1. Đợt trước anh nhận ra những người có vấn đề về tâm thần hóa ra rất dễ giương cao Phật Pháp, tôn giáo, tín ngưỡng làm lá chắn cho họ tha hồ sống bất thường, bạc nhược, oán hận, giả dối... Về mặt trị liệu tâm lí, chuyện ấy bình thường thôi. Về mặt tu luyện, chuyện ấy rất sai trái. Sau 5 năm quan sát rất nhiều trường hợp, anh cho rằng người bị các chứng bệnh-tâm-thần không hề cải thiện khi bước vào Phật môn hay tu luyện, họ ngày càng tệ đi hoặc che giấu các chứng tâm thần của mình tinh vi hơn.
Họ ở trong một cấu trúc tâm lí rất linh động. Anh cho là gồm ba phần.
(i) lớp vỏ bọc, tỏ ra dễ cảm nhiễm Phật Pháp
(ii) đặc tính của vỏ bọc, dễ ăn nói giống người tu hành tốt nhưng lại dễ kích động, ủy mị, lảm nhảm
(iii) công dụng của vỏ bọc, luôn thấy mình là nạn nhân hoặc luôn mong một ai đó là nạn nhân.
2. Vì đây là một trường hợp cực kì đặc biệt, nên anh phải ghi lại một số đặc điểm của họ để tiếp tục ghi nhận các "ca" trà trộn như thế (lưu ý rằng họ chỉ là một trong những loại trà trộn):
a. Những ý nghĩ bài xích, bôi bác, sỉ nhục, ngờ vực người khác "nhân danh" đạo lí xuất hiện nhiều đến mức không thể trần áp. Đến một điểm nọ họ nghiễm nhiên dùng đạo lí để hợp thức hóa các ác ý. Điểm đặc biệt là để cân bằng lại trạng thái ác ý này, họ thường ca ngợi những một số tấm gương sống thuần hậu hoặc tỏ ra xúc động ủy mị trước những câu chuyện Phật Pháp, tu luyện... Dần dần, tất cả những trạng thái-giả tượng đó lại hòa làm một và tạo cho họ một lớp vỏ bọc chắc chắn.
b. Họ có khả năng sao chép giọng điệu và logic của người khác khá tốt. Lớp vỏ giả tượng-tâm thần sau khi hình thành sẽ giúp họ tránh phải đối mặt với chính mình, mất khả năng hướng nội, tăng mức tự dằn vặt hoặc oán hận.
Người ta sao chép lối nói của người khác và giả lập tình trạng của mình dễ nhất khi không còn biết đến thực chất của mình. Trạng thái này khác với tâm thái của người từ bi: người từ bi, vị tha thấu hiểu nỗi đau buồn nhưng không tự biến thành bi lụy, lảm nhảm. Còn đám người tâm thần bước vào Phật môn khi đến một giai đoạn sẽ lảm nhảm một chuyện rất nhiều, dễ xúc động, dễ kích động, bắt chước giọng điệu cao thượng rất nhanh. Nhưng về mặt tiêu chuẩn tâm tính cao, thì họ gần như ngày càng lùi chứ không tiến. Tuy nhiên, khi mọi người xung quanh thỏa mãn loại này, thì họ rất nhân ái vui vẻ rộng lượng, cho dù sẽ lập tức rơi vào tâm thái nghi ngờ, phán xét người khác. Một đặc điểm của chứng tâm thần phân liệt thường nhật (lưu ý: khác với chứng đa nhân cách).
c. Lớp vỏ bọc này biến họ thành nạn nhân của chính mình. Trong trường hợp họ chưa bị xâm nhiễm trọn vẹn (không thể cứu nữa, bất-xá), họ vẫn thấy được mình sai, vẫn nhận ra mình không đúng, luôn tìm cách vượt lên vỏ bọc dù trầy trật, thất bại.
