẹp, là do đến lúc khốn cùng mà như thế.

Qua nhiều ngày, trải qua dãi gió sương dầm, độc khí ngấm vào người, tà khí đã phá hủy các kinh mạch một phần rồi, công kích những nội tạng không ngừng, đau đớn đã từng trải ở bên trong. Lúc đấy là lúc nội tạng tự nhiên có một ý niệm: tự sát. Cho nên nó đã khuyến khích Duy Hựu có thể ăn cái quả đấy để chấm dứt đau đớn. Bởi vì không phải nội tạng nào cũng nối với dây thần kinh, và cũng không phải dây thần kinh nào cũng chạm vào những đáy sâu của nội tạng, cho nên Duy Hựu không biết được cái đau đớn của thân thể. Bởi vì chỉ thân thể biết cái đau đớn đấy thôi, nên vào khoảnh khắc đấy, thân thể quyết định là ăn cái hạt đấy. Vào khoảnh khắc đấy mọi chuyện phải nói là thế nào? Hết sức hợp lí đối với Duy Hựu. Đối với thân Duy Hựu lúc đấy, ăn quả đấy, tất cả mọi thứ đều hết sức hợp lí, ma nạn xảy ra một cách hết sức hợp lí. Chúng ta từ bề ngoài nhìn thấy ma nạn này hết sức dại dột, cũng giống như sư muội của Duy Hựu, nhìn thấy chuyện Duy Hựu ăn cái quả đấy là hết sức dại dột, không thể kể được.

Lúc đấy Duy Hựu đang lăn lộn như thế, sư muội của Duy Hựu bối rối không biết làm gì, liền niệm một chú: “Om Ma Ni Pad Me Hum” rồi dùng chú Pad màu xanh ánh lên trên bàn tay, dùng tia chỉ xanh đấy đâm thẳng vào cung Pad của Duy Hựu. Thế nhưng Duy Hựu chỉ giật lên một chút, yên một chút, rồi sau đấy lại mở trừng mắt ra, lần này giãy giụa còn kinh khủng hơn trước, bàn tay cào trên mặt đất giống như đá cũng phải nứt ra, ngón tay bật cả móng ra, nước mắt nước dãi đều chảy ra cả, hình như càng đau hơn nữa. Lúc này sư muội của Duy Hựu càng lúng túng, liền tập trung định thần ngồi xuống rồi nghĩ là: “Có Bách Nguyên Quy Hoàn Pháp, ta có thể khiến cho sư huynh ngủ trong một thời gian.” Thế là liền một tay để trên Bách Hội, một tay đặt vào ngay huyệt Đản Trung, rồi niệm chú: “Om Ma Ni Pad Me Hum”. Lúc đấy một vòng khí màu xanh biếc, rồi màu trắng, rồi màu hồng tỏa lên những ánh kim quang, rồi tụ lại ở trước mặt sư muội Duy Hựu như một viên đơn. Thực ra đây chính là tinh hoa năng lượng. Bách Nguyên Quy Hoàn Pháp chính là một phép thuật dùng tinh hoa của mình bảo trì tinh hoa cho người khác, đấy là phép thuật giữ mạng cho người khác. Cho nên muốn giữ mạng cho người khác, phải dùng mạng mình mà giữ mạng cho người khác, từ xưa đến nay đều như thế cả. Sư muội vừa làm như thế xong, thấy tia sáng kia bay vào trong người Duy Hựu, liền xuyên qua họng, chui lên đầu, cả thân Duy Hựu tự nhiên nhấc ở trên mặt đất, tỏa bừng sáng rồi rơi phịch xuống, lúc này trông như ngủ ngon lành, những vết hằn đỏ trên mắt vẫn chảy ra như một tia máu nhỏ, trên miệng vẫn đầy dãi xanh, thân thể vẫn còn đang co quắp, nhưng ít nhất là đã ngủ được rồi.

Đối với sư muội Duy Hựu lúc này, vừa sau ngày tháng trải gió xong, Tiên thuật đã suy đi một chút, thân thể đã yếu đi một chút, lại vừa dùng tinh nguyên của mình để bảo vệ cho Duy Hựu, lúc đấy đích thật là sư muội của Duy Hựu đã yếu đi nhiều rồi. Không có cách nào khác, liền kiếm một số tấm lá lớn kết hết lại với nhau bằng dây rừng và vỏ cây, sau đó đặt Duy Hựu lên trên mà kéo, kéo đi rất chậm rãi, càng kéo càng mệt, chỉ kéo được chưa đầy một dặm, thì đã cảm thấy rất bất lực, muốn buông ngồi xuống thở phì phò. Bởi vì con bé mới 8, 9 tuổi, nó kéo một người hơn nó 1 tuổi, là một người nam, khi mà sức khỏe đã suy tàn rồi, chỉ còn thân con người làm chỗ chống đỡ cuối cùng thì việc này hết sức khó khăn, thật sự hết sức khó khăn. Đang trong lúc khó khăn đấy, thì thấy từ bên phía xa, một con rắn to lớn trông như một con trăn, trên có một cái mào đỏ, giữa mào đỏ đấy có một cái viên ngọc rất lớn màu đỏ. Con rắn vừa trườn đến, trên thân nó lấp lánh lấp lánh giống như có rất nhiều vảy, rất nhiều những vảy như vảy cá, con rắn nó vừa thè ra thì lúc đấy sư muội của Duy Hựu thốt lên: “Vạn Độc Xà!”, chỉ kịp thốt lên một tiếng đấy rồi lăn ra bất tỉnh.

Nguyên Vạn Độc Xà là vua của vạn độc, là chúa của trăm rắn, chỉ có ở những nơi có Thần linh tu luyện, Thần linh đang tại thế mà ngự thì mới có. Ngay lúc đấy sư muội Duy Hựu vừa ngất đi chưa kịp nghĩ đến chuyện gì, số mạng sắp tới rất là khó nói. Bởi vì Vạn Độc Xà tuy là vật bảo hộ trấn sơn của các vị Thần Linh đang ngự tại một nơi, tuy nhiên không phải lúc nào các vị Thần Linh cũng đi theo nó. Lại nói con Vạn Độc Xà trườn đến chỗ của sư muội Duy Hựu, liền cắn một phát vào bàn tay, một vết đỏ to giống như hai hạt đậu đâm hằn lên bàn tay, [rồi] một chất độc màu xanh bắt đầu chạy khắp thân thể sư muội Duy Hựu. Sư muội Duy Hựu giật lên không ngừng, chất độc này còn mạnh hơn cả Bách Độc Quả. Chất độc này vốn dùng để tiêu trừ, nó giống như bạch cầu ở trong thân thể con người, dùng để tiêu trừ vạn thứ xâm phạm. Đấy là một thứ linh khí của núi sông ở trong hình dạng công kích. Thứ độc này là dùng để công kích tất cả những vật chất ngoại lai không mang theo vật chất của sông núi đấy. Lại nói lúc đấy sư muội của Duy Hựu co quắp co quắp, thân người ngày càng giống như bị co rút vào một điểm, khuôn mặt nhăn nhúm, làn da của đứa bé tự nhiên chuyển sang màu tái xanh, sang màu đỏ, xong chỉ khoảng độ một khắc sau đã trở nên tím ngắt, trông hết sức đau khổ. Lúc đấy nghe một tiếng “quác” ở trên trời, một con chim ưng bay xuống quắp lấy sư muội của Duy Hựu bay mất, chưa biết số phận ra sao.

