Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Phẫn Nộ Đại Tôn Giả

Thứ Năm, 12 tháng 3, 2026

Những câu hỏi

Có phải nỗi bất lực trong tim ngươi nảy sinh khi chứng kiến cuộc đời giả tạo, thấy con người mê muội vì tham dục và đám đông hung ác đến mất lý trí? Chẳng lẽ mười mấy năm trước ngươi đã từng mạnh mẽ chống đối nó, để rồi khi ngã xuống, ngươi lại hèn nhát chọn cách thỏa hiệp?


Từ ngày ngươi thỏa hiệp với đời, dù miệng vẫn luôn xin ơn phước của các Ngài để thực thi Chính Pháp, nhưng có phải trong tâm ngươi luôn lẩn tránh cái mâu thuẫn giữa một đời sùng Đạo với mong muốn yên thân thụ hưởng vui vẻ hòa nhã? Nếu cái thỏa hiệp đó là đúng, thì còn gì để nói? Hay phải chăng ngươi đang rùng mình tự hỏi: "Hóa ra ta từng sai thật sao?" Nếu đúng là vậy, chẳng lẽ cuộc đời ngươi giờ đây chỉ còn là những ngày kéo dài của một sai lầm, là một bản thỏa thuận nhận sai chỉ để được tồn tại tiếp?


Trong khi bản tâm ngươi khước từ thế gian này, vì sao đôi chân ngươi vẫn cứ men theo con đường thế tục, vừa bẽn lẽn vừa khấp khởi? Có phải ngươi đang cố che giấu cái cảm giác hèn mọn, đê tiện của chính mình, không dám đối diện với sự bẩn thỉu và luôn hoảng hốt khi phải cố gắng chứng minh rằng mình vẫn ổn, vẫn đúng, vẫn tốt?


Bản tâm ngươi từng tưởng mình là đại dương, nhưng chẳng lẽ giờ đây nó chỉ còn là nước mưa trên vũng nước sự sống, dềnh lên cố tỏ ra trong trẻo trong khi dưới đáy chỉ toàn lá khô và bùn đặc? Đó có phải là sợi tóc làm đổ cái cân, là hạt cát làm lay chuyển tòa thành mà ngươi vẫn nung nấu nhưng lại cố vùi sâu xuống đất? Có phải mỗi ngày ngươi đều tự ngăn mình đừng trượt theo lối tâm linh, tự nhủ hãy sống bình thường, biết đủ và biết sợ? Phải chăng vì đã dẹp bỏ nhiều kỳ vọng nên ngươi mới thấy xấu hổ khi nhìn lại bản thân rực rỡ của năm ấy?


Chẳng lẽ ngươi đã quên mình từng sùng Đạo đến rực rỡ, từng đốt cháy bóng tối bằng lòng kiên định? Hay vì những năm tháng nghèo đói bị khinh bỉ mà ngươi đã lang thang mong ước có một văn phòng, như hạt bụi mong được rơi vào một nơi sạch sẽ?


Trong khi những con người tôn giáo dâng hiến đời mình cho một khải tượng, đi xuyên giông bão như ánh nắng, thì có phải ngươi chỉ đứng từ bến cảng, mặc áo mưa kỹ, vẫy tay chào họ và ho sù sụ? Có phải tâm trí ngươi giờ chỉ sắc bén như lưỡi dao mổ và trái tim ngươi chỉ còn đập vì cầu sinh? Ngươi có thấy mệt mỏi khi phải gắng sáng rỡ như đom đóm chỉ để soi rọi bóng tối trong mình? Sự tỉnh táo của ngươi có đang thoi thóp như tia nắng ngày mưa vì không dám nhìn sâu vào sự thất vọng đáng sợ về chính mình?


Ngươi định duy trì một tòa thành bằng đôi tay đầy mỡ và đôi chân không quen đi bộ đến bao giờ? Tại góc khuất bé nhỏ đó, liệu ngươi có còn dám tự hỏi mình có còn cao quý như những vì sao?


"Nhưng thưa Cha, con biết

Dù phải sống hay chết

Con đi theo bước Ngài

Sự sống không hình hài

Vì nó là Ơn Phước

Những điều con có được

Hay con phải mất đi

Con xin được phụng quỳ

Tạ Ân Ngài ban xuống

Giữa thế gian đen nhuộm

Xin Ngài bảo vệ con

Để trong bản tâm còn

Một mặt Trời vĩnh nhật

Để con thấy Chân Thật

LÀ đường Đạo đi về

Thoát Luân Hồi mộng mê

Nằm dưới Chân Cha ngủ"



Thứ Sáu, 30 tháng 1, 2026

Sáng nay

 Sáng nay anh dậy khắp người đau

Lần lữa trở mình định dậy sau

Chuông điểm 3 lần đầu nhoi nhói

Anh tỉnh nhưng mà mắt mưa mau

Hình như buổi sáng mà tăm tối

Chẳng thấy nắng tràn kẽ cửa đâu

Gượng ngắm xuân về trong gió vội

Với mộng bình minh đã nhuốm sầu


Hình như đêm lạnh anh không kịp

Đắp lấy tấm chăn cho ấm người

Nước mắt đảo vành im thin thít

Sáng dậy môi anh đọng tiếng cười

Đời buồn nó kiểu không hi vọng

Chỉ biết vui cùng chuyện cỏn con

Nói chuyện hàn huyên như nói ngọng

Tóc điểm bạc rồi vẫn tưởng son

Em ơi nửa đời anh đau mệt

Đánh gió vật sương để sống còn

Anh chưa nghỉ được chưa xong được

Nếu có buồn đau cũng tự chôn


Tầm 10 năm trước anh còn nhớ

Nghèo rách cả da vẫn ngồi mơ

Một ngày nắng đẹp anh sẽ kiểu

Rạng rỡ sau bao năm đợi chờ

Ai biết 10 năm đến bây giờ

Sáng dậy đau bụng tối vật vờ

Ra đường hình như anh còn chẳng

Nhớ ông mặt Trời đã lên chưa

Em ơi thế khác gì đêm tối

Dưới ngọn đèn đường người lưa thưa

Một mình anh phóng con wave cũ

Trong gió u buồn tưởng đang trưa

Cuộc đời đang vui thường cũng phũ

Gỗ đẹp thì thường phải chịu cưa

Anh cắt đời mình ba bảy mảnh

Gắn với lòng ai cũng thấy thừa


Thôi anh phải dậy phải đi làm

Chiếc áo len hỏng chẳng ai đan

Một đời bạc phếch cười trong gió

Những chuyện trần ai với trái ngang

Người ta trưởng thành trong gian khó

Anh phải lớn dần lúc lang thang

Đến tuổi đi Tây đi đâu đó

Anh chạy quanh đời quấn dở dang

Người ta nhà cửa đều đang có

Anh chỉ vung tay thật hoang tàn


Anh đến quán rồi, anh đọc đây

Sách vở oặt ra nhớ tầng mây

Khi nào đèn sách anh danh tiếng

Anh dắt em đi khắp đó đây

Bây giờ anh lẫn vào đau mệt

Ngượng ngượng nghe nghe tiếng gọi Thầy

Cố dạy cho người thiện ác biệt

Riêng mình ngiêng ngả với ngất ngây

Anh uống trà rồi kể em biết


Sáng rồi, mưa chết một mầm cây