Còn đã ở giai đoạn bất-xá, họ chuyển sang một trạng thái cực kì xấu. Khi đó, họ dùng Phật-Pháp để gây sự, hành ác, chống đối, đả kích, sỉ nhục mọi tư tưởng, triết lí, đạo lí không nằm trong những gì họ theo đuổi. Đây là khi họ hoàn toàn không giữ được đạo lí nữa, mà ngay trong môi trường đạo lí đã phá hoại và muốn tàn hại đạo lí. Dù họ ở môn phái nào, phép tu nào, họ đều là loại không-thể-cứu.
Đến giai đoạn bất-xá, loại người này sẽ không chịu đựng được các môi trường đạo lí nghiêm khắc, khắc khổ hoặc yêu cầu giữ cấm giới chặt. Họ sẽ tìm cách hủy hoại môi trường này để chuyển sang một môi trường dung dưỡng được lớp vỏ bọc giả tượng của mình.
Khi đó, họ không còn là họ nữa, mà đơn thuần là một "bệnh-tâm-thần-biết-nghĩ-nói".
3. Anh tạm ghi ra vậy, phần trị liệu thì anh vẫn đang tìm cách. Nhưng căn bản là không thể.
Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Thứ Năm, 24 tháng 11, 2016
Thứ Năm, 17 tháng 11, 2016
Mỗi bước đến Thần
1. Khi xử lý một văn bản, có một tâm lí rất dễ xuất sinh: gọi những vấn đề còn tồn tại trong văn bản và cần làm tốt hơn là Lỗi. Với tâm lí của một nhà trị liệu, anh thấy đó là một hiện tượng rất thú vị.
Trước hết, tâm lí tìm Lỗi giúp người ta có cảm giác làm chủ tình huống và bảo vệ các trạng thái hiện có. Ví dụ em ghen tị với một người, tâm trí em rà soát và cố chỉ ra lỗi của người ấy, người ấy một khi bị em xem là có Lỗi, thì em ko cần lí giải người ta nữa. Đó là lí do các biên tập viên của các nhà sách muốn tiếp thu phần tinh tế cẩn mật của các cuốn sách họ làm đều thất bại. Họ đọc xong, hiểu ra vài điều, và gần như không ghi nhớ nổi chỗ đặc sắc của cuốn sách.
Sau tâm lí tìm Lỗi còn là một loại tâm lí đố kị. Một tư duy lành mạnh ở một mức bao giờ cũng dựa trên tiêu chuẩn của mức ấy mà xét xem điều gì đã ổn, điều gì còn cần khắc phục và làm tốt. Nhưng một tư duy không lành mạnh do luôn thấy mình thua thiệt, thất thế, hay phải tủi hổ và mất đi kiêu hãnh, thường tìm lỗi ở mọi điều xung quanh họ.
Lại nữa, sau tâm lí tủi hổ ấy lại là một loạt các tâm lí khác. Tham sắc. Háo danh. Trục lợi. Những tâm lí này đều gây ra tổn thương khi một người sống trong cuộc đời mà không thỏa mãn. Mỗi điều không thỏa mãn lại cần một chỗ trút: nếu không trút vào một đối tượng để thỏa mãn, thì sẽ chuyển sang một đối tượng để chỉ trích. Đây là cội nguồn sâu thẳm hơn của tâm lí tìm/vạch Lỗi.
2. Xưa kia, khi đối diện với các văn bản của Thần, người sao chép nó trước hết bắt đầu với tinh thần phụng sự, cống hiến. Để bắt tay vào làm công việc đó, họ phải là người trong môn phái, giữ mình, tắm rửa sạch sẽ, ngày ngày đều cần nhẫn im lặng phụng sự như vậy. Khi có vấn đề, họ trao đổi tìm cách làm sao để mọi việc đúng ý của Thần hơn. Nếu họ không tự quyết được, họ quỳ phụng dưới Thần xin được thêm trí huệ để làm tốt hơn nữa. Chỉ cần được nghe biết lời Thần, họ dám trải qua 81 nạn, nạn nào cũng có thể tiêu hủy tận triệt họ như con đường của Huyền Trang.