Sư muội của Duy Hựu vốn dùng Bách Nguyên Quy Hoàn Pháp để bảo vệ tính mạng Duy Hựu, nên vào khoảnh khắc mà chính bản thân mình lâm nguy thì phép thuật cũng bắt đầu mất tác dụng. Người nào mà dùng phép thuật của mình để bảo mạng cho người khác, trước hết nên bảo mạng cho mình đã, nếu không thì vạn việc khó khăn. Lúc đấy con rắn bò lên, nhìn thấy Duy Hựu, nó cũng theo một phản ứng tự nhiên, liền cắn hai phát vào vùng thái dương của Duy Hựu, nó hằn lên thành một hàng gồm 3 lỗ nhỏ như hạt đỗ, đỏ lừ, ứa máu ở vùng máu đen từ bên thái dương Duy Hựu trích ra. Ngay lúc đấy con rắn cũng kêu “óe” lên một tiếng, xong nó lập tức lùi lại, màu sắc toàn bộ vùng vảy của nó đều lóng lánh lên. Nó liền tìm một cái hốc gần đấy, chui vào giữa hai tảng đá rồi biến mất. Duy Hựu lúc đấy thân thể đang co quắp, tự nhiên còn giật lên, cái đầu gần như bị bẻ gập ra đằng sau, tay chân cũng tự động bẻ gập, dược lực của chất độc gần như hủy hoại toàn bộ xương cốt. Đấy là điểm đau đớn chí cùng.
Điều khủng khiếp nhất là vào khoảnh khắc mà Bách Nguyên Quy Hoàn Pháp biến mất, Duy Hựu cũng đang thức tỉnh và cũng biết là mình vừa được Bách Nguyên Pháp giữ mạng, vì Bách Nguyên Pháp là một phép thuật rất nổi tiếng trong Đạo gia. Lúc đấy trong lòng vừa mâu thuẫn, vừa đau khổ vô cùng, thân thể thì đau đớn không tả xiết, và trong lòng lại vừa canh cánh lo lắng cho sư muội: “Bách Nguyên Pháp đã mất tác dụng, vậy phải chăng là sư muội ta cũng gặp vấn đề?” Tức là lúc đấy sinh mạng của sư muội Duy Hựu đã không giữ được nữa rồi, cho nên phép thuật đấy mới không trụ lại được trên thân của Duy Hựu. Duy Hựu vừa kịp nghĩ đến đấy thì cảm giác thân thể giống như có ai đè một tảng đá nặng lên trên người, xương cốt gần như gãy vụn. Duy Hựu ngửa mặt lên trời nói: “Mọi người nói ta là Nguyệt Quang, không ngờ trong một sáng đã trở thành xương trắng cốt khô trong rừng, ôi còn gì là Sứ mệnh. Ta chết mà không gặp được sư tỉ, chẳng phải đáng trách lắm sao!” nghĩ như thế bất giác rỏ một giọt lệ. Giọt nước mắt của Duy Hựu chảy xuống, bỗng nhiên nó sáng rực như vàng ròng, rồi nó trông giống như một hạt ngọc trai rơi xuống bên trên khóe mắt.

Vừa lúc đấy Duy Hựu nghe thấy tiếng đàn tinh tang tinh tang từ xa, có một cô gái vô cùng xinh đẹp xuất hiện. Trông cô gái đấy như đang độ trưởng thành, mới đôi mươi, hết sức xinh đẹp, tay cầm đàn tì bà, ăn mặc lóng lánh, những đồ trang sức trên người đều phát ra một ánh vàng rừng rực miên man, như lửa đang cháy nhưng lại trông hết sức mát dịu, khó diễn tả. Cô ta cúi xuống nhặt lấy giọt nước mắt của Duy Hựu, nói là: “Thiên Linh Châu, hôm nay vì Thiên Linh Châu ta cứu mạng ngươi một lần.” Nói xong liền xách cổ Duy Hựu rồi nhảy tót một cái, đã thấy biến mất sau những rặng núi.

Khi Duy Hựu vừa mở mắt ra thì thấy một cung điện xa hoa vô cùng, tất cả mọi thứ đều dát vàng, rèm bằng ngọc trai, mọi thứ đồ trên bàn đều bằng vàng, ở trên đấy có một lẵng hoa quả toát ra màu xanh, trông mơn mởn ngon vô cùng. Duy Hựu cảm thấy bụng mình đói vô cùng, liền khẽ đứng lên một chút, nhưng vừa định đứng lên thì bỗng giật mình kêu “A!” một tiếng. Bởi vì cậu bé 9 tuổi phát hiện ra thân mình không khác nào chàng trai đôi mươi, giống như là đã ngủ quên nhiều năm hay sao. Duy Hựu vừa có một ý nghĩ đấy: “Lẽ nào ta trúng Bách Độc, lại bị Vạn Độc Xà cắn, ta ngủ quên hàng năm trời bây giờ mới tỉnh dậy? Cho nên thân thể ta phát triển mà ta không biết?” Nghĩ đến thế bất giác trong lòng cay đắng, lại nghĩ không biết Sư phụ ra sao, không biết sư tỉ ra sao, không biết sư muội ra sao, đến lúc này trở nên cảm thấy lạc lõng, trong lòng bất giác xuất hiện một nỗi buồn phiền vô cùng.

Thực ra cảm giác của Duy Hựu là dễ hiểu, nó giống như một người trải qua một ma nạn lớn. Duy Hựu đã trải qua một loạt những điều: Sư phụ Âm Tiên thì bị tước đi, mọi người thì tranh giành, sư tỉ thì ruồng bỏ, còn có ý giết, ma nạn lại tìm đến, sư muội không rõ sống chết, thân thể bị đày đọa. Cho nên trong tâm tưởng bắt đầu xuất hiện một cảm giác chán nản lan tràn ở trên, gần như khống chế tâm trí, cảm giác giống như bất lực, không muốn làm gì nữa. Tâm trạng này thực ra cũng dễ hiểu, nhưng đây cũng chính là vết xước của Tình ở nơi thế gian. Ở đâu người ta cũng có thể nhiễm tình, bằng một sự tổn thương chúng ta đều có thể sinh ra tình. Duy Hựu lúc đấy đích thực là đã có tình rồi, không những đã có tình rồi, đã có tình rồi thì mọi sức ép đều biến thành tổn thương. Người ta không có tình thì dù ép đến cỡ nào cũng không thấy tổn thương, nhưng đã có tình rồi, dù gì cũng là tổn thương, thậm chí người đã có tình còn tự mình gây ra tổn thương cho mình nữa. Đấy là chỗ khổ của tình.