Những nhân viên của Thần ngày nay không có đức lí ấy, mà bước vào việc phụng sự các văn bản của Thần với một tâm thái sục sôi bới móc. Họ chỉ thấy lỗi, bằng lòng với những gì mình thấy, và thậm chí không nhận ra ngay vào khoảnh khắc thỏa mãn với điều đó họ bỗng không còn gần cận cũng không còn tiếp thu nổi điều gì Thần Khải.
Có một hạng nữa, sau khi dịch văn bản của Thần, do một dạng khác của tâm lí tìm Lỗi, mà khăng khăng dẫu tự họ làm lệch ý của Thần cũng phải giữ nguyên văn bản như vậy.
Hai hạng tìm Lỗi ấy đều không biết: điều mấu chốt là lời của Thần, Trí huệ họ được ban cho và lòng phụng sự thành kính trang nghiêm.
3. Trên mỗi bước đi đến gần dưới chân của Ngài để được phụng sự, con người phải bỏ nhân tâm xuống. Nhưng nếu cũng không có khả năng nhận ra nhân tâm của mình, thì không thể đi được. Họ dậm chân tại chỗ, và có xu hướng tìm Lỗi ở khắp nơi.
Cho nên có người gặp ngũ Trí lập tức thấy Như Lai.
Có người diện kiến, trò chuyện với Như Lai chỉ thấy con người, thậm chí: chỉ thấy mình.
Trước hết, tâm lí tìm Lỗi giúp người ta có cảm giác làm chủ tình huống và bảo vệ các trạng thái hiện có. Ví dụ em ghen tị với một người, tâm trí em rà soát và cố chỉ ra lỗi của người ấy, người ấy một khi bị em xem là có Lỗi, thì em ko cần lí giải người ta nữa. Đó là lí do các biên tập viên của các nhà sách muốn tiếp thu phần tinh tế cẩn mật của các cuốn sách họ làm đều thất bại. Họ đọc xong, hiểu ra vài điều, và gần như không ghi nhớ nổi chỗ đặc sắc của cuốn sách.
Sau tâm lí tìm Lỗi còn là một loại tâm lí đố kị. Một tư duy lành mạnh ở một mức bao giờ cũng dựa trên tiêu chuẩn của mức ấy mà xét xem điều gì đã ổn, điều gì còn cần khắc phục và làm tốt. Nhưng một tư duy không lành mạnh do luôn thấy mình thua thiệt, thất thế, hay phải tủi hổ và mất đi kiêu hãnh, thường tìm lỗi ở mọi điều xung quanh họ.
Lại nữa, sau tâm lí tủi hổ ấy lại là một loạt các tâm lí khác. Tham sắc. Háo danh. Trục lợi. Những tâm lí này đều gây ra tổn thương khi một người sống trong cuộc đời mà không thỏa mãn. Mỗi điều không thỏa mãn lại cần một chỗ trút: nếu không trút vào một đối tượng để thỏa mãn, thì sẽ chuyển sang một đối tượng để chỉ trích. Đây là cội nguồn sâu thẳm hơn của tâm lí tìm/vạch Lỗi.
2. Xưa kia, khi đối diện với các văn bản của Thần, người sao chép nó trước hết bắt đầu với tinh thần phụng sự, cống hiến. Để bắt tay vào làm công việc đó, họ phải là người trong môn phái, giữ mình, tắm rửa sạch sẽ, ngày ngày đều cần nhẫn im lặng phụng sự như vậy. Khi có vấn đề, họ trao đổi tìm cách làm sao để mọi việc đúng ý của Thần hơn. Nếu họ không tự quyết được, họ quỳ phụng dưới Thần xin được thêm trí huệ để làm tốt hơn nữa. Chỉ cần được nghe biết lời Thần, họ dám trải qua 81 nạn, nạn nào cũng có thể tiêu hủy tận triệt họ như con đường của Huyền Trang.