Lại nói Duy Hựu lúc đấy đang ngồi ngẩn ngơ thì thấy chính thiếu nữ đôi mươi tiến vào. Duy Hựu trước lúc ngất đi không hề thấy thiếu nữ đôi mươi này, cho nên bất giác cúi đầu nói: “Nàng là ai?” Thiếu nữ cứ khúc khích cười: “Ngươi chỉ là thằng bé 9 tuổi, chẳng qua do thuốc giải của ta mà biến thành xương cốt phát triển như vậy, giống như đã nằm ngủ thêm 10 năm. Đừng tưởng mình lớn lắm mới phải.” Duy Hựu ngơ ngác: “Cô cô, ta mới ngủ mới một ngày sao hay bao lâu rồi? Ta đã ở đây bao lâu rồi?” Vị Tiên nữ lại khúc khích cười nói: “Tốt lắm, ngươi còn lưu ý là ngươi đã ở đây bao lâu rồi, chứng tỏ là ngươi rất có ý niệm về thời gian. Này tiểu tử, trông ngươi Tiên phong Đạo cốt, có vấn đề gì mà sao nhiễm tình nặng đến thế? Chỉ có người nhiễm tình nặng đến thế mới lưu ý rằng thời gian đã bao lâu rồi, ai được ai mất, ai nhớ mình ai quên mình. Ngươi nhớ đến thời gian chẳng qua là muốn người ta nhớ đến mình, chứng tỏ ngươi không thật sự lo cho người ta, mà chỉ lo người ta quên mất đi mình. Ngươi trong lòng đang có ý trung nhân nào vậy, đến nỗi phải khốn khổ như thế?” Duy Hựu nghe xong giật mình, cúi đầu nói: “Là cô cô cao nhân, xin cho tiểu tử một lạy.”

Cô gái kia lại cười khúc khích: “Ngươi cũng không cần lạy ta làm gì, vốn dĩ là lúc trước ngươi khóc, không hiểu sao nước mắt ngươi lại biến thành Thiên Linh Châu, vốn chỉ có ở những người mang theo Sứ mệnh tuyệt cao, Chân Long Thần Mệnh. Khi gần chết rồi, những người này nếu rỏ một giọt lệ thì đấy chính là Long cốt hóa thành, và chỉ ở trong lúc họ gặp ma nạn vô cùng mới tiết ra giọt lệ đấy. Xem ra thân thế ngươi không nhỏ, tội gì ngươi từ nãy đến giờ không giới thiệu với ta? Có phải là e sợ ta biết, hay ngươi e sợ bị giết? Ngươi không những mang tình mà còn e sợ bị giết, tâm tính thấp như vậy ngươi tự có thấy xấu hổ không?” Duy Hựu lúc đấy lại càng xấu hổ hơn nữa, lại cúi đầu nói: “Tiểu tử là Duy Hựu, xin lỗi cô cô.” Ra lúc này Duy Hựu lại tự coi mình là một đứa trẻ, đấy chính là cái ngộ tính hơn người của Duy Hựu.

 Thực ra một người ngộ tính là thế nào? Một người có ngộ tính không phải là lúc nào cũng đang chực ngộ, một người ngộ tính là người mà khi bị chỉ ra vấn đề của mình thì liền có thể thay đổi và ngộ được. Duy Hựu khi bị chỉ ra vấn đề của mình, đấy là mang theo chủng sợ hãi và tình, thì đột nhiên cảm giác mình quay trở lại là Duy Hựu như trước, không còn âu lo, cho nên lúc đấy liền tự xưng là “tiểu tử”, gọi là “cô cô”, giống như thời còn đang đi theo Lâm Cung Thánh Mẫu, hết sức vô tư như vậy. Đây chính là ngộ tính của Duy Hựu, cũng phải nói là căn cơ rất tốt. Chính thiếu nữ đôi mươi kia cũng nhận ra điều đấy, tròn xoe mắt nói là: “Ngươi ngộ tính quả thật đáng kinh ngạc, ta ở đây nơi rừng sâu núi thẳm, không tiếp xúc với con người mới có thể tu luyện được điều đấy, không ngờ ngươi cũng có thể trong một sớm một chiều tu luyện được điều đấy. Hơn nữa ngươi vừa tỉnh giấc, lúc nãy còn mang theo sợ hãi, tâm tình, nhưng mới đây có thể đối thoại với ta như người đã ngộ Đạo, quả thực là tốt!” Duy Hựu cũng chưa chắc đã hiểu hết cái tốt của mình. Duy Hựu chỉ đang rất vô tư nên cũng nhất thời không thể lí giải được Đạo lí, lại chắp tay nói: “Tiểu tử có lỗi, xin cô cô thứ tội. Không cần dùng lời đa mang nữa, xin cho tiểu tử lối ra, còn biết làm sao để đền ơn, lại tìm cách để có lối ra ở nơi này, đặng đi tìm sư muội và sư tỉ, giờ đang cấp nguy không biết nơi nào.”

Lúc đấy cô gái đôi mươi liền vuốt tóc, Duy Hựu nhìn theo ngón tay cô, nó trắng hồng vô cùng đẹp đẽ, rất dài và thon, mới thấy tóc cô màu vàng, ánh vàng kim rực rỡ và những lọn tóc cũng xoăn tít lại. Lúc đấy cô gái đôi mươi mới thở dài băn khoăn nói: “Ta tuy cứu được mạng của ngươi, nhưng đã khiến ngươi giống như thêm 10 năm tuổi, từ nay mọi người cũng không nhận ra ngươi nữa. Hơn nữa căn cốt của ngươi bằng một cách nào đấy biến đổi thật kì lạ, phương thuốc của ta có thể khiến cho thúc đẩy người ta giống như lớn thêm 1, 2 năm, nhưng không ngờ vừa đưa vào người ngươi giống như lớn thêm 10 năm, công lực cũng tăng tiến, tinh thần cũng thông suốt. Trong ngươi giống như là còn có ấp ủ một loại Tiên lực nào đấy rất kì lạ, ta không thể lí giải nổi, có điều từ nay ngươi bước đường đi phải rất cẩn thận, bởi vì chúng ta người mang theo Tiên thể thì phải ngự nơi rừng sâu núi thẳm, trốn ở trong những nơi thâm sơn cùng cốc. Bởi vì thời đại của tà ma đã đến rồi, thiên hạ đã đại loạn, giờ ngươi bước ra ngoài kia, Ma Thần đều có thể tìm ngươi. Không có nơi trú trốn bảo vệ, ta sợ mạng ngươi khó toàn.”

Nhưng Duy Hựu lại chắp tay nói: “Xin cô cô mở đường dẫn lối, ta nhất định phải tìm ra sư muội, sư muội vì cứu ta mà lâm nguy, sinh mạng gần như đã đến chỗ đầu treo sợi tóc. Ta còn không cảm nhận được sinh mạng của sư muội. Cô cô quyền năng xin chỉ cho ta cách tìm sư muội.” Lúc đấy thiếu nữ đôi mươi mới gật gù nói: “Ngươi chí tình chí nghĩa, không lo đến bản thân mình, cũng không cần biết mình có những điều tốt gì, chỉ cốt sao lo lắng cho đồng môn sư huynh sư tỉ. Ta nghĩ điều đấy cũng tốt, nhưng trong giọng của ngươi lo lắng, dường như lo lắng việc này là để còn lo việc khác, cho nên ngươi tiếng là lo cho sư muội, thực ra lại lo cho người khác. Tiểu tử, làm sao nhỏ như vậy tâm tình ngươi lại phức tạp như vậy?” Duy Hựu cúi mặt xấu hổ, đáp: “Bởi vì tiểu tử cùng sư muội đang trên đường đến Quỳnh Hoa Điện. Dám hỏi cô cô có biết Quỳnh Hoa Điện ở đâu không?” Người con gái kia lại khúc khích cười: “Quỳnh Hoa Điện mà ngươi cũng dám đến, ta chỉ sợ ngươi chưa đến đã bỏ mạng rồi. Với năng lực của ngươi, đến Bách Độc Quả còn không chống được, Vạn Độc Xà còn không giữ nổi mạng, thì ngươi đến Quỳnh Hoa Điện làm gì? Trên đường đi thể nào cũng chết, vì trên đường đi có Bách Đại Hung Thần, Bách Đại Ma Thần, đến ta cũng không dám đến nữa là ngươi.” Duy Hựu lại cúi vái nói là: “Phiền cô cô chỉ đường, đến được hay không ta cũng mang ơn rồi. Xin cô cô chỉ lối cho ta đi tìm được sư muội, cô cô quyền năng ắt biết ở trong núi này ai là Vương Thần, chính là người đang giữ sư muội của ta vậy.”