Những nhân viên của Thần ngày nay không có đức lí ấy, mà bước vào việc phụng sự các văn bản của Thần với một tâm thái sục sôi bới móc. Họ chỉ thấy lỗi, bằng lòng với những gì mình thấy, và thậm chí không nhận ra ngay vào khoảnh khắc thỏa mãn với điều đó họ bỗng không còn gần cận cũng không còn tiếp thu nổi điều gì Thần Khải.
Có một hạng nữa, sau khi dịch văn bản của Thần, do một dạng khác của tâm lí tìm Lỗi, mà khăng khăng dẫu tự họ làm lệch ý của Thần cũng phải giữ nguyên văn bản như vậy.
Hai hạng tìm Lỗi ấy đều không biết: điều mấu chốt là lời của Thần, Trí huệ họ được ban cho và lòng phụng sự thành kính trang nghiêm.
3. Trên mỗi bước đi đến gần dưới chân của Ngài để được phụng sự, con người phải bỏ nhân tâm xuống. Nhưng nếu cũng không có khả năng nhận ra nhân tâm của mình, thì không thể đi được. Họ dậm chân tại chỗ, và có xu hướng tìm Lỗi ở khắp nơi.
Cho nên có người gặp ngũ Trí lập tức thấy Như Lai.
Có người diện kiến, trò chuyện với Như Lai chỉ thấy con người, thậm chí: chỉ thấy mình.
Chủ Nhật, 13 tháng 11, 2016
Lãnh đạm
Xưa có người thương anh lắm, thường lo lắng phẫn nộ hộ anh. Anh bảo anh ta: đừng làm thế, đó là dấu hiệu của nhân gian, chẳng mang lại gì đâu. Anh ta bảo: Nhưng vẫn bất bình lắm. Anh bảo: Đừng, vì thế thì anh xem tôi là kẻ nhỏ mọn tội nghiệp. Tôi có thể chịu khổ để lớn, chứ không cần chút tình nhỏ mọn mà biến thành hèn hạ bạc nhược.
Ở góc độ của anh mà nhìn, thì không nhìn người nào khóc lóc, thương cảm, phẫn nộ, yêu thương cho mình và hộ mình mà cho là họ tốt hay xấu. Từ phương diện của anh, ai có Phật tính là tốt. Ai dám chịu khổ để trả nghiệp là tốt. Ai thật biết sửa mình theo Chân Như Đạo Lí là tốt. Cho nên nếu định đối đãi với anh bằng tình, thì dù là yêu thương giận ghét hay gì đi nữa, xin không cần nói chuyện thêm. Thật ra, anh cũng không nói gì thêm với những người như thế. Nếu có: thì là nói mà không nói.
Nếu em cũng như anh, thì cả nhân gian có cười nói với em, khóc lóc với em, và dù em có cười nói sẻ chia với nhân gian, thì em thật đã đứng ngoài nhân gian rồi. Họ có muốn chạm vào em cũng không chạm nổi. Họ có muốn hãm hại em cũng không làm gì nổi. Họ càng cố can dự vào em, thì càng tự chuốc lấy phiền não.
Phiền não là từ nghiệp mà ra, ai gây nghiệp gì, cứ để người đó tự chịu. Có loại nghiệp không thành phiền não, mà trực tiếp là tiêu hủy sinh mệnh rồi, như ngồi trong vạc dầu, như nhốt trong hỏa ngục, như rơi xuống sàn chông, như bị phân thây xé xác, đau đớn bồn chồn khổ sở sợ hãi.
Con đường đi qua bóng đêm nhiều khi phải kiên định, vững mạnh, có cắn chặt răng đến bật máu cũng hãy đi. Trên con đường ấy hãy kiêu hãnh. Vì khi ta tin vào sự lớn lao của sinh mệnh, thật tin vào đó, ta sẽ thấy sống cho điều Đúng Lớn là một bầu trời đầy sao, mặt trăng vằng vặc, như thể đi qua những cánh đồng dịu mát có mùi ngọt của hoa lá cỏ cây đang lấp lánh.