Lúc đấy cô gái đôi mươi kia lại mỉm cười tiếp, bảo Duy Hựu: “Để ta nói cho ngươi rõ điều này, ngươi cho ta Thiên Linh Châu, đổi lại ta cứu mạng ngươi. Giờ tuy ta cứu được mạng ngươi, ngươi tuy thêm được 10 tuổi, linh lực trong người thật sự kì lạ, nhưng nếu ngươi bước ra khỏi núi này ngươi liền lăn ra chết.” Duy Hựu nói: “Làm sao ta lăn ra chết được?” “Bởi vì ta cứu ngươi bằng đá của núi này, đá của núi này liên quan đến Long mạch của núi này, vốn là trấn giữ một phương, bước ra khỏi đây liền không có tác dụng nữa.” Thực ra đây chính là đặc tính của Long mạch. Long mạch ở vùng nào thì chỉ nên giữ ở vùng đấy, hễ mang ra khỏi vùng đấy thì không có tác dụng nữa. Trừ khi trong một trường hợp, đấy là những thời khắc đặc biệt của nhân gian, khi Long mạch bắt đầu đùn lên thành cát, loại cát đấy mang đi đến đâu được trở thành Long địa ở nơi đấy, đấy gọi là Long địa. Nhưng lúc đấy Duy Hựu cũng chưa hiểu hết được, chỉ biết là đã thụ Long khí của Long mạch thì không thể rời đi, ý này Duy Hựu đã biết. Chính vì thế người ta mới dùng người chết làm tải thể cho Long mạch.

Duy Hựu nghe thế lại thở dài: “Đây là nơi nào đặc biệt vậy? Long mạch nào có thể trị được Bách Độc vậy?” Xong cô gái đôi mươi kia liền đáp: “Ngươi cũng không cần biết, chuyện này ngươi biết làm gì? Nếu ngươi nói ra, ma quỉ có thể tìm đến chỗ của ta thì sao? Ta đã ở đây cả ngàn năm rồi, cũng không muốn ai đến quấy rối ta cả.” Rồi lại chỉ Duy Hựu tiếp: “Có lẽ ngươi phải sống hơn cả tuổi ta ấy nhỉ?” Duy Hựu nói là: “Tiểu tử chỉ mới 9 tuổi, làm sao có thể sống hơn cô cô?” Cô gái kia cười đáp: “Ngươi thật là mê muội, người ta thường nói có đời này, có kiếp khác, mang một chút thân xác liền tự coi đấy là mình, đúng là nhân tâm. Ngươi ngộ tính vốn cao như vậy mà còn không chấp nhận sứ mệnh của mình, không chấp nhận mình là ai, cho nên khi nói đến năng lực của ngươi chính ngươi cũng không quan tâm, cũng không cần thiết biết năng lực đấy dùng để làm gì. Ngươi hoài phí mình như vậy, tất trong tương lai sẽ còn chuốc lấy nhiều đau khổ, chắc ngươi sẽ phải đau khổ cho đến lúc ngươi nhận ra điều ấy thì thôi.” 

Duy Hựu lúc đấy thực ra trong đầu đã rất bối rối, lại vái nói tiếp: “Vậy làm sao có thể qua núi này mà không ngã ra chết được? Nhất định ta phải tìm được sư muội của ta, xin cô cô giúp cho ta với.” Cô gái kia liền bần thần, lại đi đến gần Duy Hựu, sờ nắn trên đầu, sờ nắn trên hai vai, rồi lại chặc lưỡi: “Căn cốt quả là tốt! Nếu làm đệ tử ta cũng được, nếu ngươi làm đệ tử ta, ta sẽ chỉ cách cho.” Duy Hựu lại lắc đầu nói: “Ta đã có Môn phái Sư thừa, đều không thể làm đệ tử người khác được nữa.” Thực ra trong quá trình Duy Hựu luyện công, có một đoạn nhỏ lúc đấy sư muội truyền lại công để ước chế bản mệnh cho Duy Hựu. Một khi đã luyện công rồi, chính thức nhập môn rồi, lúc đấy đã có Môn phái rồi, không thể tùy tiện bái sư mà học nghệ được nữa. Cho nên luyện Mệnh là mấu chốt như thế, không điều gì tạp nhiễm được vào Mệnh. Cô gái nghe thế lại chặc lưỡi: “Thật là đáng tiếc, theo học ta ngươi có thể làm Vương núi này, cả một đời sống tự tại không lo âu, còn có thể thụ nhận tiên thuật, thậm chí đến muôn đời sau vẫn có thể ung dung, không lo sống chết, sinh tử chẳng màng, sung sướng biết bao.” Nhưng lúc đấy Duy Hựu trong đầu không thể nghe nổi những lời này, còn cảm thấy chuyện là phải sống một nơi, lại sinh tử không rõ, không có hạn kì, không được gặp gỡ ai, không còn thấy người thân nữa, lúc đấy là điều không thể chịu nổi. Nhưng đấy cũng chính là phân biệt giữa người Tiên và người phàm.

Duy Hựu lúc đấy lại bối rối hỏi: “Vậy có cách nào nữa không cô cô? Làm cách nào để ta có thể tìm được sư muội của ta, ra được núi này bây giờ?” Lúc đấy cô gái đôi mươi lại ngửa mắt lên trần nhìn: “Ta có một cách, chỉ e là ngươi không làm nổi.” “Cách gì xin cô cô nói?” “Ta sẽ dẫn ngươi ra khỏi căn buồng này, cách đây 12 trượng có một cốc được gọi là Tuyệt Phong Cốc. Nơi đấy không có gió, không có sinh vật gì sống được. Bởi vì trên Long mạch bao giờ cũng có một tử huyệt. Trong tử huyệt đấy, nếu ngươi vượt qua được bách nạn của tử huyệt đấy, ngươi sẽ tôi thành kim cương bất hoại thân thể, có thể vạn độc bất xâm. Thế nhưng để có được thân thể đấy, ma nạn e là quá lớn, ngươi còn nhỏ tuổi, tinh thần chưa vững, e là không vượt qua được. Nếu ngươi chịu ta sẽ dẫn ngươi đi. Nhưng ta khuyên ngươi thà ở đây sống bất tử với ta còn hơn. Nếu ngươi đi nữa sợ là không có đường về.” Duy Hựu nói là: “Ta sẽ đi được!” Cô gái đứng lên đập bàn nói: “Thật ngu muội! Ngươi chỉ vì chút tình mà cái mạng cũng sẵn sàng xả bỏ. Thật sự không có tinh thần gì hết! Nếu ngươi ở lại đây, thà chờ ngày này tháng nọ sư muội ngươi, sư tỉ ngươi, Sư Phụ ngươi tìm đến, điều đấy không phải tốt hơn sao? Ngươi tự tìm cái chết vào lúc này?” Duy Hựu liền quỳ xuống đáp: “Ta nhất định phải đi, nhất định phải cứu sư muội, nhất định phải xem sư muội sống chết ra sao. Xin cô cô thành toàn cho.” Lúc này cô gái kia liền nhìn Duy Hựu, ánh mắt rất kì lạ, rồi lại buông một tiếng thở dài nữa.

Lúc đấy vị cô cô kia ngẩn ngơ một hồi lại nói: “Ta thật là khó xử. Bảo ngươi vì tình mà không sợ sinh tử, vậy có phải là ngươi không sợ sinh tử hay không, ta thật khó nói. Nhưng ngươi lụy tình thì không qua được, mà không lụy tình thì cũng không qua được. Giờ đây cho ngươi làm việc gì ta đều không biết nên làm gì cả. Nếu hủy đi Tiên phong Đạo cốt như ngươi, sau này lấy ai thay thế? Ngươi mang trong người nguồn linh lực lớn như vậy, nhất định là có sứ mệnh đằng sau. Ngươi có mệnh hệ nào, ta ăn nói sao với Sư Phụ của ngươi? Tuyệt Phong Cốc là nơi không có đầu, không có cuối, không có tương lai, không có quá khứ. Nơi đấy ta không thể biết được rút cục ngươi vào đấy thì chuyện sống chết của ngươi sẽ ra sao. Ta cũng không thể tin được rằng vận mệnh trời đất mà trao cho ngươi, lúc này ngươi tự nguyện hủy đi sinh mạng của ngươi, chấp nhận vào chỗ chết thì ngươi sẽ có cửa sống, ta không chắc là điều đấy cũng là điều đúng.” Thực ra điều vị cô cô này nói hết sức có lí. Bởi vì người ta tuy mang Thần Mệnh phải biết bảo vệ Thần Mệnh, phải biết bảo vệ sứ mệnh của mình, như thế mới đi xa dài được. Duy Hựu hôm nay vì một chữ ‘tình’ quyết sống chết chẳng màng, thì ngày sau cũng có thể vì một chữ ‘tình’ mà quyết bỏ sứ mệnh cho bằng được. Vị cô cô này hiểu rõ cái Đạo Lý ấy, cho nên nói người hiểu Đạo Lý, thì không chuyện gì mà không đoán biết được.

Lúc đấy Duy Hựu không thể nghĩ nhiều hơn như thế, trong lòng càng ở lại càng dấy lên một nỗi lo, không biết là giờ sư muội của mình đang ra sao, không biết sư tỉ của mình đang làm gì, không biết các Sư Phụ đang trông ngóng ra sao. Hơn ai hết, Duy Hựu lại hiểu là khi sống ở trong vùng Long mạch thì hoàn toàn không có kết nối được với bên ngoài, mọi Tiên thuật đều không thể dò ra được vị trí của Duy Hựu. Cho nên vào lúc này Duy Hựu ở trong một tình thế gọi là ‘thiên nan bách chiết’, vô cùng khó khăn, không biết nhất định là phải làm gì cả. Nhưng Duy Hựu lúc này thật sự cũng không nghĩ được gì cả, chỉ có một ý nghĩ đấy là: làm cách nào để mạng không ràng buộc với nơi này nữa, hễ đã không ràng buộc thì cách nào cũng làm.

Lại nói ở trong tình thế khó xử của vị cô cô kia, người đã biết là có người khác mang Thiên Mệnh, nếu giúp người đấy hủy hoại đi thì cũng ngang bằng tội hại đến Trời, nếu không giúp thì cũng không đành lòng. Nhưng vị cô cô nghĩ một hồi lại bật cười nói: “Thay vì ngươi chết cứ ở lại với ta đi, rồi một ngày nào đấy thể nào cũng có người tìm ra ngươi.”

Xong rồi lúc đấy Duy Hựu bỗng nhiên đứng lên có một suy nghĩ rất kì quặc, Duy Hựu cũng không hiểu tại sao mình lại nói ra câu này, liền hỏi là: “Vậy cô cô đã ở đây bao lâu rồi?” Nghe đến điều đấy vị kia liền cười nói: “Ngươi xem ra có chút Thần trí đấy nhỉ, còn nhớ đến người khác trong nguy nan, trong quyết tử lụy tình vẫn còn có một chút vị tha đến những người không liên quan đến mình. Vậy là tốt, sau này ngươi có thể rất nhân từ. Nhưng e là ngươi vừa có tình vừa có lòng nhân từ, muốn tựu thành từ bi thực ra là chuyện khó.” Vị cô cô kia lại trầm ngâm nói: “Ta ở đây đã hơn một nghìn năm, hay là một vạn năm, ta cũng không nhớ nữa. Nhưng ta cũng như ngươi, sau khi bị lọt vào đây, có người cứu ta, cứu ta xong rồi liền rời đi được. Cho nên ta nghĩ ta cứu ngươi xong, dường như cũng đã đến lúc ta rời đi được.” Rồi lúc đấy cô ta liền đập bàn nói: “Đúng rồi! Ta nhất định có thể rời đi được!” liền chạy đến cầm Thiên Linh Châu nói là: “Ta sẽ rời đi được!” Rồi lúc đấy Duy Hựu còn chưa kịp nhìn đã thấy nhoắng một cái như một tia sáng cô ta biến mất, lúc sau đã trở lại với một cuốn Kinh ở trên tay, trên cuốn Kinh ấy chỉ ghi ba chữ: Vô Đạo Phái.

Duy Hựu cũng chưa từng nghe nói đến điều này bao giờ, lại thấy người kia lật ra, lại nói là: “Như kinh này đã ghi, người ta muốn vượt qua khỏi một vùng Linh giới phải đến một vùng Linh giới cao hơn. Thiên Linh Châu của ngươi là đúc kết từ một Sứ mệnh rất cao, nên đây chính là vật chất có thể mở cánh cửa dẫn vào nơi khác. Tuy nhiên ngươi đã khóc ra Thiên Linh Châu rồi, thì từ sau ngươi muốn khóc ra Thiên Linh Châu nữa cũng không được. Năm đấy chính ta cũng khóc ra Thiên Linh Châu mà phải đọa ở đây.” Vị này liền hào hứng liền giở tiếp liền bảo: “Ngươi xem ở phần này đây này, đây có hướng dẫn ta có thể dùng Thiên Linh Châu này mà đi qua được cả Sắc giới, Dục giới, sau đấy ta có thể đến được Vô Sắc giới, Đại Linh Giới, ta có thể gặp được một Vị rất cao trên đấy tên là…” Vừa lúc đấy vị cô cô liền chững lại nói: “Ta cũng không được gọi tên Vị đấy nữa. Nhưng nếu ta đến được Đại Linh giới, ta có thể đột xuất quay trở về Nhân giới để hoàn thành những chuyện của ta.”