Mấy hôm nay anh băn khoăn chưa biết chọn lối nào, thấy có chút day dứt khó chịu. Nhưng nghĩ tới sinh mạng của mình vốn không để dành cho việc chìm đắm, anh thấy có thể mỉm cười lãnh đạm một chút.
Một lúc sau thì đã rất lãnh đạm rồi, trong lòng tinh bạch thanh sắc.
Em có nghe thấy tiếng chuông trong tai không?
Thấy rồi chứ ^^
Ở góc độ của anh mà nhìn, thì không nhìn người nào khóc lóc, thương cảm, phẫn nộ, yêu thương cho mình và hộ mình mà cho là họ tốt hay xấu. Từ phương diện của anh, ai có Phật tính là tốt. Ai dám chịu khổ để trả nghiệp là tốt. Ai thật biết sửa mình theo Chân Như Đạo Lí là tốt. Cho nên nếu định đối đãi với anh bằng tình, thì dù là yêu thương giận ghét hay gì đi nữa, xin không cần nói chuyện thêm. Thật ra, anh cũng không nói gì thêm với những người như thế. Nếu có: thì là nói mà không nói.
Nếu em cũng như anh, thì cả nhân gian có cười nói với em, khóc lóc với em, và dù em có cười nói sẻ chia với nhân gian, thì em thật đã đứng ngoài nhân gian rồi. Họ có muốn chạm vào em cũng không chạm nổi. Họ có muốn hãm hại em cũng không làm gì nổi. Họ càng cố can dự vào em, thì càng tự chuốc lấy phiền não.
Phiền não là từ nghiệp mà ra, ai gây nghiệp gì, cứ để người đó tự chịu. Có loại nghiệp không thành phiền não, mà trực tiếp là tiêu hủy sinh mệnh rồi, như ngồi trong vạc dầu, như nhốt trong hỏa ngục, như rơi xuống sàn chông, như bị phân thây xé xác, đau đớn bồn chồn khổ sở sợ hãi.
Con đường đi qua bóng đêm nhiều khi phải kiên định, vững mạnh, có cắn chặt răng đến bật máu cũng hãy đi. Trên con đường ấy hãy kiêu hãnh. Vì khi ta tin vào sự lớn lao của sinh mệnh, thật tin vào đó, ta sẽ thấy sống cho điều Đúng Lớn là một bầu trời đầy sao, mặt trăng vằng vặc, như thể đi qua những cánh đồng dịu mát có mùi ngọt của hoa lá cỏ cây đang lấp lánh.
Mấy hôm nay anh băn khoăn chưa biết chọn lối nào, thấy có chút day dứt khó chịu. Nhưng nghĩ tới sinh mạng của mình vốn không để dành cho việc chìm đắm, anh thấy có thể mỉm cười lãnh đạm một chút.
Một lúc sau thì đã rất lãnh đạm rồi, trong lòng tinh bạch thanh sắc.
Em có nghe thấy tiếng chuông trong tai không?
Thấy rồi chứ ^^
Thứ Sáu, 11 tháng 11, 2016
Thơ bạn chia sẻ
Lời Cha
Ai người trong thế
gian
Thấy em
Một cô gái
Buồn khóc như buồn
nôn?
Đôi vai run run trong
chiều sương giá
Lệ đá xanh không ấm
bao giờ.
Những nỗi đau sẽ qua
Những nỗi buồn ập tới
Đôi chân lang thang
vô định
Hoang hoải tâm hồn
Con sẽ phải làm gì
đây thưa Cha kính yêu?
Bên kia bờ yêu
thương, hận thù đang chờ con bước tới
Sự dối trá yếu hèn
nơi người con từng yêu thương nhất
Sẽ phải trả giá phần
nhiều…
Có ích gì đâu con
Hạnh phúc là cuộc đổi
trao thầm lặng
Những khi con hạnh
phúc
Ai là người gạt nước
mắt quay đi?
Ta muốn nói với con
Một điều chân thành
nhất
Đừng bao giờ buông bỏ
lòng tự trọng
Để làm kẻ ăn xin
Con sẽ xin ai chút
tình đắng đót
Khi người tay trắng
với con?