Lúc đấy Duy Hựu lại mở tròn mắt nói: “1000 năm rồi, chuyện cần làm thì còn làm được gì nữa?” Vị cô cô kia lắc đầu: “1000 năm cũng vậy, 10000 năm cũng vậy, ta có ở đây bao lâu cũng vậy, chuyện cần làm nhất định phải làm.” Nói xong liền giở đến một trang cuối cùng của Vô Đạo Phái, xé trang đấy ra, liền đốt thành tro, sau đó bỏ Thiên Linh Châu vào, Thiên Linh Châu mở ra một cánh cửa tựu thành một chữ Om khổng lồ rồi vang động ở khắp nơi, tiếng như tiếng chuông ngân vang. Duy Hựu còn chưa kịp thấy gì đã thấy vị cô cô kia cười nắc nẻ: “Ra là vậy, ta đã hiểu rồi!”, liền thấy vị cô cô kia cầm vào viên Thiên Linh Châu là cái tâm điểm của toàn bộ chữ Om đấy, cho vào trong mắt mình. Mắt của vị cô cô này liền rực sáng, thân thể giống như được chắp thêm một đôi cánh của phượng hoàng, bay lên như một tia lửa, rồi đi vào trong cánh cửa Om Đại Linh Giới, vừa đi vào đấy tất cả vạn vật tắt lại như ban đầu. Lúc đấy chỉ còn Duy Hựu ngồi ở đấy.

Duy Hựu đang còn ngơ ngẩn chưa biết thế nào bỗng thấy một con khỉ trắng chạy vào rồi cúi đầu thưa: “Kính đầu Sơn Chủ, xin ngài có việc gì gia quản xin sai chúng thần.” Nó vừa dứt lời Duy Hựu liền thấy qua cánh cửa vô số những con khỉ lông màu trắng bạch kim, ánh mắt sáng rực như sao đều đứng ở trước cửa. Có nhiều con còn mang cả bộ giáp ở trên thân người. Duy Hựu lúc này liền vỗ đầu nói: “Vị cô cô đi thật rồi, vậy là bây giờ ta chính là Sơn Chủ Sơn Thần, có muốn đi cũng không được nữa.” Dĩ nhiên là cơ hội của Duy Hựu thật sự là trân quí. Duy Hựu lúc đấy vốn đã quay trở lại trạng thái của đứa trẻ 9 tuổi, cho nên nhìn thấy con Bạch Viên kia, chỉ cao hơn mình một chút, thấy hết sức thú vị. Tuy là bạch viên, nó không nhỏ chút nào cả. Lúc đấy Duy Hựu trông giống như đã 20 tuổi, vốn đã rất là cao to đẹp đẽ, nhưng con khỉ kia còn cao hơn Duy Hựu khoảng một nửa cái đầu, thân hình cũng hết sức to lớn.

Thế là Duy Hựu liền nói là: “Vậy đây là đâu?” Bạch viên liền đáp: “Núi này không được gọi tên, đã được gọi tên thì không ra được núi này.” Duy Hựu lại ổn định tinh thần, nghĩ một hồi lại hỏi tiếp: “Vậy thì nơi này là phương nào xứ nào, nếu đi về hướng Tây thì sẽ đến đâu?” Con khỉ liền nói là: “Nơi này không ra được cho nên đi về hướng Tây cũng không đến đâu cả.” Duy Hựu nghe lúc đấy đã có chút tuyệt vọng rồi liền nhớ lại là, lúc đấy trước khi vị cô cô đi có nhắc đến cách đây 12 trượng có một tử huyệt, liền bước ra ngoài, đi khoảng 12 trượng thì quả nhiên đến một căn phòng kì lạ. Trên căn phòng đấy có một viên đá hồng giống như là một khối đá màu đỏ, nó phát ra một ánh sáng rất lung linh kì dị, Duy Hựu liền chạm tay vào đấy, cánh cửa liền mở ra. Duy Hựu bước vào bên trong, mới đến thế thấy một luồng khí từ bên trong như dao cắt thổi ra ngoài, và Duy Hựu thấy tự nhiên da thịt mình đứt ra hai miếng, hai vết xước rất lớn. Duy Hựu vội vàng bật ra ngoài, cánh cửa liền đóng sầm trở lại.

Bạch viên đứng đằng sau nói là: “Sơn chủ, sơn chủ vào tử huyệt làm gì? Vào tử huyệt không có lối ra đâu!” Duy Hựu nói là: “Làm sao ngươi biết không có lối ra?” Bạch viên nói là: “Tổ tông bao nhiêu đời của ta đều muốn qua tử huyệt này mà thoát núi, nhưng đều không ai ra được.” Xong rồi Duy Hựu quay ra hỏi: “Tổ tông ngươi muốn ra khỏi núi làm gì? Không phải nơi đây an lành lắm sao?” Bạch viên liền vỗ ngực đáp: “Tổ tông của ta vốn là tôn chủ của mặt đất, chẳng qua bởi vì thiên đại biến đổi, xuất hiện con người, chúng ta không còn là tôn chủ nữa. Thế nhưng kĩ thuật của chúng ta là số một. Nếu chúng ta bước được ra ngoài đấy, tự tin rằng trong vài năm có thể làm chủ.” Duy Hựu nghe chuyện đấy liền cảm thấy chuyện này kì quặc vô cùng, cũng không tiện lí giải nữa, liền lững thững lững thững trở về phòng, đặt lên ngủ một giấc. Lúc đấy trong lòng vừa đầy thắc mắc, vừa âu lo mệt mỏi, nhưng cũng bỗng nhiên có một cảm giác nhẹ nhàng vô cùng.

Duy Hựu gặp phải con người lần trước. Những tộc Bạch viên đã ở đấy hàng triệu năm rồi, thậm chí nhiều hơn thế.

Lại nói lúc Duy Hựu tỉnh dậy, tự nhiên nhớ đến một chuyện: “Lúc ta gặp Trịnh Tráng, ngài ấy có nói là ta phải cẩn thận Nguyễn Hoàng. Ta chợt nhớ ra là Nguyễn Hoàng đã chết từ lâu rồi, như vậy theo lời ngài ấy nói thì Nguyễn Hoàng cũng là giả chết.” Xong rồi Duy Hựu nghĩ như thế lại tự đắc chí cười một mình nói: “Nguyễn Hoàng mà giả chết, tất là hắn cũng tu Tiên, thể nào cũng có ngày ta gặp được.” Đấy là một ý nghĩ mà chỉ người ở trong vùng Long mạch mới hay nghĩ đến, đấy chính là hay nghĩ đến câu chuyện của Đế vương, người giữ Long mạch luôn luôn nghĩ đến chuyện của Đế vương. Lúc đấy Duy Hựu tỉnh lại rồi, lại nghĩ, nghĩ đi nghĩ lại cũng không biết mình ở đây để làm gì, tấm lòng muốn ra khỏi nơi này tự nhiên 10 phần đã hết 9. Đấy chính là tâm tình của trẻ con, lúc sốt ruột thì vô cùng sốt ruột, chết cũng sẵn sàng, nhưng đến lúc chuyện nó qua rồi, tự nhiên nghĩ làm cũng không làm nữa, tâm tình dành cho sư tỉ đột nhiên cũng phai nhạt. Bởi vì tin là mình đã không thể ra được rồi, thì chuyện đấy liền nghiễm nhiên là thế. Đây cũng chính là ngộ tính, nên người ta gọi đây chính là tâm tính, trí tuệ của ‘tùy kì tự nhiên’, đến đâu hay đến đó.

Duy Hựu nghĩ một hồi liền không biết phải làm gì, lúc đấy lại ngó thấy ở trên bàn cuốn sách Vô Đạo Phái của cô cô để lại, phát ra một ánh sáng rất rực rỡ kì lạ giống như là thất sắc, nhưng đột nhiên lại biến mất, đột nhiên một lúc sau lại xuất hiện ánh sáng đấy. Duy Hựu liền tò mò lật quyển Vô Đạo Phái ra, thấy trong đấy giải thích chi li rất nhiều về ngọn núi này, nào là những pháp lí liên quan đến chuyện các vị đã tu ở đây, Duy Hựu mới biết việc nơi đây là khởi thủy của phái Dược Tiên, chính là tổ sư của phái mình. Duy Hựu lúc đấy hết sức xúc động, lại nghĩ: “1000 năm trước phái ta có ai nhỉ”, nghĩ đến chuyện vị cô cô kia lại cảm thấy hết sức bất ngờ, xong rồi lại tự cười một mình nói: “Không khéo ta vừa gặp sư tổ cũng nên.” Rồi Duy Hựu liền gấp quyển sách lại, thấy trong đấy có hết sức những điều kì lạ nhất thời chưa lí giải được, chỉ biết ngọn núi này xuất thân vốn là một địa điểm kì lạ, nó giống như một khối lơ lửng giữa trời và đất, thế nhưng lại bị ăn vào lòng đất bởi một lực hút nào đấy. Rồi ở bên trong đấy có một đám bạch viên không già không trẻ, nó cứ thay nhau mà sống chết, có một kĩ thuật vô cùng cao siêu. Những cỗ máy đấy các vị đời trước đã cố gắng triệt tiêu của chúng, giấu xuống lòng đất, nhưng một lúc nào đấy chúng vẫn có thể lấy ra. Lại biết là ở trong núi này đi qua tử huyệt sẽ lập tức ở trong khoảnh khắc có thể di chuyển đến đầu kia của tử huyệt này, và giờ nơi đấy được gọi là Tuyết sơn. Duy Hựu cũng đã nghe đến Tuyết Sơn, cho nên nghĩ là chuyện này thật vô lí: “Ta không thể đến Tuyết Sơn chỉ qua một huyệt được.” Bởi vì phép thuật dịch chuyển tức thời này gần như không thể có được ở trong cõi nhân gian.

Duy Hựu nghĩ đến đấy, nghĩ là: “Quyển này ghi chép sai rồi”, liền đi một vòng xung quanh căn phòng đấy, thấy căn phòng của nữ nhi cho nên bày biện hết sức tinh xảo, lại thấy có một bức thư nhỏ, đấy chính là một tập nhật kí nhỏ của người kia để lại. Ở trong đấy chữ đã mờ hết, giống như bởi vì qua bao nhiêu năm tháng đã mờ hết. Chính vị cô cô kia qua bao nhiêu năm tháng ghi chép, cuối cùng cũng không còn ghi chép nữa, đều cảm thấy mọi chuyện như nước chảy mây trôi, đạt đến một trình độ Tiên thuật nhất định, không còn phải lưu luyến chuyện nhân gian nữa. Thế nhưng Duy Hựu vẫn mờ mờ nhìn thấy ở bên trên hai chữ nho nhỏ: “Phật Long”. Trong lòng hết sức thắc mắc, “Phật Long”, chuyện đấy Duy Hựu chưa nghe đến bao giờ, cũng không nghe nói đến, ở trong Môn phái của mình có ai có bạch hiệu như vậy.

Lúc đấy Bạch viên vào, gãi đầu nói: “Ngài có muốn đi xuyên không không?” Duy Hựu nói là: “Làm sao đi được, ta còn không thể ra khỏi đây.” Con bạch viên mỉm cười xoa đầu Duy Hựu nói là: “Không cần đâu, nhưng ta có thể cho ngài thấy tương lai xứ này.” Đấy chính là công nghệ có thể đoán biết tương lai. Duy Hựu thắc mắc: “Làm sao ngươi có thể cho ta thấy được? Ngươi còn không có chút Tiên khí nào trong người.” Con khỉ nói: “Được chứ! Chỉ cần ngài rỏ một giọt máu vào một chỗ, sau khi ngài rỏ giọt máu xong, ta có một cái máy, dùng cái máy đấy ta có thể nói trước rằng sau này như thế nào. Ta còn có thể biết sau này ngài sẽ là ai, xứ này ra sao.” Duy Hựu lúc đấy thực ra trong lòng 10 phần mong muốn đã giảm đi 9 phần rồi, thế nhưng hi vọng vẫn còn, nghe đến thế hết sức hứng thú. Nhưng lại chợt nhiên nghĩ ra đã có ghi chép ở trong này, rằng bọn bạch viên này có những kĩ thuật kì lạ, có khả năng giết người rất nhanh chóng. Cho nên nếu mở nó ra, có phải là nơi đấy có điều đấy không? Duy Hựu liền hỏi lại: “Ta hỏi ngươi, có phải ngươi bảo ta mở ra là mở kho vũ khí của ngươi không?” Khỉ gãi đầu nói: “Trong đấy rất nhiều đồ chơi, có thể cho ngài rất nhiều thứ. Nếu ngài không thích thì ta cũng không mở ra nữa. Nhưng nếu ngài mở ra, trong đấy có rất nhiều đồ để tặng ngài.” Duy Hựu lúc đấy bản tính còn con trẻ, nghe đến quà tặng đột nhiên cảm giác rất hứng thú, thế nhưng trong lòng thì lại bộn phần đề phòng: “Lũ bạch viên này ở đây bấy lâu, vị Tiên cô kia nghìn năm không mở, lẽ nào hôm nay ta một sáng một chiều lại mở?” Nghĩ như thế lại cảm thấy đầu óc ong ong, liền ngã xuống giường ngủ một giấc tiếp.

Lúc Duy Hựu tỉnh lại, cũng không rõ là ngày hay đêm, Duy Hựu dần dần hiểu ra nơi này không có ngày cũng không có đêm, lại quay trở lại Duy Hựu không biết làm gì, thói quen cũ lại bắt đầu nổi lên, Duy Hựu lại cầm cuốn Vô Đạo Phái mở ra. Trong đấy có vô số những điều kì lạ, những Tiên thuật khác người, những lí giải đặc sắc về Dục giới, Vô Sắc giới, những cách thức chỉ đạo người ta tu luyện, rồi cách thức chỉ đạo người ta ngộ các vấn đề. Duy Hựu chưa bao giờ đọc được những điều này. Rồi Duy Hựu mới bật nghĩ: “Tại sao những điều này rõ ràng là tổ sư của phái Dược Tiên ta, mà chưa từng được truyền ra ngoài?” Duy Hựu không biết là có những Kinh được mật truyền, người dưới không biết được. Nên Duy Hựu lúc đấy cũng chưa thể lí giải đến mức đấy, chỉ cảm giác rất là kì quặc, liền thậm chí còn có một ý nghĩ rằng: “Hay phái ta và phái này cùng một tên? Ta chưa từng nghe đến vị tổ sư nào nghìn tuổi còn đang sống.” Duy Hựu nghĩ thế liền gấp cuốn sách lại, lại còn nghĩ trong lòng: “Ta thực không nên xem mãi, xem mãi nhỡ lẫn thì sao? Nhưng những nguyên lí này dường như là nguyên lí cao hơn những nguyên lí ta đã gặp được một phần.”