Con yêu của ta
Khi con ra đi nghĩa
là con đang về gần trái tim con nhất
Hãy học cách yêu
thương khi cay đắng thật nhiều
Hãy trao đi mà không
mong nhận lại
Thanh thản bước chân
phiêu bồng
…
Hanoi, ngày 14 tháng Mười Hai năm 2008.
Từ Lý Hồng Đ.
Chủ Nhật, 6 tháng 11, 2016
Đám không-tu
Sớm nay anh gọi ra một điều về chúng. Đó là chúng không-tu.
Đúng, phải mãi đến ngày hôm nay anh mới gọi tên điều ấy được. Họ chỉ kéo dài ngày tháng bằng một niềm tin được gá lắp vào. Không phải là giả-tu. Mà là không-tu. Cái trạng thái không-tu này hẳn đã dằn vặt họ rất ghê gớm. Tự-họ cũng ghê tởm mình, tìm cách trút sự ghê-tởm này sang người khác. Họ dằn vặt cợt nhả chính mình. Họ biết đời tu là tốt. Tự họ không làm nổi. Họ không dám rời đi. Nhưng cũng không thể chân chính tu luyện, không thể chân chính buông bỏ. Họ trút oán hận lên người khác, tự gọi mình là từ bi. Họ trút giả tạo lên người khác, tự gọi mình là chân chính. Họ trút cơn điên lên người khác, tự gọi mình là định lực thâm sâu. Như những cái chuông gang mỗi lần gõ đều tự gọi mình là "ngân vang như vàng ròng".
Này, những kẻ ném đá lên trời nhằm làm rách vũ trụ, các ngươi có thấy máu trên gương mặt lồi lõm vì đá rơi trúng của mình nói lên điều gì chưa?
Luyện vàng rất khó. Mấy năm ở nhân gian đó, bao nhiêu công sức ấy, chỉ luyện được từng ấy vàng thôi. Từ những người bằng vàng nguyên chất này, bọn anh định biến một góc nhân gian thành vàng. Để góp sức vào quá trình cả vũ trụ hóa vàng.
Bùn đất ấy hả? Đã bị những dòng sông nhấn chìm rồi.
Còn thế giới hoàng kim của chúng ta ở trên rất cao.
Đi lên thôi em.
Đúng, phải mãi đến ngày hôm nay anh mới gọi tên điều ấy được. Họ chỉ kéo dài ngày tháng bằng một niềm tin được gá lắp vào. Không phải là giả-tu. Mà là không-tu. Cái trạng thái không-tu này hẳn đã dằn vặt họ rất ghê gớm. Tự-họ cũng ghê tởm mình, tìm cách trút sự ghê-tởm này sang người khác. Họ dằn vặt cợt nhả chính mình. Họ biết đời tu là tốt. Tự họ không làm nổi. Họ không dám rời đi. Nhưng cũng không thể chân chính tu luyện, không thể chân chính buông bỏ. Họ trút oán hận lên người khác, tự gọi mình là từ bi. Họ trút giả tạo lên người khác, tự gọi mình là chân chính. Họ trút cơn điên lên người khác, tự gọi mình là định lực thâm sâu. Như những cái chuông gang mỗi lần gõ đều tự gọi mình là "ngân vang như vàng ròng".
Này, những kẻ ném đá lên trời nhằm làm rách vũ trụ, các ngươi có thấy máu trên gương mặt lồi lõm vì đá rơi trúng của mình nói lên điều gì chưa?
Luyện vàng rất khó. Mấy năm ở nhân gian đó, bao nhiêu công sức ấy, chỉ luyện được từng ấy vàng thôi. Từ những người bằng vàng nguyên chất này, bọn anh định biến một góc nhân gian thành vàng. Để góp sức vào quá trình cả vũ trụ hóa vàng.
Bùn đất ấy hả? Đã bị những dòng sông nhấn chìm rồi.
Còn thế giới hoàng kim của chúng ta ở trên rất cao.
Đi lên thôi em.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)