Duy Hựu lúc đấy liền cảm giác trong lòng hết sức trống rỗng, lại quên cả chuyện con khỉ bạch viên đã dụ mình mở kho vũ khí, liền ngồi trên giường bắt đầu tập bài công, tập ngày này qua tháng khác. Gần như Duy Hựu không còn ý niệm nữa, cứ tập liên tục. Bằng một cảm xúc vô hình nào đấy, Duy Hựu không biết rằng mình đang luyện công trong một thời gian dài đằng đẵng như thế nào. Tất nhiên điều Duy Hựu cũng không ngờ đến được là trong không gian mà Duy Hựu đang ở, thực ra không có thời-không gì cả, nhưng nó cũng không phải là Đại Linh Giới.

Khi Duy Hựu mở mắt ra, không biết mình đã tập công qua bao nhiêu ngày tháng, cảm thấy thân thể nhẹ nhàng, không còn thấy đói. Đấy là bởi vì cái giường mà Duy Hựu ngồi lên vốn là một khối hàn ngọc nguyên thủy, nên Duy Hựu không biết là đã đắc được bao nhiêu lợi ích Tiên khí từ nó, cũng không hề biết đấy là khối hàn ngọc. Bởi vì thân thể lúc tỉnh dậy đã cảm thấy mình lạnh buốt, cho đến lúc tập xong cũng thấy mình lạnh buốt. Duy Hựu lúc đấy khi mở mắt ra mới thấy trong không gian xung quanh mình bắt đầu có những hơi nước đọng, thậm chí còn có bông tuyết rơi. Duy Hựu ngạc nhiên nghĩ là: “Chắc nơi đây thời tiết thật lạ kì”, và không biết chính là do công của mình đã khiến cho mọi thứ bị ngưng đọng, và tất cả những hạt nước ở trong không gian đã bắt đầu biến thành những hạt tuyết, hết sức đẹp đẽ, thậm chí lóng lánh trước mắt, còn bay lơ lửng trước mặt. Duy Hựu lại nghĩ: “Căn phòng này quả là thần tiên, đúng là nơi Thần Tiên ở!” Rồi lại nghĩ đến lúc mình gặp cô cô, lại vỗ đầu nghĩ: “Ta gặp người Tiên như vậy mà không biết đường mà hỏi!”

Lúc đấy Duy Hựu nghĩ như vậy rồi, và cũng bắt đầu bỏ những tư duy rồi, liền đi tìm bạch viên. Bởi vì lúc đấy gọi ba tiếng không thấy bạch viên đâu, ra ngoài đấy là một vùng trông thấy mênh mông, không biết đâu là bờ bến. Duy Hựu lại nghĩ: “Làm sao ta biết được nơi nào ta đi thì ta không chết nhỉ?” Lại ngó một chút, Duy Hựu lại thấy là, nơi mà có một cái hàng rào những cây giống như một bức tường, đấy là vô số vô số những cây xanh biếc kì lạ đã rơi xuống - Bách Độc Quả, tạo thành giống như là một bức tường thành vây xung quanh. Duy Hựu bắt đầu phát hiện ra, nhìn kĩ Duy Hựu giật mình nói: “Đây là Khổn Tiên Trận. Khổn Tiên Trận, ta chỉ được nghe miêu tả, không ngờ là có thật.” Lúc đấy Duy Hựu cũng không biết tại sao mình đi xuyên qua được Khổn Tiên Trận. Đấy chính là bởi vì sức mạnh của Duy Hựu, trong linh lực ở trong người Duy Hựu, có thể khiến cho Duy Hựu xuyên qua trận pháp mà đi vào. Nhưng Duy Hựu cũng nhớ trong Vô Đạo Phái có ghi rằng, khi Duy Hựu đi ra khỏi những hàng cây đấy, nếu quá một ngày một khắc thì sẽ thật sự lăn ra chết, càng lâu thì nội tạng càng bị hủy hoại. Nên Duy Hựu nghĩ như thế lại bất giác thở dài trong lòng, nghĩ không biết có nên đi đâu hay không, lại còn không thấy đám bạch viên đi đâu nữa, nhìn trời ngó đất tự nhiên cảm thấy hết sức sầu thảm.

Chính lúc đấy Duy Hựu nghe một tiếng sáo từ xa xa vọng lại, có một người cưỡi một con chim ưng, chính là con chim ưng đã cắp sư muội của Duy Hựu đi, nhưng Duy Hựu không hề biết điều đấy. Người này trông mặt mũi thanh tú, đấy là một chàng trai trẻ đẹp đôi mươi, vừa thổi sáo vừa đáp xuống, ngó quanh một hồi hỏi: “Tiên cô, vị tiên cô ở đây đâu rồi?” Xong rồi nhìn Duy Hựu bằng một ánh mắt hết sức bực bội. Duy Hựu liền cúi đầu đáp: “Thúc thúc, vị cô cô ở đây thực sự đã đi rồi. Chính tiểu tử cũng không biết nên làm sao, giờ cũng không biết phải làm gì.” Duy Hựu vốn không quen giao tiếp với người ngoài, lúc này thực sự có phần lúng túng. Vị kia liền quắc mắt, ánh mắt tóe ra một màu xanh biếc, lại nhìn Duy Hựu nói: “Vậy ngươi từ đâu mà có mặt ở đây, lại nói là cô cô đã đi rồi? Vị ấy không thể đi đâu được. Ta và nàng ấy ở đây đã gần nghìn năm, không thể có chuyện nàng ấy đi mất.” Duy Hựu lại cúi đầu đáp: “ Vị ấy quả thực đã đi rồi, chính là hôm qua.” Duy Hựu không có ý niệm về thời gian, cho nên chỉ biết là hôm qua chính là lúc mà mình ngủ đi, thức dậy rồi luyện công, không hề biết rằng thực ra đã trải qua một thời gian rất đằng đẵng. Thế là Duy Hựu nói: “Chỉ nhớ là hôm qua, rõ ràng đã mở ra một cánh cửa rồi biến mất, liền không thấy nữa. Cô cô nói là cô cô đã vào Đại Linh Giới.” Vị kia giật mình đáp: “Đại Linh Giới! Không thể!”, rồi lúc đấy tự nhiên ngửa mặt lên trời, trên khóe mắt nhỏ ra một giọt lệ nửa màu xanh, nửa màu trắng, hết sức bi thương nói: “Cuối cùng thì nàng cũng đi mất”, rồi dắt cái sáo vào trong lưng chuẩn bị cưỡi lên con chim ưng. Duy Hựu lại cúi nói: “Vị thúc thúc đây có thể chỉ cho tiểu tử cách ra khỏi nơi này được không?” Vị kia đang định leo lên con chim ưng, nghe thế lại nhìn Duy Hựu, xong rồi đưa tay sờ lên đầu Duy Hựu, giật mình nói: “Ngươi có Thiên cốt, ở đâu ngươi có Thiên cốt này?” Duy Hựu đáp: “Sinh ra đã có.” Vị kia trong khoảnh khắc nghĩ ra một chuyện, liền vạch trán Duy Hựu, lúc đấy tóc đã lòa xòa che mất, nhìn thấy hình mặt trăng xanh, vị kia liền ngồi ngửa cổ lên cười lớn:

“Thế là ta cũng chờ được ngươi để trả mối hận!”